XtGem Forum catalog
Lang Vương Sủng Thiếp

Lang Vương Sủng Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328091

Bình chọn: 9.5.00/10/809 lượt.

Tây Môn Lãnh Liệt mang theo nụ cười tự tin, không hoàn toàn nắm chắc, hắn nghĩ mình sẽ đến đây sao?

“Thần thoại công chúa?”Lăng Tiêu khiếp sợ nhìn hắn.

“Không sai, chính là thần thoại công chúa, lợi thế này đủ lớn chứ. Đương nhiên ngươi có thể cự tuyệt.”Tây Môn Lãnh Liệt không thèm để ý nói.

Lăng Tiêu lúc này mới gắt gao nhìn chòng chọc hắn một hồi, đột nhiên lại châm chọc nói:

“Ta sao biết lời ngươi nói là thật không, ai cũng biết, thần thoại công chúa đã sớm thất truyền.”

“Lăng Tiêu, ngươi cảm thấy ta đường đường là vương, sẽ dùng lời hoang đường

lừa gạt ngươi sao? Huống chi ngươi là loại người gì? Lừa ngươi đối với

ta có lợi sao?”Tây Môn Lãnh Liệt châm chọc hắn, hắn không khỏi có chút lòng dạ tiểu nhân đi.

Đôi mắt Lăng Tiêu lóe ra một chút, thần thoại công chúa đối với hắn quá lợi, huống

chi, tin rằng hắn không dám lừa mình, nghĩ vậy, mới tà mị cười nói:

“Được, ta tin ngươi, thành giao, nói đi, ngươi muốn ta làm cụ thể như thế nào? Ngươi mới có thể đem thần thoại công chúa cho ta.”

“Rất đơn giản, như ta vừa rồi, ngươi cướp nàng đi ba ngày, qua đêm trăng

tròn, ta sẽ đón nàng trở về, sau đó ta đem thần thoại công chúa giao cho ngươi, đương nhiên, ngươi không thể nói cho nàng chúng ta giao dịch,

cho nên dùng cớ gì, ta nghĩ ngươi không cần ta dạy, nhưng ngươi phải bảo trọng, không được khiến nàng khó xử, không được động tay động chân với

nàng.”Tây Môn Lãnh Liệt nhấn mạnh hai điểm sau.

“Được, ta đồng ý.”Lăng Tiêu không hề nghĩ ngợi liền nói.

“Được, vậy cáo từ.”Tây Môn Lãnh Liệt nói xong, xoay người bước đi.

Đi trên

đường kinh thành phồn hoa, Nguyễn Nhược Khê rất nhẹ nhàng, rất tự tại,

rất tự nhiên kéo tay Tây Môn Lãnh Liệt, giống như đôi tình nhân đang

trong thời gian nồng thắm, Tiểu Ngọc cùng Tiểu Lí Tử đi phía sau bọn họ

cách đó không xa.

“Lãnh Liệt, mua cho ta cái nhẫn đi.”Lúc đi qua cửa hàng trang sức, Nguyễn Nhược Khê đột nhiên nói.

“Được, chẳng trách những gì ta tặng nàng đều không mang, hóa ra là vì nàng thích nhẫn.”Tây Môn Lãnh Liệt giật mình hiểu ra nói.

“Không phải thích, mà là muốn chúng ta cùng nhau mua một đôi, chàng có biết nó có ý nghĩa như thế nào không?”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn hỏi.

“Tượng trưng cho thân phận.”Tây Môn Lãnh Liệt không hề nghĩ ngợi liền nói, vương cùng hoàng hậu cũng có một đôi nhẫn long phượng, chỉ là hắn chưa nói với nàng mà thôi.

“Không phải.”Nguyễn Nhược Khê lắc lắc đầu.

“Không phải, vậy có ý gì?”Tây Môn Lãnh Liệt sửng sốt, cho tới bây giờ hắn chưa nghiên cứu qua thứ này.

“Ở

nơi ta ở, nam nữ thành thân sẽ chuẩn bị nhẫn cho nhau, nó có ý nghĩ là

yêu ở trong tim, tình nguyện vì người mình yêu trải qua mọi thử thách,

bên ngoài có rất nhiều chướng ngại vật, đương nhiên sẽ có lúc chàng

không khống chế được chính mình, nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay, nó sẽ

nhắc nhở chàng, chàng đã có người yêu, chàng không nên phản bội người

ta.”Nguyễn Nhược Khê giải thích.

“Hóa ra là như vậy.”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng, nàng đang nhắc nhở mình sao?

“Nhưng chàng yên tâm, ta không phải muốn dùng cái này nhắc nhở chàng đâu? Cái

nhẫn này quan trọng như thành thân, nên trong lòng ta có chút để ý.”Nguyễn Nhược Khê còn nói, nhìn thấy nhẫn ít nhất cũng nhắc nhở nàng, nàng đã

được gả cho người ta, tuy rằng không có hôn lễ như trong tưởng tượng.

“Không cần giải thích như vậy, ta thích bị nàng nhắc nhở.”Tây Môn Lãnh Liệt ôm lấy thắt lưng của nàng, ái muội nói bên tai.

“Vậy đi vào đi.”Nguyễn Nhược Khê lập tức đẩy hắn ra, lôi hắn đi vào, lời của nam nhân không thể tin, huống chi hắn là vương.

“Công tử, phu nhân, mời vào bên trong.”Chủ quán nhiệt tình tiếp đón, lấy ra rất nhiều trang sức bên trong.

“Ta muốn một đôi nhẫn, cám ơn.”Nguyễn Nhược Khê nói.

“Nhẫn?”Chủ quán sửng sốt lại còn một đôi, nhẫn như vậy rất ít người muốn.

“Không có sao?”Nguyễn Nhược Khê hỏi, một đôi nhẫn hẳn là rất ít đi.

“Có, nhưng không biết có hợp ý phu nhân không, ta lấy cho phu nhân xem.”Chủ quán lấy từ bên trong ra một đôi nhẫn bạc chạm hoa.

Nguyễn Nhược Khê cầm lấy nhẫn, tuy là nhẫn bạc, tuy rất bình thường, nhưng làm rất

tinh tế, hoa văn mặt trên cũng rất được, rất hợp ý của nàng, mang chiếc

nhẫn nhỏ này lên tay, rất vừa vặn, cái còn lại đưa cho Tây Môn Lãnh Liệt đeo, vừa là một đôi, cũng vừa vặn.

“Ông chủ bao nhiêu tiền?”Tây Môn Lãnh Liệt mở miệng hỏi, nhìn bộ dáng của nàng, là rất thích.

“Công tử, hai mươi lượng bạc, kỳ thật nhẫn này không đáng bao nhiêu bạc, chủ yếu là tiền công.”Chủ quán giải thích.

“Đây một trăm lượng, cho ngươi, không cần thối lại.”Tây Môn Lãnh Liệt đưa ngân phiếu một trăm lượng, kéo tay của nàng liền đi ra cửa.

Đi ở trên

đường, Nguyễn Nhược Khê quyến luyến không rời nhìn nhẫn trên tay, lại

lấy tay hắn đeo vào cùng một vị trí, đột nhiên bá đạo ra lệnh nói:

“Tây Môn Lãnh Liệt, chàng hãy nhớ kỹ, nhẫn này là hứa hẹn của chàng với ta, cho dù là lúc nào cũng không được tháo ra.”

“Yên tâm, cho dù nàng không bắt ta đeo ta cũng sẽ không tháo ra.”Tây Môn Lãnh Liệt cười cam đoan, đột nhiên cảm giác được bốn phía có chút động tĩnh, hắn biết là Lăng Tiêu đến đây.