n lương cùng tiền
thưởng cuối năm của ta, cho nên ngươi tốt nhất làm sao đem ta giết chết
thì phải chuẩn bị cho ta sống lại.”
Thật là làm cho người ta buồn bực! Đến việc sinh tử mà cũng dám đem ra đừa bỡn với nàng, nàng mới có hai mươi bốn tuổi a?
“Khụ khụ!” Nam tử áo bào trắng rất nghiêm túc ho nhẹ hai tiếng:” Về
chuyện sẽ đem ngươi chuẩn bị sống lại này, ở trên nguyên tắc có thể có
một chút phiền toái….”
“Uy, ít cùng ta nói những nguyên tắc quái quỷ kia, trách nhiệm là ở
bộ phận thiên đường các người, ta mới là người vô tội bị hại!”
“Cho nên, chúng ta vì đền bù sai lầm không cẩn thận đối với ngươi,
chỉ có thể đem linh hồn của ngươi một lần nữa đặt đến…. trong một thân
thể khác.”
“Cái gì? Linh hồn trao đổi?” Mộ Cẩm Cẩm môi nhỏ cong cong hiện lên vô số những suy nghĩ ký quái, mặc dù ở trên ti vi thường xuyên thấy cái
loại tình huống này, nhưng là nếu chuyện này phát sinh ở trên người
mình, cũng có chút quái dị.
“Không sai!” Nam tử mặc áo bào trắng thật tình gật đầu,” Chúng ta sẽ
đem linh hồn của cô đưa đến bên trong một cơ thể ở không gian cổ đại,
làm như vậy, sẽ phải tìm một cái tên, thân phận cùng với các nhân tố
khách quan khác cũng phải phù hợp với linh hồn của cô….”
Nụ cười dần dần xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Cẩm Cẩm:”
Đại thúc, ngươi có thể hay không thuận tiện đem nhét ta vào trong thân
thể của Võ Tắc Thiên?”
“Ách?” Hiển nhiên, đối phương bởi vì lời nói của nàng mà hơi ngẩn ra.
“Bổn cô nương nghĩ muốn một phen thể nghiệm tư vị làm nữ hoàng, nếu
như việc đó hơi khó, ta không ngần ngại đi đến triều nhà Thanh làm bà
nội của Khang Hi, thân phận thật cao quý a.” Hắc hắc! Ai bảo vị đại thúc trước mắt này đem chuyện làm hư, mượn cơ hội nói lên những mong muốn mà mình không thể làm được không tính là yêu cầu hẳn cũng không tính là
quá mức.
Nhưng là…. Vị đại thúc trước mắt này sắc mặt làm sao càng ngày càng khó coi a.
“Uy, cho dù không để cho ta làm nữ hoàng, nhất định cũng phải đem ta
trở thành một hiệp nữ, ta muốn làm Tiểu Long Nữ bà xã của Dương quá, hay là Hoàng Dung vợ của Quách Tĩnh cũng OK, nếu như thật sự không được,
ngươi tùy tiện đem ta ném vào trong thân thể người đặc biệt thích cướp
của người giàu giúp người nghèo khó, danh tiếng hiệp nữ vang dội tỏa
sáng a…..”
Nam tử áo bào trắng tức giận lắc đầu, “Trải qua năm phút hai mươi bẩy giây thăm dò cùng nghiên cứu, thân thể duy nhất thích hợp với ngươi chỉ có một, bây giờ còn bảy giây đồng hồ, vì để cho kịp thời gian, linh hồn ngươi lập tức phải được di chuyển đến thân thể kia.”
Vừa nói, bàn tay to của hắn phất một cái, Mộ Cẩm Cẩm cảm giác mình
lập tức bị hắn đưa lên một đám mây, nàng phát hiện thân thể mình nhẹ tựa như một cọng lông chim vô lực, sức lực trên người đột nhiên biến mất,
nàng lập tức bị rơi vào trong một vực sâu muôn trượng.
“Uy, ngươi muốn đem ta ném về nơi nào? Uy…..”
Thanh âm ở trong khoảng không trống trải có vẻ như vô lực, đầu óc
càng ngày càng chìm, suy nghĩ càng ngày càng loạn, trước toàn bộ đều là
máu trắng.
Wow nha!
Nàng đây là tại sao?
Giống như bị ngất a!
Mộ Cẩm Cẩm cảm giác được trong đầu phảng phất có vô số con sâu nhỏ từ từ gặm cắt mỗi một tế bào của nàng, toàn thân tại sao lại khó chịu như
vậy?
Bên tai truyền tới thanh âm của một nữ nhân đang khóc không ngừng,
nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp cái chán đau nhức, cố gắng mở hai mắt ra, cảnh tượng xa lạ hiện ra trước mắt làm nàng cơ hồ không phân biệt được
rõ đông tây nam bắc.
“Tiểu thư người tỉnh rồi?” Cô gái đang khóc trong một thoáng nhào tới trước mặt Mộ Cẩm Cẩm lấy tay đỡ bả vai của nàng, trên mặt còn lưu lại
nước mắt khiến nàng nhìn qua thật chật vật.
Mộ cẩm cẩm mờ mịt dỡ chân tựa vào đầu giường——–
Trước mắt xuất hiện một nữ tử gầy nhược mặc một bộ váy áo màu tím,
một đầu tóc dài bị bối hết lên trên, mấy cây trâm giản dị hết sức cắm
trên tóc nàng, cô bé trước mắt nhìn bộ dạng chỉ bất quá ước chừng mười
sáu mười bảy tuổi…..
“Wow! Ngươi chính là nhân vật ở thời đại này?” Mộ Cẩm Cẩm bị trang
phục toàn thân quái dị của cô bé làm cho sợ đến mức từng bước liên tiếp
lui về phía sau.
“Tiểu thư, người không nhận ra em sao, em là nô tỳ Thu Nguyệt của người nha.” Cô bé trên mặt kinh hoàng cũng không khác gì nàng.
“Thu Nguyệt? Còn Xuân Hoa đâu.” (Ying: Thu Nguyệt – Xuân Hoa chắc là tên thường đặt cho mấy nô tỳ trong phim cổ trang hay sao ý =.=)
Mặc dù nhức đầu gay gắt, nhưng Mộ Cẩm Cẩm vẫn giãy dụa muốn từ trên
giường ngồi dạy, Thu Nguyệt lập tức tiến lên đỡ lấy cánh tay của nàng.”
Tiểu thư, người chậm một chút nữa, em biết lão gia qua đời là đả kích
rất nặng đối với người, nhưng người còn trẻ nha, cho dù có không nghĩ ra được gì, cũng không nhất thiết phải dùng tới phương thức treo cổ này để kết thúc tánh mạng của mình nha, như vậy không phải là…..”
“Uy, ngươi đang lẩm bẩm nói hồ đồ cái gì? Người nào treo cổ, ta bây
giờ không phải đang rất khỏe mạnh sao? Cái lão đại thúc mặc áo bào trắng đâu? Lời của ta còn không có cùng hắn nói hết…..”
Mộ Cẩm Cẩm nhảy xuống giường, tìm kiếm bóng dáng nam tử mặc áo b
