c cưng và Chúc Nhan đang ngồi, đoán chừng đều có chút tiêu hóa không được. Cục cưng ôm An Ninh, chết sống không xa rời
nhau. Vương Anh cùng Trần Tuấn nhìn mặt Chúc Nhan không chút thay đổi,
kinh hãi mà dụ dỗ cục cưng. Nhưng mà, cục cưng giống như là đã ý thức
được phải cùng An Ninh tách ra một thời gian thật dài, vẫn ôm An Ninh,
chết không buông tay. An Ninh cũng không muốn buông cục cưng ra, nhưng
khi nhìn thấy Chúc Nhan khẽ cau mày lại, cô vẫn là nhịn đau nhẹ giọng
nói nhỏ nhẹ dụ dỗ cục cưng vài câu, mới giao cục cưng cho Vương Anh.
An Ninh từ trong cửa sổ xe nhìn cục cưng đang vung tay nhiệt tình về
phía cô, không tự chủ được đỏ vành mắt, gần như bối rối mà nâng cửa sổ
xe lên, quay đầu đi không hề nữa hướng phía ngoài nữa.
“Qua một thời gian ngắn anh sẽ dẫn em đi Mỹ thăm nó.” Chúc Nhan ôm An Ninh vào trong ngực, trong nháy mắt thân thể An Ninh trở nên cứng ngắc
lên. Hiển nhiên, Chúc Nhan cũng cảm giác được, anh chẳng qua là vỗ vỗ
lưng của cô, lại không thấy tiến thêm một bước nào, cũng không có buông
ra.
Về đến nhà, Chúc Nhan cũng không có xuống xe, anh chẳng qua là đưa cô về nhà, ngay sau đó liền ra cửa.
“An tiểu thư, thiếu gia dặn ngài đến phòng chính ngủ nghỉ ngơi.” Vẫn
người giúp việc chiếu cố cuộc sống hàng ngày và ăn uống của An Ninh lên
lầu nhắc nhở.
“Ừ, đã biết rồi.” Nên tới, sẽ tới.
Phòng ngủ chính so với gian phòng An Ninh ở lớn gấp đôi, bởi vì
nguyên nhân là cửa sổ chạm sàn, đặc biệt lấy ánh sáng tốt. Nằm ở trên
giường, còn có thể thấy hồ bơi phía bên ngoài trời phản chiếu ở trên
trần nhà ánh sáng mặt trời rực rỡ, trông rất đẹp mắt.
Nhìn nhìn, An Ninh liền sinh ra một loại ảo giác, tựa hồ mình giống
như là một lá thuyền con, hư vô mờ mịt mà dạo chơi ở trong biển rộng
không bờ bến. Mà Chúc Nhan giống như là lốc xoáy trên biển, không có
chút báo động trước mà sẽ làm cho cô rời xa quỹ đạo của cuộc sống, lâm
vào trong nước xoáy cuồng loạn như vậy. An Ninh tức giận cùng phản kháng ở trước Chúc Nhan là nhỏ bé mà yếu ớt, thậm chí là không chú ý.
Hốt hoảng bất tri bất giác mặt trời chiều đã ngã về tây, khi cả gian
phòng đắm chìm trong ánh hoàng hôn ấm áp, cửa gian phòng mở ra, Chúc
Nhan đi vào.
“Không thoải mái sao?” Thấy thần sắc An Ninh hoảng hốt nằm ở trên
giường, Chúc Nhan đưa tay sờ cái trán An Ninh, cho là cô lại phát sốt.
An Ninh theo bản năng đưa đầu tránh ra một bên, nhưng ngay sau đó lại ý
thức được cái gì, chủ động quay đầu đem cái trán dán tại trên bàn tay
Chúc Nhan.
“Em không sao.” An Ninh không nhìn tới Chúc Nhan.
Chúc Nhan cũng cảm thấy An Ninh không có phát sốt, nhưng cũng không
có lấy tay ra, mà là nhẹ nhàng vuốt ve ở trên mặt An Ninh, từ cái trán
đến gương mặt, rồi đến mũi…… khi ngón tay Chúc Nhan nhẹ nhàng áp lên môi của cô, hai tay An Ninh không tự chủ được mà nắm chặc ra giường phía
dưới, sợ mình nhất thời khống chế không được, theo thói quen phản kháng.
Cho đến khi Chúc Nhan vỗ vỗ gương mặt của cô đứng dậy đến phòng tắm
tắm rửa, An Ninh mới thở dài một hơi. Cửa phòng tắm một khắc kia đóng
lại, An Ninh nâng tay lên, hung hăng mà xoa môi mới vừa bị Chúc Nhan
vuốt ve qua, giống như là muốn lau vết bẩn.
Sau khi cơm tối xong, An Ninh và Chúc Nhan ở dưới lầu xem tin tức một lát. Đợi Chúc Nhan đến thư phòng làm việc, cô cũng vội vàng lên lầu trở về phòng tắm rửa. An Ninh tính là mau mau tắm rửa ngủ thật sớm, chờ
Chúc Nhan làm việc xong cô đã ngủ thiếp đi. Cho dù là không ngủ cũng có
thể làm bộ như ngủ. An Ninh biết cùng Chúc Nhan chung một chỗ, tình hình nhất định không thể thiếu, bây giờ có thể trốn thì trốn.
Nhưng mà, khi An Ninh mở cửa phòng tắm ra liền ngây dại, bởi vì Chúc
Nhan mặc đồ ngủ cầm lấy một quyển sách ngồi ở trên giường. Chú ý tới
động tĩnh bên này, Chúc Nhan ngẩng đầu, tầm mắt hai người đụng nhau.
“Tới đây.” Chúc Nhan đem sách đặt ở trên tủ đầu giường, bất động thanh sắc mà ra lệnh với An Ninh đang ở cửa phòng tắm.
An Ninh đành phải kiên trì ngồi vào bên giường, mặc cho Chúc Nhan ôm
cô vào trong lòng. Mặc dù đã hoàn toàn chuẩn bị tư tưởng, An Ninh vẫn ở
một khắc kia khi Chúc Nhan hôn lên khóe môi cô, tất cả động tác đều trở
nên cứng ngắc, thậm chí ngay cả hô hấp cũng ngừng lại. Chúc Nhan cũng
cảm giác được sự thay đổi của An Ninh, vốn là động tác có chút dồn dập
từ từ chậm lại, lè lưỡi liếm hôn môi cô một chút, hai tay cũng thong thả mà có tiết tấu thăm dò vào đồ ngủ cô, trên dưới hoạt động. Nhưng mà,
bất kể thế nào, An Ninh cũng không buông lỏng được.
An Ninh lần đầu tiên, là bị dược vật điều khiển, thần trí mơ hồ mà
phát sinh tình huống, trên căn bản cô không có ấn tượng gì. Bây giờ đột
nhiên cùng một người con trai xa lạ lại mới biết chừng mười ngày làm
loại chuyện này, hơn nữa là hơi có tính cưỡng ép, làm cho cô buông lỏng, căn bản là mò trăng dưới nước.
Chúc Chan cũng không có kiên trì, hôn hít một lát, anh liền buông An Ninh ra, thuận tay tắt đèn nằm xuống ôm cô vào trong ngực.
“Ngủ đi!” Chúc Nhan nói một câu, làm An Ninh như trút được gánh nặng.
Tránh được mùng một không tránh được mười lăm, chẳng