Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329342

Bình chọn: 7.5.00/10/934 lượt.

ời này của Ngôn Dự Tân lập tức thuyết phục được hắn, cả người thoáng cái trở nên thoải mái hơn rất nhiều. “Nếu như Tô huynh không phải chuẩn bị gì thì chúng ta đi luôn thôi.”

“Không cần chuẩn bị.” Mai Trường Tô kéo tay Phi Lưu đứng lên. “Ta và Phi Lưu không đến cầu thân nên cần gì ăn diện, đi thôi. Chắc Tạ Bật chờ bên ngoài viện cũng lâu lắm rồi.”

“Ơ! Tại sao huynh biết Tạ Bật chờ bên ngoài viện? Vừa rồi ta chưa nói mà.” Ngôn Dự Tân cực kỳ khó hiểu.

“Ta đoán vậy.” Mai Trường Tô nói ngắn gọn rồi dẫn đầu đi ra ngoài Tuyết Lư, quả nhiên Tạ Bật đang đứng chờ dưới gốc cây liễu già ngoài cửa viện. Thấy bọn họ đi ra, Tạ Bật vội vã bước lên đón đường.

“Tô huynh, hôm trước ta…”

“Sao phải nhiều lời.” Mai Trường Tô cười nhu hòa, không một chút tức giận. “Ta không để ý, ngươi cũng không cần nhớ mãi trong lòng làm gì.”

Hai người nhìn nhau cười, cả hai đều không nói gì thêm.

Tiêu Cảnh Duệ một bên là huynh đệ tình thâm, một bên là Mai Trường Tô tôn kính, lúc này thấy bọn họ gạt bỏ hết khúc mắc, dường như mây đen đầy trời tan hết, bầu không khí lại hòa thuận như hắn hy vọng, đương nhiên là cực kỳ vui mừng, nụ cười nở mãi trên môi.

Ngồi xe ngựa tới cổng Chu Tước, dòng người ở đây đã tụ tập rất đông.

Hầu như quan lại trong triều đều đổ ra đường, tiếng bạn bè thân hữu, quan trên quan dưới chào hỏi nhau huyên náo không kém gì vừa đi vào chợ.

Đám người bảo vệ Mai Trường Tô ở chính giữa, cũng vừa đi vừa chào hỏi không ngừng, đến tận lúc vào đến lều gấm mới đỡ hơn một chút.

Lều của nhà họ Ngôn và nhà họ Tạ không ở cạnh nhau, nhưng bởi vì Ninh Quốc hầu và trưởng công chúa Lỵ Dương đều tùy giá lên lầu Nghênh Phụng nên Ngôn Dự Tân cũng đến thẳng chỗ mấy người kia, nói là cùng mọi người xem náo nhiệt cho vui.

Hôm nay Phi Lưu không thoắt ẩn thoắt hiện như mọi ngày mà vẫn đứng sát bên người Mai Trường Tô, nhìn chằm chằm những người vô tình hay cố ý tới gần, khí chất lạnh lùng khiến ba quý công tử bên cạnh cũng cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Gần đến buổi trưa, đột nhiên tiếng chuông tiếng khánh trên lầu Nghênh Phụng vang lên, chín hồi dài năm hồi ngắn, tuyên bố xa giá của Hoàng đế đã tới. Dưới lầu lập tức lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại âm thanh của quan chức ti lễ lệnh cho mọi người thi lễ triều bái.

Từ lều gấm nhìn lên chỉ thấy trên lầu lố nhố cẩm bào mão ngọc, trừ việc đoán rằng Hoàng đế nhất định phải ngồi ở chính lâu, ngoài ra thì không thể phân biệt được ai với ai.

Có điều đối với những người trên lầu thì tình hình đương nhiên khác hẳn, từ trên cao nhìn xuống bao quát tứ phương, tất cả trong tầm nhìn đều có thể phân biệt rõ ràng.

Lúc này, quan chức ti lễ đã dẫn năm mươi người đầu tiên sẽ so tài hôm nay lên võ đài tham bái Hoàng đế, lần lượt báo danh rồi mới đi xuống, bắt đầu chính thức tỷ thí theo thứ tự đã rút thăm.

Mai Trường Tô thân là tông chủ của bang phái lớn nhất thiên hạ, mặc dù tình trạng thân thể khó có thể luyện võ nhưng kiến thức về võ công các môn phái lại rất uyên bác, từng chiêu từng thức thuộc như lòng bàn tay, người thường không thể tưởng tượng được.

Ba quý công tử cùng lều không ngừng hỏi han, chàng cũng kiên nhẫn giải đáp tỷ mỉ. Cho dù tình hình thi đấu trên đài lúc này còn chưa đến mức đặc sắc nhưng bầu không khí trong lều lại hết sức náo nhiệt.

Ba trận đấu đầu tiên vừa kết thúc, người khách đầu tiên đã xuất hiện. Có điều mọi người đều giật mình vì không ai ngờ người này lại đến thăm Mai Trường Tô.

“Các vị công tử hôm nay chơi có vui không?” Người vừa đến chẳng để ý đến sự kinh ngạc không hề che giấu của mọi người trong lều, chỉ cười tủm tỉm, hơi cúi người, vung cây phất trần lên, chắp tay thi lễ.

“Ơ, không dám, không dám! Cao công công, mời ngồi!” Tạ Bật là người lăn lộn chốn quan trường nên phản ứng lại đầu tiên, vội vã tiến lên đỡ người nọ.

“Ngồi thì không cần.” Mặc dù là tâm phúc đã hầu hạ bên người Hoàng đế hơn ba mươi năm, lại sớm đã thăng nhiệm thái giám tổng quản lục cung, nhưng Cao Trạm luôn luôn xử sự không hề lỗ mãng. Đối mặt với đám trẻ con kém mình không biết bao nhiêu tuổi, ông ta vẫn không thất lễ, nụ cười lúc nào cũng hiền từ. “Các công tử mau đi theo nô tài, Thái hoàng thái hậu muốn gặp các vị.”

“Thái hoàng thái hậu?” Tạ Bật giật nảy. “Lão nhân gia cũng ở dưới này à?”

“Không phải. Thái hoàng thái hậu ở trên lầu Nghênh Phụng, thấy đám thanh niên các vị chơi vui vẻ nên cho gọi các vị lên đó.”

“Tất cả bọn ta?”

“Đúng, vị tiên sinh này, cả cậu bé này nữa, tất cả đều lên.”

Tạ Bật quay đầu lại, mọi người đưa mắt nhìn nhau một hồi.

Thái hoàng thái hậu là bà nội của đương kim Hoàng đế, giờ đã hơn chín mươi tuổi, không bao giờ can thiệp chính sự cho nên mới trường thọ. Thái hậu đã qua đời nhiều năm mà đến giờ Thái hoàng thái hậu vẫn sống rất khỏe mạnh.

Bởi vì bình thường Thái hoàng thái hậu rất thích nhìn thấy một đám hậu bối chơi đùa bên cạnh nên lúc này sai người đến triệu kiến cũng không có gì lạ, chỉ không ngờ mắt bà đã mờ mà vẫn có thể thấy rõ những người ngồi bên dưới.

Nhưng bất ngờ là một chuyện, còn Thái hoàng thái hậu triệu kiến thì ngay cả Hoàng đế cũng không dám khô


XtGem Forum catalog