kia đeo mặt nạ, vừa thấy đã biết là không mặt mũi nào cho người khác thấy. Nếu không phải mẹ từng dạy nàng tiểu
nữ tử không nên lấy cứng chọi cứng, no bụng quan trọng hơn khí tiết
nhiều, nàng mới chịu quỳ trước mặt lão.
Tuyệt Mệnh lão nhân cười ra tiếng. “Ăn cơm?” Tới lúc này nàng còn nghĩ được là muốn đi ăn cơm? Thật sự là khác loài mà.
Độc Cô Khuynh Thành vẻ mặt còn rất là thật thà. “Chứ sao, bốn kẻ thuộc
hạ ngu xuẩn của nhà ngươi rất sợ ta, toàn điểm hôn huyệt của ta, không
phải vừa mới giải huyệt sao? Ta cũng không biết bản thân ngủ bao lâu
rồi, nửa tháng hay mươi ngày? Ta thật là đói mà. Còn để ta đói nữa sẽ
không cần các ngươi động thủ, ta tự sẽ chết đói đó. Môn chủ, ngài anh
minh thần võ, có người đói chết ở địa bàn của nàng không phải sẽ làm tổn hại tới uy danh của ngài sao?” Gia huấn (1) của họ Độc Cô (thật ra là
lời nguỵ biện của Mộ Dung nữ hiệp) có nói, trời đất bao la, ăn uống là
quan trọng nhất, chỉ cần có cơm ăn, nàng không phiền thốt ra vài câu lời hay ý đẹp.
“Con bé này cũng có ý tứ, ngươi quả thật là muội
muội của Tiêu Diêu công tử?” Con nhóc này cũng khá thú vị, nếu không
phải muội muội của Tiêu Diêu công tử, lão thật sự muốn thu nó làm đồ đệ…
“Không phải, ta không biết hắn.” Ca, huynh dám để muội muội của mình bị bắt đi, nên muội xin lỗi, không nhận huynh đâu.
“Không biết?” Tuyệt Mệnh lão nhân quét mắt lạnh lùng nhìn bốn kẻ đã bắt nàng về.
“Môn chủ, đừng nghe nàng ta nói láo. Thuộc hạ rõ ràng nghe thấy nàng ta gọi Tiêu Diêu công tử là ca ca, mới dám bắt nàng về.”
Độc Cô Khuynh Thành mặt không giận không vui lườm bọn hắn. “Tại các ngươi tai điếc thì có.”
“Ngươi…” Chưa từng thấy nữ nhân nào vô lý tỉnh bơ như nàng ta.
“Môn chủ, ngài hẳn đã tra xét kỹ, hẳn là biết Tiêu Diêu công tử không
có muội muội. Ngài nghĩ mà xem, nếu ta thật sự là muội muội của hắn, tại sao lại mặc kệ hắn vừa bị thương dậy nhưng vẫn đánh nhau với cái kẻ họ
Hàn kia chứ? Ta sớm phải đi hỗ trợ hắn mới đúng chứ?” Vừa rồi có sát thủ tới bẩm báo, nói lúc bọn hắn tới đó Hàn Ngự đang muốn giết Tiêu Diêu
công tử, nói vậy hẳn bọn chúng không biết Hàn Ngự đã ở đó từ lâu.
“Thân ngươi vốn yếu ớt, căn bản là không hỗ trợ được hắn.” Lão chưa từng thấy kia kẻ ngốc nào lại tự mình ngất xỉu thế.
“Nếu hắn là ca ca thật của ta, dù thân mình ta có yếu nữa cũng phải đi
hỗ trợ hắn chứ. Võ công của ta các ngươi cũng đã chứng kiến qua, ta làm
sao có thể đứng yên nhìn đại ca của mình chịu chết chứ? Các ngươi xem ta có giống một kẻ tham sống sợ chết hay không chứ?”
Bốn sát thủ
nghĩ thầm, sao lại không giống, ngay cả đại ca cũng không thèm nhận, còn có gì không làm được? (Các người cũng tính là biết nhìn người ha!)
“Ngươi không phải muội muội của Tiêu Diêu công tử? Vậy ngươi là ai? Tại sao lại ở Bách Hiểu Đường?” Bách Hiểu Đường đâu phải chốn ai tới cũng
được.
“À, mẹ ta từng là Đường chủ Bách Hiểu Đường, ta tới đó
làm khách không được sao?” Cho dù cha mẹ nàng thoái ẩn giang hồ đã hơn
mười năm, nhưng bất kỳ môn phái nào trên giang hồ, ai cũng phải nể mặt
hai vợ chồng họ. Tới lúc quan trọng, vẫn là nên lôi cha mẹ nàng ra dọa
người thôi. Bảo nàng cậy thế khinh người cũng được, cáo mượn oai hùm
cũng tốt, cứ bảo vệ tính mạng đã rồi nói sau.
Tuyệt Mệnh lão nhân cả kinh. “Ngươi là nữ nhi của Mộ Dung Ý Vân?”
Phản ứng của lão vô cùng kỳ lạ, Độc Cô Khuynh Thành không hiểu gì cả nhưng vẫn thành thật trả lời. “Đúng thế.”
“Cha ngươi là ai?”
“Mẹ ta là Mộ Dung Ý Vân, thế theo lão, cha ta là ai nào? Làm ơn đi, cái loại vấn đề này một kẻ vô danh bất kỳ trên giang hồ cũng biết. Môn chủ
là tông sư thế hệ trước, cư nhiên lại đi hỏi một câu cơ bản như thế,
không sợ mất mặt sao?”
Tuyệt Mệnh lão nhân hừ lạnh. “Quả nhiên
là con gái của nàng ta, vẻ mặt giọng nói đều giống hệt nàng ta.” Thiên
hạ chỉ có độc nhất một Mộ Dung Ý Vân mới có thể dạy dỗ ra được một đứa
con gái như thế.
“Đúng thế, lão biết cha mẹ ta sao? Vậy hãy nể mặt bọn họ mà tha cho ta đi.”
Lão nhân chuyển giọng ác độc, rít lên qua kẽ răng. “Chỉ biết thôi sao?” Hắn đã nuôi lớn đứa nghiệt nữ chỉ biết có người ngoài đó suốt mười bảy
năm trời. Nếu không sinh nó ra, hắn cũng sẽ không bị thân bại danh liệt, hơn hai mươi năm không thấy mặt trời. Cũng là đứa nghiệt nữ kia khiến
hắn thật hổ thẹn với liệt tổ liệt tông họ Mộ Dung.
Đúng thế,
Tuyệt Mệnh lão nhân chính là Mộ Dung Nghĩa năm đó. Khi ấy hắn bị con gái con rể liên thủ ép tới đường cùng, để bảo toàn tính mạng đã phải giả
chết. Sau đó hắn sáng lập ra Tuyệt Mệnh môn, một lòng tìm vợ chồng Độc
Cô Hàn báo thù, không ngờ vợ chồng chúng đã sớm thoái ẩn giang hồ, hành
tung bất định. Hôm nay con gái bọn chúng tự rơi vào tay lão, không lẽ là ý trời?
Độc Cô Khuynh Thành chợt lạnh run người. “Lão môn chủ
kia, không phải lão có thù oán gì với họ chứ?” Xong rồi xong rồi, biết
thế lúc nãy đừng có cáo mượn oai hùm.
Tuyệt Mệnh lão nhân, không, là Mộ Dung Nghĩa mới đúng, cười lạnh. “Đúng thế.”
Độc Cô Khuynh Thành nuốt nước miếng đánh ực một cái. “Lão định làm gì ta?”
Hắn chậm rãi đi tới gần Khuynh Thành. “Cha mẹ ngư