Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210814

Bình chọn: 10.00/10/1081 lượt.

không thể nói hắn cố tình lấy cớ mệt mỏi để từ chối được, vì vậy chỉ có thể tức giận đứng yên hồi lâu rồi nói: “Vậy mời Bách Lý dũng sĩ hẹn một thời gian, ta và ngươi tỷ thí sau.”

Bách Lý Kỳ uống một ngụm trà, lắc đầu lần thứ ba, lạnh lùng nói: “Hôm khác còn có lý do gì để tái chiến sao? Ở đây nhiều người như vậy, nếu ngươi thật sự muốn đánh thì cứ chọn người khác là được.”

Thấy hắn nhất quyết từ chối, Hoàng đế Đại Lương chợt nghĩ đến một chuyện, quay lại thoáng nhìn Mông Chí.

Thống lĩnh cấm quân lập tức hiểu rõ ý ông ta, vội cúi người nói thầm: “Bệ hạ chớ hiểu lầm. Người Bắc Yên không phải là yếu thế, chỉ là biết Cảnh Duệ và Dự Tân nhất định có địa vị cao quý, vừa rồi lại thấy họ có quen biết quận chúa nên không muốn đắc tội các quý tộc Đại Lương thôi. Thực ra Cảnh Duệ không phải là đối thủ của Bách Lý Kỳ.”

Hoàng đế Đại Lương nghe vậy, dù thần sắc vẫn như thường nhưng trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Hôm nay Bách Lý Kỳ làm càn như thế, thân là quân chủ Đại Lương, đương nhiên ông ta vẫn hy vọng có một người bản quốc lấy lại được chút thể diện, nhưng e là khó có thể toại nguyện.

Trong lòng đang buồn bực, đột nhiên Hoàng đế nhìn thấy Mai Trường Tô bên dưới không biết đang nhỏ giọng nói gì với quận chúa Nghê Hoàng, quận chúa nghe xong thì lộ vẻ kinh ngạc, ông ta chợt hỏi một câu: “Nghê Hoàng, ngươi và Tô khanh đang nói gì thế?”

Quận chúa Nghê Hoàng chần chừ một lát, miễn cưỡng cười, nói: “Không có gì...”

Hoàng đế Đại Lương hơi giận dữ, trầm giọng nói: “Không được khi quân, rốt cuộc là đang nói gì?”

Quận chúa cười cười, nói: “Nghê Hoàng đâu dám! Chẳng qua là Tô tiên sinh chỉ bình luận sơ qua vài câu về cuộc đối chiến vừa rồi mà thôi, quả thật không có chuyện gì khác.”

“A, Tô khanh có cao luận gì? Cứ nói ra cho mọi người nghe thử.”

Quận chúa Nghê Hoàng nhìn Mai Trường Tô, thấy vẻ mặt chàng cũng tỏ ra bất đắc dĩ, đành phải đứng dậy, nói: “Tô tiên sinh nói Bách Lý dũng sĩ cứng quá dễ gãy, con đường luyện võ đã đi sai, nếu tìm ra sơ hở thì chỉ cần vài đứa trẻ con cũng có thể đánh ngã.”

Nghe thấy lời bình luận này, cơ mặt Bách Lý Kỳ giật giật, lộ vẻ giận dữ. Có điều sứ thần Bắc Yên lại chỉ coi những lời này là người Đại Lương muốn gỡ gạc chút thể diện thôi, lập tức hãnh diện nói: “Lời này nói về ai cũng đều đúng cả. Nếu tiên sinh là cao nhân thì đừng ngại thử tìm sơ hở của hắn rồi lại kiếm vài đứa trẻ đến đánh bại hắn thì thật tốt.”

Mai Trường Tô vội cười, nói: “Là ta nói bừa. Hai vị yên tâm, Bách Lý dũng sĩ có thể luyện đến mức này cũng không dễ dàng, ta sẽ không tùy tiện hủy hoại tiền đồ của người khác.”

Rõ ràng là chàng đang xin lỗi nhưng lời này nghe vào tai còn thấy ức chế hơn nhiều, ngụ ý rõ ràng là: “Thực ra ta nói được làm được, có điều không muốn hủy hoại tiền đồ của ngươi thôi.”

Sứ thần Bắc Yên đang hết sức đắc ý, giờ nghe câu này làm sao có thể thoải mái được, lập tức nói: “Vị tiên sinh này nếu có bản lĩnh như vậy thì đừng ngại thử một lần trước mặt Bệ hạ. Bách Lý dũng sĩ cùa bọn ta mặc dù đã mệt mỏi nhưng cũng không dám làm tiên sinh mất hứng.”

“Sao có thể nhanh như vậy chứ?” Mai Trường Tô vẫn nhã nhặn mỉm cười. “Cho dù có thể lập tức tìm được mấy đứa trẻ thì ta ít nhất cũng phải dạy chúng vài ngày mới được. Thôi, cứ coi như ta nói nhảm đi, hai vị đừng để ý...”

Sứ thần Bắc Yên thấy chàng càng nói càng giống như đây là chuyện thật, nếu bây giờ bỏ qua thì có khi mọi người lại nghĩ người Bắc Yên sợ chàng. Bách Lý Kỳ vất vả giành đủ thể diện cho Bắc Yên, nếu để Đại Lương dùng miệng lưỡi đòi lại thì sợ rằng sau này tứ hoàng tử biết được sẽ trách hắn làm chính sứ vô năng, sao hắn có thể bỏ qua được, lập tức cười lạnh, nói: “Tiên sinh cần huấn luyện thì chúng ta có thể chờ mà. Mời Bệ hạ hạ chỉ một ngày, chúng ta bảo đảm gọi là đến ngay.”

Vẻ mặt Mai Trường Tô hơi khó xử, lẩm bẩm nói: “Ta lại không quen thuộc kinh thành, biết đi đâu tìm mấy đứa trẻ chứ...”

Thực ra muốn tìm trẻ con thì chỉ cần chàng nói một tiếng, mỗi một người Đại Lương ở đây đều có thể lập tức tìm giúp chàng một đám đông. Nhưng mọi người không ai biết chàng nói thật hay là chỉ muốn chọc giận Bách Lý Kỳ nên không dám mở miệng.

Thấy chàng nói vậy, sứ thần Bắc Yên càng khẳng định chàng chỉ phô trương thanh thế, lập tức thêm dầu vào lửa: “Chuyện này có khó khăn gì, nghe nói trong võ quán ở kinh thành quý quốc có rất nhiều tiểu học đồ...”

“Bọn trẻ trong võ quán quá mạnh, ta sợ Bách Lý dũng sĩ sẽ phải chịu thiệt. Hơn nữa tìm mấy đứa trẻ đã luyện võ đến vây công thì cũng không công bằng.”

Thấy đã đến nước này mà chàng vẫn tiếp tục khoác lác, sứ thần Bắc Yên tức giận đến cắn răng, nói: “Không ngại gì, chúng ta sẽ không oán thán.”

“Không được.” Mai Trường Tô lắc đầu. “Phải tìm những đứa yếu một chút... Trong cung này và trong phủ của các vị có mấy đứa trẻ yếu đuối một chút không?”

Mọi người dè dặt không dám trả lời, sợ không cẩn thận muốn giúp lại làm hỏng chuyện, chỉ có công chúa Cảnh Ninh không hiểu rõ tình hình, hơn nữa vừa mới đây còn bị tình cảm thê thảm trong Dịch U đình kích thích nên lập tức tiếp lời: “Trong cung


Teya Salat