nhân thiên hạ. Có thể chen chân vào những bảng xếp hạng này, có ai lại là nhân vật bình thường?”
Khóe môi Mai Trường Tô khẽ động nhưng không nói gì.
Với sự thần bí và năng lực thu thập thông tin kinh người của Lang Gia các, năm bảng xếp hạng này quả thật không có điểm nào để mọi người phải nghi ngờ.
Vị trí của Giang Tả minh là đứng đầu thập đại bang phái trong thiên hạ, còn chàng là tông chủ Giang Tả minh lại đứng đầu bảng xếp hạng công tử, dù thế nào thì tên tuổi của chàng cũng rất vang dội, chàng không hề có ý định phủ nhận.
“Có điều… Giang Tả minh đã nhiều năm giữ vững vị trí thiên hạ đệ nhất đại bang, ngươi cũng không phải năm nay mới lên đứng đầu bảng công tử.” Quận chúa Nghê Hoàng lại cười khẽ. “Sở dĩ Thái tử và Dự vương dạo này rất coi trọng việc săn đón ngươi, đó là vì một lời bình mới của Lang Gia các.”
“Bọn họ lại nói gì nữa?” Mai Trường Tô cười khổ, hỏi.
“Thái tử điện hạ mang số tiền lớn đến Lang Gia các, muốn tìm lương tài trị thế trong thiên hạ.” Quận chúa Nghê Hoàng nhìn chàng bằng ánh mắt thông cảm. “Ngươi không may bị tiến cử.”
“Không phải việc của mình thì không được làm.” Mai Trường Tô lạnh lùng nói. “Trị thế bây giờ vẫn là việc của Hoàng đế bệ hạ, những người khác rục rịch muốn làm thay là có ý gì? Cho dù ta được các chủ Lang Gia các ưu ái đánh giá là một lương tài trị thế thì cũng phải chờ đến khi tân hoàng lên ngôi mới dùng đến ta cơ mà?”
“Ngươi thật sự cho rằng người ta cần lương tài trị thế sao? Thực ra khi đó Thái tử đặt câu hỏi thế nào thì bây giờ cũng không cần biết rõ làm gì, có điều đáp án của Lang Gia các lại làm người ta phải suy nghĩ rất nhiều.” Quận chúa Nghê Hoàng chậm rãi nói. “Theo ta được biết, câu trả lời đó thế này: Mai lang Giang Tả, kỳ lân tài tử, có người này sẽ có thiên hạ.”
“Kỳ lân?” Mai Trường Tô bật cười. “Quận chúa nhìn ta xem có điểm gì giống với con quái vật đó không?”
“Ngươi còn cười được à?” Quận chúa Nghê Hoàng tỏ ra bội phục. “Lời bình của Lang Gia các chưa bao giờ sai, đương nhiên mọi người thà tin là có còn hơn là không. Nếu như chỉ là các hoàng tử chiêu mộ nhân tài cho phủ đệ của mình còn đỡ, ngươi có từ chối thì bọn họ cũng chưa đến mức cố cầu, nhưng đã có lời bình kỳ lân tài tử này thì phiền phức của ngươi trở nên rất lớn rồi. Trước khi có ngươi, cả hai người bọn họ đều kiên nhẫn, nhưng một khi có người chiêu mộ được ngươi thì người không giành được tất sẽ dùng mọi cách để giết chết ngươi. Gặp phải tình cảnh như vậy, ngươi vẫn không có cảm giác gì sao?”
“Đương nhiên là có.” Mai Trường Tô nói rất nghiêm túc. “Ta cảm thấy các chủ Lang Gia các nhất định có thù oán với ta.”
Quận chúa Nghê Hoàng không khỏi bật cười, xoay người qua tựa vào lan can, ánh mắt sáng ngời như ánh sao trời. “Sau khi gặp mặt ngươi, ta lại cảm thấy lần này các chủ Lang Gia các không chừng đã nói đúng…”
“Cầu xin quận chúa!” Mai Trường Tô vội chắp tay thi lễ. “Tại hạ và quận chúa không có thù oán gì, nay tại hạ vốn đã lên giá nướng rồi, quận chúa việc gì phải thêm một mồi lửa nữa?”
“Lửa vốn đã cháy từ lâu rồi, ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn nên nhanh chóng chọn một bên đi.”
“Để nhanh chóng bị bên còn lại đuổi giết ư?”
“Như vậy ít nhất cũng có một người sẽ ra sức bảo vệ ngươi, dù sao cũng còn hơn để hai người đó thất vọng và cùng đuổi giết ngươi.” Giọng nói của quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên trở nên lạnh như băng: “Ngươi sẽ chọn ai? Thái tử hay là Dự vương?”
Vẻ kiêu ngạo thoáng hiện trên mặt Mai Trường Tô rồi biến mất, chàng vẫn là gã thanh niên ốm yếu nọ.
“Lương thần chọn chủ mà thờ, ngươi đến Kim Lăng chẳng lẽ không phải để làm nên một sự nghiệp để đời?” Quận chúa Nghê Hoàng ung dung hỏi.
“Ốm đau bệnh tật, nói gì đến sự nghiệp? Chẳng qua tại hạ chỉ muốn nghỉ ngơi một thời gian thôi.”
“Đến kinh thành nghỉ ngơi?” Quận chúa Nghê Hoàng đưa mắt nhìn phương xa, giọng điệu lại đùa cợt: “Mai lang Giang Tả quả không giống người thường, đúng là biết chọn địa điểm.”
Không để ý tới lời châm chọc của nàng, Mai Trường Tô thản nhiên nói: “Quận chúa cũng quan tâm đến cục diện triều chính ngoài dự liệu của mọi người.”
Quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên quay đầu lại, hai mắt sáng ngời nhìn Mai Trường Tô, khí thế cực thịnh giống như một ngọn lửa hừng hực tràn tới, người bình thường chỉ e sẽ lập tức hoảng sợ mà ngã xuống.
Nhưng Mai Trường Tô chỉ thản nhiên đón nhìn, bên môi vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt.
Một hồi lâu sau, rốt cuộc quận chúa Nghê Hoàng cũng thu lại nộ khí tận lực phát ra, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Gia tộc họ Mục của ta đời đời trấn thủ Vân Nam, có thể nói là cùng triều đình dựa vào nhau mà tồn tại. Cục diện triều chính có ảnh hưởng rất lớn đối với phiên trấn của ta, tại sao lại không được quan tâm?”
Mai Trường Tô cúi người hành lễ. “Tại hạ chỉ cảm thấy, kỳ thực xưa nay ngôi vị Hoàng đế thay đổi đều không có quan hệ gì với Vân Nam, bất kể tương lai ai lên ngôi thiên tử thì họ Mục trấn thủ nam cương cho Đại Lương cũng không thể bị đụng chạm đến. Quận chúa cần gì phải hứng thú với cuộc tranh đoạt này như thế?”
Quận chúa Nghê Hoàng không trả lời câu hỏi này mà lại ngẩng m