có, trong Dịch U đình có rất nhiều trẻ con, đều gầy trơ cả xương, rất đáng thương.”
“Tội nô trong Dịch U đình...” Mai Trường Tô nhỏ giọng lẩm bẩm. “Quả thật thích hợp hơn con nhà bình thường, có điều không biết Bệ hạ có chấp thuận...”
Thấy chàng đưa ánh mắt nhìn mình, Hoàng đế Đại Lương nhất thời cũng không có cách xác nhận thật ra chàng hy vọng mình đáp ứng hay là mong mình không đáp ứng, đang do dự thì thấy Mông Chí ghé tai thì thầm: “Mong Bệ hạ ân chuẩn!”
Hoàng đế Đại Lương cực kỳ tín nhiệm vị đệ nhất cao thủ về võ học của bản quốc, lập tức nói: “Trẫm ân chuẩn. Người đâu, đến Dịch U đình chọn mấy đứa trẻ lại đây.
Mai Trường Tô thêm vào một câu: “Nhớ là phải chọn những đứa yếu một chút.”
Sứ giả Bắc Yên bị chàng chọc tức, hung tợn nói: “Tội nô thì cũng là người, tiên sinh kêu bọn trẻ này không dưng chịu chết, quả thật là nhẫn tâm.”
Công chúa Cảnh Ninh thấy một câu mình buột miệng nói ra lại có hậu quả như thế này, đang sốt ruột, vội vã nói xen vào: “Đúng vậy, đây không phải là đưa những đứa bé đó đi chịu chết sao? Phụ hoàng, như vậy tuyệt đối không được!”
“Công chúa yên tâm, ta vẫn còn có chút nắm chắc.” Mai Trường Tô khuyên nhủ. “Hơn nữa thân là tội nô, có thể phục vụ Bệ hạ thì dù có chết cũng đáng. Huống chi nếu bọn trẻ đó thắng thì Bệ hạ sẽ có trọng thưởng.”
Công chúa Cảnh Ninh nghe vậy càng giận hơn. “Ngày nào bọn nó cũng phải lao dịch trong cung, có thưởng bao nhiêu bạc cũng không có chỗ tiêu, đương nhiên là tính mạng vẫn quan trọng hơn!”
“Nói vậy cũng đúng.” Mai Trường Tô ngẩng đẩu suy nghĩ một lát. “Những tội nô này trong lòng không có hy vọng, chỉ sợ sẽ lười biếng, không dễ dạy bảo. Ý kiến này không ổn lắm, không nên chọn bọn chúng...”
Vốn thấy bọn họ đã bắt đầu đi chọn người, sứ thần Bắc Yên còn có chút kinh ngạc, lúc này thấy Mai Trường Tô lại có ý lùi bước, trong lòng lập tức yên tâm, mở miệng châm chọc: “Tiên sinh đúng là mạnh miệng, đến lúc này vẫn còn cố chống chế làm gì. Thực ra chỉ cần nhận sai một câu, Bách Lý dũng sĩ của chúng ta cũng không phải người nhỏ mọn.”
Mai Trường Tô yên lặng, chăm chú nhìn hắn, đến lúc hắn bắt đầu trở nên thiếu tự nhiên mới thở dài một hơi, nói: “Tô mỗ đã nhiều lần cho ngươi cơ hội xuống thang mà ngươi nhất định không chịu xuống, đã nhất quyết phải thử một lần, vậy thì đành xin lỗi Bách Lý dũng sĩ vậy.”
Sứ thần Bắc Yên giận lắm, đang định phản kích thì thái giám vừa rồi phụng chỉ đến Dịch U đình đã quay về, bẩm: “Bệ hạ, nô tài mang năm đứa bé đến.”
“Đều gọi vào đây.”
“Vâng.”
Năm bóng dáng nhỏ bé co ro đi theo phía sau thái giám lên điện rồi cuộn tròn quỳ sát xuống đất.
Tĩnh vương vốn đã bắt đầu cảm thấy nghi hoặc, bây giờ nhìn thấy Đình Sinh ở trong đó, trong lòng càng hiểu rõ. Thấy sức chú ý của mọi người trong điện đều đổ dòn về phía bên kia, hắn vội tìm cơ hội khẽ nói mấy câu với hoàng muội Cảnh Ninh ngồi bên cạnh.
“Ngẩng đầu lên, báo tuổi đi, là hậu nhân của tội thần nhà nào?” Giọng Lương đế lạnh như băng.
Năm đứa trẻ đều hoảng sợ, dưới sự thúc giục của thái giám, chúng lần lượt run rẩy hồi bẩm.
Đến phiên Đình Sinh, mặt trắng bệch, nó nhỏ giọng nói: “Tội nô... mười một tuổi, là cháu của... nguyên Thái Hòa... đại học sĩ Kính Khuê... bị vấn tội vì... vụ án trường thi...”
Mai Trường Tô đột nhiên thấy trong lòng đau xót, vội bưng trà lên uống để che giấu tâm trạng.
Bây giờ tưởng tượng lại năm đó, trong hoàn cảnh bị bắt giam vào Dịch U đình, không nhận được bất cứ trợ giúp gì của ngoại giới, đám nữ quyến của Kỳ vương lại có thể đồng tâm hiệp lực tạo ra một thân phận giả cho đứa bé mồ côi cha từ trong bụng mẹ này, nhờ vậy nó tránh thoát được Thái tử và Dự vương nhổ cỏ tận gốc, thật sự là làm mọi người phải kính trọng thở than.
Nhưng điều làm người ta đau lòng là những nữ nhân trọng nghĩa này đã chịu đủ mọi sự hành hạ, bây giờ không còn mấy người sống sót trên đời.
Năm đứa bé đã trả lời xong, Hoàng đế Đại Lương cũng không quá để ý, sau khi ừ một tiếng liền nói với Mai Trường Tô: “Tô khanh thấy bọn trẻ này có được không?”
“Năm đứa thì quá nhiều, không thể thiếu công bằng với Bách Lý dũng sĩ được, ba đứa là đủ.” Mai Trường Tô tùy ý nhìn một chút rồi chỉ ba đứa, trong đó có Đình Sinh. “Sợ rằng thần phải đưa về chỗ ở để dạy bảo hai ngày, Bệ hạ có thể ân chuẩn hay không?”
“Chuẩn tấu. Nếu sau hai ngày có thể thắng thì trẫm sẽ có trọng thưởng.”
Mai Trường Tô thở dài một tiếng. “Bệ hạ ân sâu, có điều vừa rồi công chúa nói rất có lý, những đứa bé này là tội nô, thưởng bạc cũng không có chỗ dùng.”
Hoàng đế Đại Lương không khỏi cười, nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, ý trẫm là trọng thưởng cho ngươi.”
“Ơ?” Mai Trường Tô ngẩn ra. “Thần thì không cần. Người ra sức đều là bọn chúng, không bằng Bệ hạ ban cho bọn chúng chút ân sủng có thể dùng được.”
“Bọn chúng đương nhiên cũng phải thưởng.” Thấy sứ thần Bắc Yên nghe đến đây đã tức giận sa sầm mặt, Hoàng đế Đại Lương không khỏi cực kỳ sung sướng. “Nếu thắng, trẫm thưởng... ơ... thưởng...”
Ông ta đang nghĩ xem nên thưởng cái gì, công chúa Cảnh Ninh đã nói xen vào: “Phụ hoàng, người phải có trọng thưởng thì bọn