n hoàn thành!” An Ninh sợ hãi.
“Chờ em hết bệnh rồi hãy nói. Nếu đã tỉnh, trước hết ăn chút cháo.”
Lời Chúc Nhan còn chưa dứt, động tác của hai người bảo mẫu liền nhanh
nhẹn đỡ An Ninh dựa vào ngồi ở trên giường, cũng ở để lên một cái bàn ăn nhỏ trước mặt cô, bầy mấy chén dĩa.
“Trước hãy dưỡng bệnh cho tốt, em cũng đừng nghĩ rời khỏi căn phòng
này, cũng không có tư cách nói điều kiện cùng anh.” Chúc Nhan nói xong,
vỗ vỗ gương mặt An Ninh, đứng dậy rời khỏi phòng.
An Ninh phát ngốc một lúc, từ từ cầm cái muỗng, bắt đầu ăn một chút
một chút. Kể từ ba ngày trước sau khi ăn hộp cơm trưa ở câu lạc bộ, cô
cũng không ăn bất kỳ gì nữa. Cho nên, mặc dù chỉ là cháo rau xanh thanh
đạm, cô cũng không có ăn bao nhiêu.
Chúc Nhan quả nhiên không xuất hiện ở trước mặt An Ninh nữa. Mỗi ngày bốn người bảo mẫu phân hai người ở lại bắt đầu chiếu cố cuộc sống hàng
ngày của An Ninh. Vì phải dưỡng thân thể cho tốt, đàm phán với Chúc
Nhan, An Ninh cẩn tuân lời dặn của bác sĩ, đúng hạn uống thuốc ngoan
ngoãn ăn cơm một chút. Kiên trì ba ngày sau đó, thân thể bắt đầu từ từ
khôi phục. Một tuần sau, Chúc Nhan phái người đưa quần áo mới tới, để
cho cô sửa soạn một chút, cùng anh đi ra cửa.
An Ninh tắm rửa rồi thay đổi quần áo mới, xuống lầu thấy Chúc Nhan
ngồi ở trên ghế sa lon phòng khách dưới lầu nhắm mắt dưỡng thần. Khách
quan mà nói, Chúc Nhan điều kiện bên ngoài tương đối khá, bất kể là vóc
người thon dài 185 cm hay là gương mặt anh tuấn, đều đủ để con gái động
tâm, để đàn ông ghen tỵ. Nhưng mà, một người đàn ông như vậy, lại có
hành động quái đản như vậy khiến cho người ta không thể nghĩ ra. Từ
trong đáy lòng An Ninh, chống đối Chúc Nhan.
Chúc Nhan có thể cảm giác được An Ninh đi xuống, chậm rãi mở mắt,
nhìn cô một cái, liền đứng dậy đi ra ngoài. Chúc Nhan cũng không nói
muốn đi đâu, An Ninh cũng không có hỏi. Ở trước mặt Chúc Nhan, cô có cảm giác thật vô lực. Bất kể kháng cự như thế nào chống cự như thế nào, kết quả cuối cùng cuộc đời đều là vây quanh dự định của Chúc Nhan. Thay vì
uổng phí khí lực, không bằng tiêu cực đối đãi.
“Mẹ?” An Ninh đi theo Chúc Nhan đi tới ghế lô một nhà hàng, không nghĩ tới gặp Vương Anh ngồi thấp thỏm bất an ở bên trong.
“Con…… Có khỏe không?” Vương Anh hiển nhiên bị An Ninh đột nhiên tiến vào dọa một chút, bình tĩnh ngồi lại, ánh mắt bà nhìn An Ninh hơi lóe
lên.
“……” An Ninh nghe được tiếng đóng cửa lại của ghế lô, quay đầu lại
nhìn một chút, thậm chí không thấy Chúc Nhan, giờ mới hiểu được anh
không nói một lời mà đưa cô tới đây là vì để cho mẹ con cô gặp mặt . Đối với vấn đề Vương Anh, An Ninh thật sự không phản bác được. Cô chỉ lẳng
lặng ngồi xuống đối diện Vương Anh, cúi đầu nhìn hoa văn trên mặt thảm
theo phong cách cổ dưới chân. Những kiểu hoa văn phiền phức kia quấn
quýt quấn quanh chung một chỗ, nghĩ giờ này khắc này giống như tâm tình
lo lắng của cô. Cô tức giận, nhưng vô lực cũng không có chỗ phát tiết.
Có cảm giác đánh nát răng nuốt xuống trong bụng cũng không hơn gì.
“Mẹ cùng con nói cho rõ! Con oán chúng ta cũng được, hận chúng ta
cũng được, mẹ đều nhận. Con cũng biết, năm nay tài chính biến động đối
với công ty chú con ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có thể phá sản. Hai ngày trước mẹ và chú con vẫn thương lượng có cần đem phòng ốc ra ngoài cầm
cố giải cứu khủng hoảng tài chính của công ty hay không. Thật ra, nếu
như chỉ là chuyện của công ty, cũng không sao cả. Con cũng không phải là không biết, mẹ cũng không phải là chưa từng có sống khổ. Trước kia lúc
đi theo ba của con, có khổ sở gì mà chưa trải qua. Bây giờ không phải là công ty phá sản sao, không có căn phòng lớn ở, hoàn toàn không có nơi
đặt chân; Không có sơn trân hải vị, luôn luôn cơm rau dưa. Chỉ cần có
thể sống là được rồi. Nhưng mà, vấn đề là cục cưng.” Nói tới đây Vương
Anh cùng An Ninh đồng thời ngẩng đầu nhìn đối phương.
“Cục cưng làm sao vậy?” An Ninh có chút vội vàng hỏi.
“Nửa năm trước cục cưng không phải là bị nóng rần lên không giải
thích được sao? Lúc ấy chúng ta mang cục cưng đi bệnh viện kiểm tra,
thật ra thì cũng không phải là không có kết quả. Cục cưng nó…… và bà
ngoại con giống nhau, có bệnh tim bẩm sinh.” Mẹ của Vương Anh kết hôn
sớm, sinh hạ tổng cộng ba người con, Vương Anh là út. Khi bà ngoại sinh
bà ấy, trái tim suy kiệt, qua đời. Lúc bà tắt thở, thân thể Vương Anh
vừa mới ra ngoài một nửa, cuối cùng là bác sĩ và y tá cùng nhau dùng sức đem bà túm ra từ trong bụng thi thể. Vương Anh không có bất kỳ ấn tượng với mẹ, cho dù là một đôi câu về bà tất cả đều nghe từ miệng người
khác. Vương Anh từ nhỏ đã bị coi là biểu tượng của điềm xấu, cho nên tạo thành tính cách bây giờ có chút lạnh lùng của bà. Cũng chính bởi vì mọi người kỳ thị và đồn đãi bà, bên ngoài điều kiện tương đối khá cuối cùng bà gả cho cha An Ninh là An Điền Nghĩa. An Điền Nghĩa từ nhỏ đã nghịch
ngợm gây sự, lớn hơn một chút thì đi theo một số lưu manh hỗn tạp cùng
nhau đánh nhau ẩu đả. Đến tuổi kết hôn mà không cưới được vợ, mới bắt
đầu bớt phóng túng. Vương Anh gả cho An Điền Nghĩa, chính r