Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329365

Bình chọn: 8.00/10/936 lượt.

đến vị khách ở Tuyết Lư, Tạ Bật thì rầu rĩ, chỉ ăn được nửa bát cơm đã đứng dậy về phòng.

Tiêu Cảnh Duệ đi theo hắn, hắn cũng không phát hỏa với đại ca, chỉ nhờ Tiêu Cảnh Duệ xin Tô huynh thứ lỗi, sau đó liền lấy cớ mình không khỏe để đi ngủ sớm.

Hôm sau, Ngôn Dự Tân lại tới tìm mọi người đi chơi, kết quả là hắn ngạc nhiên phát hiện hình như người nào cũng không có tinh thần, lập tức hoài nghi mình lại bỏ lỡ một chuyện náo nhiệt gì đó nên tóm lấy Tiêu Cảnh Duệ ép hỏi, nhưng giày vò hồi lâu cũng không hỏi ra được chuyện gì.

May mà cuối cùng hắn cũng nhớ ra ngày mai chính là ngày đầu tiên mở đại hội kén chồng cho quận chúa Nghê Hoàng, nhất định phải nghỉ ngơi dưỡng sức để hôm sau phấn đấu thực hiện mục tiêu đưa giai nhân về phủ, vì vậy hắn mới chấm dứt việc hành hạ Tiêu Cảnh Duệ, chán nản hồi phủ nghỉ ngơi.

Ngoài cổng Chu Tước của hoàng cung Kim Lăng có dựng một tòa lầu xướng lễ với xà nhà màu son, lợp ngói lưu li theo quy chế hoàng gia, tên là lầu Nghênh Phụng. Từ đời Hoàng đế thứ ba trở đi, các hoạt động đại hỉ như hôn lễ hay lễ trưởng thành trong hoàng thất đều được tổ chức tại đây để vạn dân chúc tụng.

Quận chúa Nghê Hoàng tuy không phải tôn thất nhưng lại có quân công rất lớn, danh tiếng lẫy lừng, những đãi ngộ được triều đình Đại Lương ban cho còn hơn cả công chúa. Lần này tất nhiên địa điểm tổ chức đại hội kén chồng của nàng cũng được định tại lầu Nghênh Phụng.

Một tháng trước, Hoàng đế lệnh cho bộ Công phái người xây một võ đài trên quảng trường rộng rãi trước lầu Nghênh Phụng, xung quanh đài có một vòng lều gấm ngũ sắc để các quý tộc ngồi xem, quan chức thông thường và những người có vai vế khác thì ngồi xem phân tán bên ngoài lều, vòng ngoài nữa dành cho những bình dân đã được tra xét và chấp thuận cho vào quan sát từ xa.

Còn bách tính thông thường thì đương nhiên bị chặn ở bên ngoài vòng canh gác, không được dự hội, chỉ có thể đứng tụ tập hóng tin tức và tán gẫu giải khuây.

Mặc dù không nhiều người được chính mắt theo dõi toàn cảnh đại hội, nhưng mức độ quan trọng của sự kiện này thì ai ai cũng biết, thậm chí có thể nói là toàn bộ sự quan tâm của bàn dân thiên hạ giờ đều đã tập trung vào võ đài ngoài cổng Chu Tước để chờ đợi màn đấu võ chấn động lòng người sắp bắt đầu này. Và người thắng cuộc sẽ giành được nữ nhân khó chinh phục nhất nhưng cũng ưu tú nhất trong thiên hạ.

Với địa vị của phủ Ninh Quốc hầu, đương nhiên nhà họ Tạ cũng được ngồi xem trong lều gấm. Vốn mọi người đã hẹn nhau cùng đi xem sự kiện náo nhiệt lần này, nhưng do những chuyện sóng gió gần đây, Tiêu Cảnh Duệ cũng phân vân không biết có nên đưa Mai Trường Tô đến tham gia một sự kiện công khai như vậy hay không, vì thế mất rất nhiều thời gian đắn đo suy tính.

Trong khi đó, đương sự Mai Trường Tô lại hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề hắn lo lắng, chẳng tỏ ý muốn đi nhưng cũng không nói không đi, hơn nữa còn làm bộ như đang xem trò vui đứng nhìn Tiêu Cảnh Duệ đi tới đi lui cau mày suy nghĩ, đồng thời vui vẻ chơi đùa với Phi Lưu.

“Các ngươi đang làm gì thế? Muộn như vậy còn chưa ra khỏi cửa à?” Xuất hiện cùng với lời trách móc này đương nhiên là công tử phủ quốc cữu Ngôn Dự Tân. Hôm nay hắn mặc một bộ đồ mới màu sáng, búi tóc trên đầu được cố định bằng vòng bạc, dáng vẻ hết sức anh tuấn, đứng ngoài cửa Tuyết Lư, lẫm liệt kêu lên: “Nhanh lên một chút, nửa canh giờ nữa là ngay cả Hoàng thượng cũng khởi giá từ điện Chính Càn rồi, các người còn chần chừ cái gì nữa?”

Tiêu Cảnh Duệ thở dài một hơi. “Ta đang suy nghĩ xem hôm nay có nên đi hay không.”

“Đương nhiên là phải đi! Mặc dù hôm nay không đến lượt chúng ta lên thi đấu nhưng tốt xấu cũng đã báo danh, dù sao cũng phải đến quan sát tình hình đối thủ tương lai một chút chứ.”

“Không phải ta nói ta, ta nói Tô huynh…”

“Tô huynh thì càng phải đi, chuyện náo nhiệt như vậy mà ngươi không dẫn Tô huynh đi xem thì huynh ấy đến kinh thành làm gì?”

“Ngươi không biết…” Vẻ mặt Tiêu Cảnh Duệ vẫn nặng nề, hắn kể sơ qua tình hình ngày hôm trước với Ngôn Dự Tân. “Hôm nay tất cả các nhân vật quan trọng đều có mặt, Tô huynh mà đến thì ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?”

Ngôn Dự Tân nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lát rồi cười ha ha. “Chính là như vậy mới nên đi. Nếu để Tô huynh cứ ở Tuyết Lư thì ai dám đảm bảo Thái tử và Dự vương sẽ không lấy cớ tới thăm, đến lúc đó ai đến trước ai đến sau, ai nói gì ai tặng gì còn chưa biết được. Hôm nay nhân thể để Tô huynh biết mặt tất cả những người nên biết ngay trước mắt công chúng, cũng nhân cơ hội tỏ rõ thái độ không nghe lôi kéo, như vậy sẽ không phải lo người nào đến trước, người nào đến sau, sau này cũng thuận tiện hơn nhiều.”

Mai Trường Tô dừng hành động buộc tóc cho Phi Lưu, ngẩng đầu nhìn Ngôn Dự Tân với vẻ tán thưởng.

Vị thiếu gia này vốn là người không thích mưu lược nhưng lại có thể nhìn thấy ngay bản chất của vấn đề, không thể không nói là có tài thiên phú.

“Ngươi nói cũng có lý.” Tiêu Cảnh Duệ vốn cũng không thích suy nghĩ những chuyện quyền mưu này, hôm nay vì Mai Trường Tô nên mới phải suy tư từ sáng sớm, đầu đã đau nhức từ lâu rồi. Những l