ngoại trừ cô ra mọi người, bao gồm công nhân và học sinh, đều biết rõ Nhan thiếu Chúc gia đến tột cùng là nhân vật như thế
nào. Cho nên, bọn họ gần như nín thở nhìn hai người giằng co, dưới đáy
lòng lặng lẽ suy đoán người con gái An Ninh này đến tột cùng là người
như thế nào, quan hệ như thế nào với Nhan thiếu. Nhan thiếu vừa được 20
tuổi, lại không có bất kỳ tin tức trăng hoa nào. Mọi người đều biết,
Nhan thiếu này quái gở. Trừ khi ra ngoài còn không thì nói chuyện với
trợ lý cận vệ cùng bảo mẫu bên cạnh, rất ít để ý tới những người khác.
Cho dù là ở nhà, anh cũng không phải là người nói nhiều.
Hơn nữa, Chúc Nhan không được đi học, vẫn ở trong nhà tiếp thu giáo
dục tinh anh, bên cạnh gần như không có bạn cùng tuổi. Như vậy, An Ninh
này, đến tột cùng là có lai lịch gì?
Nhìn không khí cũng biết nơi này là địa bàn của ai. Thức thời là
trang tuấn kiệt, An Ninh mau chóng xuống dưới đất. Cô không biết mình
đến tột cùng là làm sao lại trêu chọc đến người này, nhưng là nếu đã
trêu chọc , liền phải nói chuyện rõ ràng. Miễn đến lúc đó ngay cả mình
chết như thế nào cũng không biết.
“Xin hỏi ngài gọi xuống có chuyện gì?” An Ninh bình tĩnh mà hít sâu
một chút, ngẩng đầu nhìn về phía Chúc Nhan, vừa nhìn, An Ninh thiếu chút nữa hộc máu, cái tên bệnh thần kinh này thế nào mà bộ dạng lại đẹp trai như vậy? Thiên lý ở đâu?
“Gọi Chúc Nhan.” Chúc Nhan vươn tay, lau một ít màu than chì dính trên mặt An Ninh.
“Chúc tiên sinh, xin ngài tự trọng!” Lần trước không có kịp phản
ứng, một lần bị ăn không ít đậu hủ , An Ninh đầu tiên quay đầu, đẩy tay
Chúc Nhan ra. Nhưng mà, hiển nhiên sức lực của đối phương khá lớn, không có đẩy ra được. Cũng là Chúc Nhan tự mình thu tay về.
“Anh đã nói rồi, gọi Chúc Nhan. Như nhau, đừng để cho anh nói hai lần.” Chúc Nhan mặt không thay đổi nhìn Trầm Khinh:
“Chuyện bên này giao cho ông, tôi có chút chuyện.”
“Dạ.” Trầm Khinh nhận thức nghiêm túc thật sự gật đầu.
“Em đi theo anh.” Chúc Nhan kéo tay An Ninh.
“Buông ra.” An Ninh giãy dụa, không có kết quả.
“Chúc tiên sinh, anh làm như vậy là phạm pháp !” An Ninh bị Chúc Nhan ném ra khỏi câu lạc bộ.
“Em không phải là muốn anh ôm em đi ra ngoài chứ?” Chúc Nhan rất nghiêm túc nói ra một câu như vậy nghe rất nhẹ nhàng.
Nói thật, An Ninh hoàn toàn bị Chúc Nhan lôi đến ngây người. Cho nên, cô dễ dàng bị Chúc Nhan kéo lên trên xe.
“Mở cửa, tôi muốn đi xuống!” Kịp phản ứng thì cô đã bị lôi vào xe,
An Ninh nhanh chóng vươn tay ra mở cửa xe, lại phát hiện cửa xe bị khóa
trái rồi.
“Lái xe.” Chúc Nhan nhìn An Ninh, phân phó tài xế phía trước.
“Chúc tiên sinh, tôi đắc tội với ngài chỗ nào, xin ngài nói thẳng.
Nhưng mà ngài không thể ép buộc tôi phi pháp.” Sau khi cảm nhận được
sườn xe di động, An Ninh hoàn toàn nóng nảy, đến tột cùng là xảy ra
chuyện gì?
“Anh năm nay 20 tuổi.” Chúc Nhan khẽ nghiêng người, có chút lo lắng nhìn An Ninh.
“Ừ.” So với tôi nhỏ hơn một tuổi. Nhưng mà cái đó và tôi không có quan hệ gì.
“Ngày sinh nhật mười tám tuổi của anh, mẹ anh nói anh được phép nuôi dưỡng một tình nhân cố định bên người.” Chúc Nhan đối với trạng thái
hàng phục bây giờ của An Ninh hết sức hài lòng.
“……” Thật là…… Mẹ biến thái nuôi dưỡng con biến thái, nói như nhà
người bình thường, lúc con mười tám tuổi, cha mẹ cũng nên nói cho bọn họ biết không nên làm loạn sao? Cho dù là An Ninh, cũng ở vào tuổi này mà
nghênh đón Vương Anh cùng Trần Tuấn tâm sự sâu sắc. Ở bên ngoài không
nên làm loạn , phải quý trọng chính mình một chút.
“Có điều, anh vẫn chưa có tìm được người thích hợp .”
“……” Vậy thì tiếp tục tìm đi, bất quá cái đó và tôi lại có quan hệ gì? Chẳng lẽ……
“Không phải là tôi làm trễ nải việc anh tìm tình nhân chứ?” Cho nên muốn trả thù tôi?
“Anh đã tìm được rồi.” Chúc Nhan nét mặt như cũ không có biến hóa gì.
“Vậy ngài kèm hai bên tôi làm gì? Van cầu ngài đại nhân có đại lượng thả tôi đi, tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường, không có tiền không có thế không có vẻ thùy mị, cùng nhân vật lớn như ngài, quả thực
ngay cả con kiến trên đường cũng không bằng. Ngài bỏ qua cho tôi, coi
như là thời điểm bước đi tránh né một con kiến, có được hay không?” An
Ninh đáng thương mà nhìn Chúc Nhan từ từ nhíu mày.
Nhìn Chúc Nhan khuôn mặt vốn không chút thay đổi sau khi nghe lời
của mình thì trở nên biến sắc không tốt, An Ninh bắt đầu thấp thỏm bất
an, không biết mình đến tột cùng nói sai chỗ nào rồi.
“Em có đầu óc không?” Chúc Nhan giọng nói rất chân thành.
“……” Có ý gì?
Hai người mắt to trừng đôi mắt ti hí.
An Ninh cảm giác đầu óc mình vẫn bị vây ở trạng thái vận chuyển tốc
độ cao. Nhưng mà, trong quá trình đang cùng Chúc Nhan mắt to trừng đôi
mắt ti hí, cô gần như nghe được âm thanh bánh răng trong đầu mình đột
nhiên ngừng lại.
!!!!!!
“Chúc tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta phải nói một chút.” An Ninh không phải là ngu ngốc. Lúc trước là cô bị Chúc Nhan làm cho đầu óc choáng
váng không hiểu, vốn không có loại năng lực tự hỏi. Bây giờ, cô nghĩ là
cô đã hiểu ý tứ của Chúc Nhan. Song, bản thân cô tình nguyện chưa. Tại
sa