Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211135

Bình chọn: 10.00/10/1113 lượt.

lên miệng hà hơi. “Đoán sai rồi. Bách Lý Kỳ không phải người của ta, chỉ có điều người mà huynh nhìn thấy bây giờ không phải Bách Lý Kỳ thật sự thôi.”

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Muốn làm mưa làm gió ở đế đô này để đạt được mục đích thì đương nhiên chính bản thân ta trước hết phải trở thành một người quan trọng mới được. Thái tử và Dự vương có xem trọng ta đến mấy cũng không bằng lọt vào mắt của Hoàng đế bệ hạ. Cho nên lúc đầu sắp xếp chuyện này, ta vốn định tự mình ra tay để tạo danh tiếng vang dội.” Ánh mắt Mai Trường Tô chuyển về phía cửa sổ phía tây, dường như muốn nhìn xuyên qua lớp giấy trên cánh cửa để thấy cậu bé gầy gò nằm trong chái nhà mé tây. “Giờ đây vì Đình Sinh, ta phải thay đổi kế hoạch một chút, lại cảm thấy như vậy sẽ tốt hơn, cũng tự nhiên hơn. Cũng coi như là trời cao giúp ta.”

“Nói như vậy thì khi sứ đoàn Bắc Yên đi qua địa phận của Giang Tả minh, các ngươi đã bắt Bách Lý Kỳ thật sự, sau đó thay mận đổi đào?”

“Đúng. Kỳ thực, thuật dịch dung cao thâm đến mấy, sau một thời gian cũng sẽ lộ ra sơ hở. Chỉ có điều Bách Lý Kỳ luôn luôn ở trong phủ hoàng lử, ít khi có người gặp hắn, mà tính tình hắn lại thô bạo, bộ mặt xấu xí, mọi người trong sứ đoàn đều không muốn nhìn kĩ hắn. Hơn nữa người đóng giả hắn lại có tâm tư cực kỳ tinh tế, cho nên đến nay vẫn chưa mảy may để lộ sơ hở.”

“Vậy sách lược điệu thấp trước rồi mới phô trương sau của Bắc Yên lần này...”

“Lúc xuất phát bọn chúng đã xác định như vậy. Trước hết để Bách Lý Kỳ che giấu sức mạnh, đến sau này mới kỳ binh trỗi dậy. Người của ta chẳng qua chỉ biết thời biết thế, hoàn toàn làm việc theo đúng kế hoạch của bọn chúng, vì vậy mới không làm người khác nghi ngờ.” Mai Trường Tô lạnh nhạt nói. “Ta mới nói với một người về chuyện mượn lực đẩy lực, nếu đối phương hoàn toàn không ra đòn thì bọn ta lại không thể ra tay.”

Mông Chí gật gật đầu, lộ vẻ suy tư, trong lòng đã hiểu rõ hơn phân nửa. Với tu vi võ công của ông ta, hơn nữa bây giờ mới chỉ bắt đầu luyện, đương nhiên có thể lập tức nhìn ra bộ pháp và kiếm pháp này đều không có sức tấn công mạnh mẽ.

Nhưng sau khi bọn trẻ luyện tập thì bộ pháp và kiếm pháp này lại có một công năng cực kỳ rõ ràng, đó chính là khiến người xem sinh ra ảo giác và lẫn lộn.

Khi quá trình di chuyển và ra đòn của một người khiến người khác thấy không rõ, hầu như tất cả mọi người đều sẽ theo bản năng cho rằng đó nhất định là võ công cực kỳ tinh diệu, uy lực kinh người. Mà điều ba đứa bé đó cần phải làm là khiến mọi người không thấy rõ thân pháp và chiêu thức của bọn chúng, như vậy khi Bách Lý Kỳ ngã xuống, mọi người mới cảm thấy nhất định là hắn đã bị môn võ công tinh xảo đến mức không thể nào nhìn rõ kia đánh bại.

“Có điều để cho bọn trẻ con ra đấu thật sự cũng hơi mạo hiểm, dù sao thì Kim Điêu Sài Minh và quận chúa đều là cao thủ, nhãn lực nhất định cao minh. Nhưng vì Đình Sinh, hình như cũng chỉ có thể làm như vậy.” Mông Chí thở dài, nói. “Tối mai ta lại đến xem, nếu thân pháp của bọn chúng đã được huấn luyện được thuần thục thì thôi, nếu vẫn còn sơ hở thì phải nghĩ cách khác.”

“Vậy làm phiền Mông đại ca.” Mai Trường Tô vừa cười vừa nói đưa tay lên miệng hà hơi lần nữa.

“Đắp chăn lông rồi mà vẫn còn lạnh à?” Mông Chí cầm tay chàng, chỉ cảm thấy hai bàn tay lạnh buốt, vội xoa xoa sưởi ấm cho chàng, trong lòng chua xót. “Còn chưa tới ngày đông chí mà ngươi đã như vậy... Trước kia ngươi hoàn toàn không sợ lạnh, ta còn từng nghe thấy Tĩnh vương trêu đùa ngươi vì chuyện này, nói thiếu soái của Xích Diễm quân giống như một hỏa nhân, có thể mặc giáp mỏng giữa đêm mưa tuyết, cưỡi ngựa truy địch hàng trăm dặm, sau khi bắt địch về doanh vẫn không hề thấy ngươi co ro vì lạnh... Nhưng ngươi bây giờ, thân thể tổn thương như thế...”

“Được rồi.” Mai Trường Tô rút hai tay về, kéo chăn lên cao, giọng nói rất nhỏ, dường như vừa ra khỏi môi đã hòa tan trong không khí. “Cho nên ta mới không thích thường xuyên gặp mặt huynh. Ta sớm đã không phải ta trước kia, huynh lúc nào cũng so sánh như vậy chỉ làm người ta thêm thương cảm mà thôi. Bây giờ ta không muốn có bất cứ tâm tình mềm yếu nào, mong huynh sau này... có thể không nói đến những chuyện này thì cố gắng đừng nói...”

Mông Chí chăm chú nhìn khuôn mặt trắng xanh yếu ớt của chàng, hơi đỏ mắt, cố gắng kìm nén cảm xúc, nhỏ giọng nói: “Ngươi nói đúng, quả thật ta hơi nhu nhược, không hơn được nữ nhân là mấy!”

“Ai dám nói đệ nhất cao thủ của Đại Lương chúng ta không hơn được nữ nhân?” Mai Trường Tô mỉm cười xoa dịu tâm tình của ông ta. “Có điều như quận chúa Nghê Hoàng, tuy là nữ tử nhưng lại đâu kém nam nhân nào?”

Mông Chí cũng cao giọng cười, đứng thẳng người dậy. “Đúng vậy. Chúng ta cũng phải luôn luôn lưu tâm, không thể để quận chúa vượt qua được.”

“Mông đại ca phải đi rồi à?”

“Ờ, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai ta sẽ quay lại, nếu không có gì quan trọng thì ta sẽ không xuất hiện.”

Mai Trường Tô ờ một tiếng, định đứng dậy tiễn thì Mông Chí lập tức ngăn lại. Chàng không phải người câu nệ lễ tiết, cũng chỉ cười cười chứ không miễn cưỡng.

Hôm sau, quả nhiên M


Old school Easter eggs.