XtGem Forum catalog
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210854

Bình chọn: 8.5.00/10/1085 lượt.

chúng mới chịu dùng hết sức, Tô tiên sinh mới dễ dạy bảo. Ý của con là, đối với những tội nô này thì ân thưởng lớn nhất chính là miễn trừ lao dịch để bọn chúng có thể ra khỏi Dịch U đình, tự tìm chốn lập thân. Cho dù phụ hoàng có thưởng núi vàng núi bạc thì cũng không bằng thưởng cái này.”

Thấy hôm nay công chúa thật sự là quá thương đám tội nô nhỏ này, để làm nàng vui vẻ, hơn nữa những đứa bé đó cũng không có gì quan trọng nên Hoàng đế lập tức gật đầu. “Được, trẫm nghe lời ngươi. Nếu bọn chúng lập công, trẫm ân chuẩn miễn lao dịch, sai nội chính sảnh an trí thích đáng.”

Công chúa Cảnh Ninh mừng rõ. “Tạ ơn phụ hoàng. Con gái biết phụ hoàng là thánh tâm nhân đức nhất mà.”

“Ngươi lúc nào cũng dễ mềm lòng. Có điều là nữ nhi, có mềm lòng cũng không sao.” Hoàng đế Đại Lương từ ái nhìn nàng một cái rồi mới quay sang mọi người. “Hôm nay tạm thời thế đã. Ba ngày sau, trước kỳ thi văn của quận chúa, chúng ta sẽ xem bản lĩnh huấn luyện của Tô khanh rồi mới đến phần chơi đùa chữ nghĩa.”

Mọi người lập tức đứng dậy, đồng thanh nói: “Tuân chỉ.”

Hoàng đế Đại Lương được nội thị đỡ đứng dậy, khởi giá về nội cung. Những người trong điện kính cẩn đứng trang nghiêm, đợi ông ta rời khỏi mới lần lượt tản đi.

Lúc này, cả Thái tử và Dự vương đều đuổi theo định thăm dò xem việc làm kinh người của Mai Trường Tô có phải là thật hay không, chỉ có Tĩnh vương một mình lặng lẽ ra về.

Trong mắt Mai Trường Tô lộ ra vẻ tán thưởng, dường như không cầm lòng được khen ngợi: “Không ngờ Tĩnh vương điện hạ lại chín chắn, đĩnh đạc như thế, không nhiều lời, không nhiều chuyện, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không hề thấy ngài ấy kinh ngạc mất không chế, thật sự là rất có phong phạm hoàng tử.”

Thái tử và Dự vương nghe vậy, thì ra kỳ lân tài tử thích phong cách này, lập tức nuốt vô số câu hỏi vào bụng, chỉ lạnh nhạt chào hỏi rồi cùng “chín chắn, đĩnh đạc” đi ra ngoài.

Mai Trường Tô một câu đuổi được hai hoàng tử, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy quận chúa Nghê Hoàng mím môi nín cười, gật đầu với chàng, vẻ mặt bội phục, liền đáp lại bằng một nụ cười bất đắc dĩ.

Lúc này Tiêu Cảnh Duệ dắt Đình Sinh, Ngôn Dự Tân dắt hai đứa bé khác cùng đi tới. Mới đi được vài bước, công tử quốc cữu đã bắt đầu hỏi: “Tô huynh, huynh có nắm chắc không? Vừa rồi bọn ta đã xác nhận, ba đứa bé này thật sự không biết võ công.”

“Không sao, đâu có ai sinh ra đã biết võ công. Cảnh Duệ, phiền ngươi bẩm báo hầu gia một tiếng, ba đứa bé này cũng phải tới ở Tuyết Lư.”

“Chuyện này không có vấn đề gì.” Tiêu Cảnh Duệ ân cần đỡ lấy cánh tay chàng. “Nhưng mà Tô huynh, hai ngày sau vẫn để ta đến khiêu chiến hắn trước đã, ta luôn cảm thấy...”

“Được rồi.” Mai Trường Tô vỗ tay hắn, trấn an. “Ngươi cứ yên tâm, Tô huynh này dạy dỗ chính mình không được nhưng dạy dỗ người khác thì không đến nỗi.”

“Tô huynh nói được là nhất định sẽ được, ngươi cũng đừng cau có nữa.” Ngôn Dự Tân cười, nói. “Vốn đã không đẹp trai bằng ta, giờ cau có lại càng kém xa ta.”

Mọi người cùng cười ồ, tâm tình cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, chỉ có ba đứa bé đó vẫn cúi đầu co ro, dáng vẻ thấp thỏm, lo âu.

Mai Trường Tô biết tạm thời cũng không có cách nào làm cho bọn chúng hoàn toàn thả lỏng nên không vội vã nói chuyện với bọn chúng mà chỉ ra hiệu cho ba đứa đi theo mình cùng quận chúa ra ngoài cung. Nghê Hoàng nhìn thấy đệ đệ đang đứng ngay ngắn chờ mình, còn Mai Trường Tô thì có bằng hữu đi cùng nên không cần Mục vương phủ chuẩn bị xe đưa tiễn, vì vậy cũng không nán lại thêm mà cáo từ về trước.

Đúng lúc này, xe ngựa của Ninh Quốc phủ và Ngôn phủ cũng chạy tới, Mai Trường Tô dẫn ba đứa trẻ cùng lên xe, trên đường vẫn không hỏi han gì, chỉ vén màn xe ra cho bọn chúng xem phong cảnh phố xá bên ngoài. Tiêu Cảnh Duệ ngồi cùng xe nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của Đình Sinh, hồi tưởng lại tình hình lúc đầu gặp nó, trong lòng từ từ rõ ràng, không khỏi quay lại thoáng nhìn Mai Trường Tô. Đối mặt với ánh mắt mang ý thăm dò này, tông chủ Giang Tả minh chỉ cười nhạt, gật đầu.

Tuy Mai Trường Tô thành khẩn bảo đảm chàng sẽ dạy dỗ ba đứa bé này nghiêm túc, nhưng tất cả những người đến dò xét tình hình hai ngày sau đó đều phát hiện, thực ra chàng rất tiêu dao thoải mái, ngoài việc vẽ mấy đường kỳ quái trên mặt đất để bọn nhỏ bước theo luyện tập, hầu như cả ngày chàng chỉ nửa nằm tựa vào lung ghế đặt dưới bòng cây, còn người vất vả nhảy tới nhảy lui thị phạm thân pháp lại là Phi Lưu.

Dù vậy thì tất cả khách khứa vẫn bị chàng đuổi khéo với lý do “bí kỹ độc môn cần phải bảo mật”, chỉ cho đứng ngoài cửa viện nhìn một lát rồi phải ra ngoài ngay, khiến việc dạy dỗ trở nên thần bí. Chỉ có Tiêu Cảnh Duệ là tương đối đặc biệt, thỉnh thoảng hắn có thể đi vào ngồi một lát. Có điều xem một thời gian, dần dần hắn cũng có chút cảm thụ bất đồng.

Buổi tối hôm sau, Tiêu đại công tử lần nữa vào Tuyết Lư chào hỏi, nhân tiện hỏi thăm tình hình, kinh ngạc phát hiện bộ pháp của mấy đứa bé rõ ràng nhanh hơn trước nhiều lần.

“Từ chiều hôm qua đến giờ bọn chúng cũng mới luyện một ngày rưỡi mà đã có thể tiến bộ nhanh như vậy, muốn thấy rõ mỗi bước di chuyển củ