Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323180

Bình chọn: 9.00/10/318 lượt.

“Lão gia chính là phụ thân của tiểu thư.” Thu Nguyệt bị quát xong sửng sốt nói.

“Thì ra là như vậy!” Mộ Cẩm Cẩm ra vẻ thâm trầm xoa cằm của mình,

“Cái nữ nhân yếu đuối ngốc nghếch kia bởi vì biết được tin cha mình bất

hạnh qua đời, thương tâm quá nên tự sát, dùng tự sát để kết liễu cuộc

sống của mình thật là đáng buồn.”

Liếc xéo khuôn mặt kinh hoảng của Thu Nguyệt một cái, nàng bất đẵc dĩ vỗ vỗ đầu đối phương, thuận tiền hé ra một nụ cười cực kỳ gian xảo.

“Chuyện là như vậy, bởi vì ta nhất thời thương tâm mới làm ra chuyện

treo cổ ngu xuẩn như thế, cho nên dẫn tới một số bộ phận tế bào não đột

nhiên bị hao tổn, như vậy trực tiếp ảnh hưởng đến một phần trí nhớ trong hệ thống não bộ, khiến cho ta xuất hiện trạng thái mất trí nhớ, người

hiểu không?”

Bị nàng làm cho một phen Thu Nguyệt ngu ngốc gật đầu, lại lắc đầu, lại gật đầu, rồi lại lắc đầu….

“Được rồi, được rồi, ta biết trong khoảng thời gian ngắn ngươi không

thể tiếp nhận được chuyện bổn tiểu thư bị mất trí nhớ, chúng ta đổi sang đề tài khác.” Mộ Cẩm Cẩm thần bí cười hề hề đem khuôn mặt nhỏ nhắn đề

sát vào đổi phương, “Nơi này là địa phương nào?”

“Tẩm cung của tiểu thư.” Thu Nguyệt đàng hoàng hồi đáp.

“Nói nhảm, ta dĩ nhiên biết nơi này là chỗ ngủ, ta muốn hỏi chính là, đây là cái triều đại gì? Lão đại là người nào?”

“Dạ…. Dạ sát…. Dạ Sát hoàng triều.”

“Dạ…. Dạ sát…. Dạ Sát hoàng triều!” Cẩm Cẩm học bộ dáng nói lắp của

nàng, vốn định giễu cợt nàng một phen, đột nhiên chân mày nhéo một cái,” Ngươi nói nơi này là cái triều gì cơ?”

“Dạ Sát hoàng triều!”

“Di? Ta chỉ nghe qua triều Tống, Nguyên, Minh, Thanh, còn Dạ Sát

hoàng triều là cái triều đại gì vậy?” Thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn của

Thu Nguyệt một lần nữa lại hiện ra vẻ mặt hoảng sợ, Cẩm Cẩm phát hiện

mình thật sắp chết.

Ghê tởm đại thúc áo bào trắng, cho dù không thực hiện được yêu cầu

của nàng, ít nhất cũng nên vứt cho nàng xuống một thời cổ đại tương đối

nổi danh chứ, Dạ Sát hoàng triều, nàng ngay đến tên còn chưa từng nghe

qua.

“Tiểu thư, em cảm thấy em nên đi tìm thái y trong cung đến xem cho

người một chút, xem ra người bệnh không phải là bình thường mà thực

nghiêm trọng, nếu cứ tiếp tục nói như vậy nữa, hoàng thượng nhất định sẽ đem người trục xuất ra khỏi cung.”

“Tại sao?”

“Bởi vì không có một người nào, không có một hoàng đế nào lại có thể dễ dàng chấp nhận phi tử của mình là một người điên.”

“Wow! Ngươi sẽ không phải nói cho ta biết, hoàng đế mà ngươi vừa nói chính là lão công của ta sao?”

“Ách….”

“Nga, cổ nhân các người hẳn là xưng lão công của mình là… phu quân, đúng rồi, chính là phu quân, tướng công và vân vân.”

“Tiểu thư, em cảm thấy người nên để cho thái y đến kiểm tra một chút….”

“Được rồi, ngươi có thể đi tìm thái y!” Mộ Cẩm Cẩm buông tha, không

muốn cùng nha đầu không cùng chí hướng với nhau này nói chuyện, bởi vì

nàng đã nghĩ tới chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Sau khi Thu Nguyệt đi, Mộ Cẩm Cẩm len lén chạy ra khỏi tẩm cung chuẩn bị thực hành kế sách bỏ chồng của nàng.

Không sai! Nàng phải bỏ chồng!

Bởi vì mơ ước từ nhỏ đến lớn của nàng chính là làm một hiệp nữ có thể hành hiệp trượng nghĩa, đáng tiếc ở thế kỷ hai mươi mốt, ước mơ đó của

nàng cũng chỉ có thể là ảo tưởng mà thôi, bây giờ có cơ hội cho nàng trở về cổ đại, nàng dĩ nhiên phải nắm chắc cơ hội ông trời ban cho nàng

thật tốt.

Bất quá, điều kiện tiên quyết mà nàng phải thực hiện bây giờ là phải

đem vị lão công hoàng đế kia giải quyết xong, bất kỳ một triều đại nào,

thân là hoàng đế cũng có ba cung lục viện bảy mươi hai phi tần, nàng mới không muốn làm lão bà của lão nhân kia đâu.

Cẩm Cẩm vừa đi, trong đầu vừa vẽ ra bộ dáng bề ngoài của lão hoàng

đế, sáu bảy mươi tuổi, khuôn mặt nhăn nheo toàn thịt, hai bên trái phải

ôm các loại mỹ nữ, lại còn muốn giả bộ làm ra một tư thái bộ dáng rất là uy nghiêm.

Lão già ghê tởm nầy, nhanh mà vào quan tài đi, còn muốn đến dân gian

đi lục soát mỹ nữ về cho hắn làm vợ, nếu như cái đĩa CD ở nhà nàng kia

ghi lại lịch sử triều đại này, như vậy đủ để chứng minh hoàng đế triều

đại này cũng không có gì đặc biệt, bên cạnh còn nuôi một cái Nguyệt quý

phi chó má nhiễu loạn hậu cung.

Di? Nói đến cái đĩa CD chết tiệt kia, cái chết của nàng cùng sự mất tích của An Tiệp Phỉ rốt cuộc là từ đâu mà tới nha?

Đang mải mê suy nghĩ, Mộ Cẩm Cẩm đã đi ra khỏi cửa tẩm cung, dầy!

Không nghĩ đến cái triều đại không biết tên này rất là hung vĩ, rất là

hoành tráng, ở phía xa, có mấy thái giám tực hồ như đang nghị luận cái

gì, nàng nhanh như mèo trốn vào sau một bồn hoa lớn, đợi tới thời điểm

mấy thái giám đi qua, nàng vừa lén lén lút lút lướt qua một cái cửa hình vòm.

Cẩm Cẩm đánh giá bốn phía mấy lần, trong cái đình viện này bày đầy

cái loại cây cây hoa hoa nàng xem cũng không hiểu, không biết cái lão

hoàng đế kia trước mắt trốn ở địa phương nào, bên tai đột nhiên truyền

đến một trận thanh âm tiếng đao kiếm.

Nàng bò bò đến bên một ghế đá, sau lướt qua một bờ tường màu đỏ–

Wow! Lại có một nam tử trẻ tuổi mặc một trường sam màu trắng ở trong sâ


XtGem Forum catalog