Lang Vương Sủng Thiếp

Lang Vương Sủng Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328930

Bình chọn: 9.5.00/10/893 lượt.

ng

của nàng, đợi lúc nàng tỉnh lại, nàng đã có được một thân thể khỏe mạnh, nhưng nàng không ngờ, linh hồn mình cư nhiên trở về mấy trăm năm trước, trú ngụ trên người một cô gái, còn gặp một tướng công mình rất yêu,

ngày tháng rất hạnh phúc, nhưng trong lòng nàng lại bất an, bởi vì nàng

biết mình hoàn toàn không phải người hắn yêu kia, nàng muốn nói cho

tướng công, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào? Nàng rất muốn nói cho hắn biết, nàng không phải nàng ta, vì thế, nàng rốt cục có dũng khí nói cho hắn chân tướng, nhưng, nhưng không nghĩ đến hạnh phúc càng ngày càng xa khỏi tầm tay nàng, tướng công không thể yêu nàng, coi nàng như

quỷ kính trọng nhưng không gần gũi, nàng rất thương tâm, rốt cục có một

ngày, rời khỏi nhân thế, tướng công lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra từ

trước đến nay người hắn yêu là nàng, nhưng tất cả đã quá muộn.”Nguyễn Nhược Khê đem đầu tựa vào trên vai hắn, giọng nói mang theo ưu thương tự thuật.

“Nàng ta thật ngốc, vì sao muốn nói ra chân tướng, có cái không biết sự thật thì sẽ rất vui vẻ.”Tây Môn Lãnh Liệt trầm mặc một chút mới nói.

“Nhưng nàng không muốn cả đời làm thế thân cho người khác.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, chẳng lẽ ý tứ của hắn là khiến nàng không nói sự thật sao

“Có

lẽ vậy, chẳng qua, nếu tướng công của nàng thực yêu nàng, sẽ không để ý, chuyện xưa này chỉ có thể nói, hắn không phải thực yêu nàng, hoặc là

nói người hắn yêu là nương tử trước kia.”Tây Môn Lãnh Liệt còn

nói, trong lòng lại đoán nàng nói chuyện xưa này cho mình làm gì? Chẳng

lẽ nàng muốn nói nàng cũng giống cô gái kia sao? Trong lòng chấn động,

sao lại có thể chứ?

“Nếu là chàng, chàng sẽ thế nào?”Trong lòng Nguyễn Nhược Khê có chút khẩn trương, nàng vẫn hi vọng người hắn thực sự yêu là mình

“Chuyện này rất khó nói, ta không phải hắn, nếu nàng là cô gái kia, ta có thể nói, ta sẽ lựa chọn tin tưởng nàng và yêu nàng.”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng, nói cho nàng đáp án nàng muốn nghe.

Khoé môi Nguyễn Nhược Khê chậm rãi nhếch lên một nụ cười hạnh phúc, như vậy nàng có thể không cố kị nói cho hắn.

“Lãnh Liệt, ta……………..”Vừa muốn mở miệng, đã bị người cắt ngang.

“Vương, thuộc hạ có chuyện quan trọng bẩm cáo.”Một thị vệ đi tới, quỳ gối trên mặt đất chắp tay nói.

“Đứng lên đi, chuyện gì? Nói?”Tây Môn Lãnh Liệt phân phó.

“Vương……….”Thị vệ nhìn thoáng qua Nguyễn Nhược Khê bên cạnh.

Nàng lập tức liền hiểu được, đứng dậy nói:

“Ta có chút khát, đi về trước.”Nói xong, xoay người liền rời đi.

Đôi mắt Tây Môn Lãnh Liệt lúc này trở nên lạnh lùng, nhìn hắn nói:

“Nói.”

“Vâng, vương, thuộc hạ đã phái người tra rất rõ ràng, Vũ mỹ nhân chính là tiểu thư Vũ gia, nha hoàn Vũ gia, bà vú Vũ gia, đều có thể làm chứng.”Thị vệ hồi bẩm nói.

“Ta biết, ngươi đi xuống đi.”Tây Môn Lãnh Liệt gật gật đầu, hắn mơ hồ cảm thấy chuyện xưa nàng nói, là

ám chỉ nàng, linh hồn xuyên qua sao? Con ngươi toát ra một tia sáng, hắn không phải không tin, hắn cũng có thể bị nguyền rủa thành sói, trên thế giới còn chuyện gì không thể xảy ra chứ?

Nguyễn Nhược Khê vừa mới trở lại trong lều trại, chợt nghe tiếng bước chân, quay đầu lại liền thấy hắn đi đến, từng bước qua đón, bổ nhào vào trong lồng

ngực hắn:

“Sao trở lại nhanh như vậy?”

“Nhớ nàng, sợ nàng đợi lâu, sẽ tức giận.”Tây Môn Lãnh Liệt sủng ái cười, lấy tay dí dí cái cái mũi của nàng.

“Làm ơn đi, ta là nữ nhân keo kiệt như vậy sao?”Nguyễn Nhược Khê cười trừng liếc mắt hắn một cái, mới kéo tay hắn đến bên giường, nhìn hắn, nghiêm túc vội vã nói:

“Lãnh Liệt, nếu ta nói với chàng, ta giống như nữ tử kia, chàng có thể tin hay không?”Trong lòng tuy trăm phần trăm nắm chắc, nhưng vẫn lo lắng.

“Ta tin.”Tây Môn Lãnh Liệt nhìn nàng đáp.

“Cám ơn chàng.”Nguyễn Nhược Khê lại lập tức bổ nhào vào trong lồng ngực hắn, lúc này mới nói cho hắn mình đến làm sao. Sau đó mới nói:

“Có phải là chuyện kì lạ hay không?

“Phải, chẳng qua, ta cũng phải cảm ơn chuyện kì lạ này, đem nàng tới cho ta.”Tây Môn Lãnh Liệt nhẹ nhàng ôm lấy nàng, trong lòng lại có một quyết định

đen tối, sau khi hồi cung, hắn liền nói cho nàng chuyện hắn bị nguyền

rủa, hắn cũng sợ, có một ngày mình thực sự dao động.

“Lãnh Liệt, ta yêu chàng.”Nguyễn Nhược Khê giờ phút này bị hạnh phúc tràn đầy bao vây.

“Ta cũng vậy.”Đôi mắt hắn tràn ngập nhu tình, nhìn chằm chằm, thân mình từ từ hạ xuống.

Nàng biết

đôi mắt kia chỉ cái gì? Ngượng ngùng nhắm mắt lại thong thả ngẩng đầu

lên, đợi nửa ngày cũng không nhúc nhích cũng không thấy động tĩnh gì,

thoáng mở to mắt, liền thấy vẻ mặt đùa cợt của hắn đang nhìn mình.

“Có phải là đang chờ ta hôn nàng không?”Giọng nói mang theo vui vẻ cùng trêu đùa.

Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê xấu hổ, tức giận đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, lập tức, liền đem hắn đè ở trên giường nói:

“Chàng không hôn ta, vậy đến lượt ta đến hôn chàng.”

Ha ha, ha ha, trong phòng là một mảnh tiếng cười vui vẻ.

“Lãnh Liệt, mau đến đây, mau đến bắt ta đi.”Nguyễn Nhược Khê chạy trong rừng cây, còn vừa quay đầu nhìn vừa gọi.

“Bắt đựơc rồi có thưởng không?”Tây Môn Lãnh Liệt ở phía sau hỏi, mình chỉ cần nhảy nhẹ một cái


XtGem Forum catalog