Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329452

Bình chọn: 9.00/10/945 lượt.

ng đến. Cả đám đành chỉnh trang y phục rồi cùng Cao Trạm ra khỏi lều gấm, theo cầu thang bên cạnh đi lên lầu Nghênh Phụng.

Thái hoàng thái hậu không ở chính lâu mà ngồi trong phòng ấm tránh gió.

Vừa bước vào cửa, mấy người đã nhìn thấy một bà lão tóc trắng như tuyết đang gồi dựa trên phản, mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt hiền từ.

Ngoài đám cung nữ và người hầu, bên cạnh bà còn có bốn người khác nữa.

Mai Trường Tô thoáng nhìn, lập tức nhận ra thân phận của bốn người này.

Vị trí thủ tọa là một người mũ phượng áo vàng, khí độ ung dung, hẳn là chánh cung Ngôn Hoàng hậu, đuôi mắt khóe môi đã có nếp nhăn, chỉ còn giữ lại thấp thoáng vài phần xinh đẹp của thời thanh xuân.

Bên tay phải Hoàng hậu là một nữ nhân xinh đẹp mặc cung trang, vấn tóc cao, tuổi cũng khoảng ngoài bốn mươi nhưng được chăm sóc tốt nên làn da vẫn rất mịn màng, người này có lẽ là Việt quý phi, thân mẫu của Thái tử.

Bên tay trái Hoàng hậu là một mỹ phụ trung niên, thần thái đoan trang, dung mạo thanh tú, nhìn hơi quen mắt, đương nhiên là trưởng công chúa Lỵ Dương.

Cuối cùng là một nữ tử trẻ, nàng phục sức đơn giản, trang điểm thanh thoát, dung nhan dù không thể nói là tuyệt mỹ nhưng lại bừng bừng anh khí, thần thái sáng láng, các vị phu nhân ăn mặc quý phái cũng không thể đè ép được khí thế của nàng, trừ quận chúa Nghê Hoàng thì còn ai có được phong thái như vậy?

“Đến rồi à?” Thái hoàng thái hậu run run ngồi dậy, hai mắt như biết cười. “Mau lại đây, nói cho ta nghe xem là có những đứa nào!”

Ngôn Dự Tân không nhịn được mỉm cười, bị Ngôn Hoàng hậu trừng mắt nhìn.

Bởi vì tuổi tác đã cao nên mấy năm nay Thái hoàng thái hậu đã hơi đãng trí, mặc dù thích chơi với lũ trẻ nhưng căn bản không nhớ rõ ai là ai, có lúc rõ ràng mới gặp ngày hôm trước mà hôm sau đã lại phải diện kiến một lần nữa.

Cao Trạm dẫn mọi người tiến lên. Mai Trường Tô thấp giọng dỗ dành Phi Lưu: “Lát nữa để bà nắm tay ngươi được không? Cười một chút cho bà xem được không?”

Phi Lưu lạnh mặt tỏ ý không muốn.

Lúc này Thái hoàng thái hậu đã cầm tay người gần bà nhất là Tiêu Cảnh Duệ, Cao Trạm bên cạnh vội giới thiệu: “Vị này là đại công tử Tiêu Cảnh Duệ của Ninh Quốc hầu.”

“Tiểu Duệ à? Đã thành thân chưa?” Lão nhân gia hỏi rất thân thiết.

“Chưa ạ…”

“Phải tranh thủ thời gian!”

“Vâng…”

Sau khi xoa đầu Tiêu Cảnh Duệ, bà lại quay sang cầm tay Tạ Bật.

“Đây là nhị công tử Tạ Bật của Ninh Quốc hầu.”

“Tiểu Bật à, đã thành thân chưa?”

“Chưa ạ…”

“Phải tranh thủ thời gian!”

“Vâng!”

Kế tiếp, Thái hoàng thái hậu lại vẫy Phi Lưu, Mai Trường Tô vội đẩy hắn tiến lên. Hắn lạnh mặt, gắng gượng để lão Thái hoàng thái hậu cầm tay mình.

“Vị tiểu ca này tên là Phi Lưu…” Cao Trạm nhanh chóng hỏi Tạ Bật rồi giới thiệu.

“Tiểu Phi à, đã thành thân chưa?”

“Chưa!”

“Phải tranh thủ thời gian!”

“Không…” Không đợi Phi Lưu nói hết hai chữ “không cần”, Mai Trường Tô đã vội đưa tay che miệng hắn lại.

Sự chú ý của Thái hoàng thái hậu lập tức chuyển sang chàng, bà kéo tay chàng, cười tủm tỉm nhìn chàng.

“Vị này là Tô tiên sinh, Tô Triết.” Cao Trạm nói.

“Tiểu Thù à.” Thái hoàng thái hậu phát âm không rõ, vẫn hỏi cùng một vấn đề. “Đã thành thân chưa?”

“Chưa ạ.”

“Phải tranh thủ thời gian!”

“…”

Người cuối cùng bị kéo đến là Ngôn Dự Tân. Sau khi Cao Trạm giới thiệu, Thái hoàng thái hậu vẫn hỏi như cũ: “Tiểu Tân à, đã thành thân chưa?”

Ngôn Dự Tân chớp chớp mắt rất xấu xa. “Đã thành thân rồi ạ.”

Thái hoàng thái hậu thoáng dừng lại một chút, hình như hơi bất ngờ, nhưng bà lập tức hỏi tiếp: “Đã có con chưa?”

Ngôn Dự Tân ngơ ngác, lẩm bẩm nói: “Còn chưa…”

“Phải tranh thủ thời gian!”

“…”

Ngôn Hoàng hậu rời bước tiến lên, kính cẩn nói: “Hoàng tổ mẫu, để bọn nhỏ ngồi đây với tổ mẫu một lát được không?”

“Tốt, tốt.” Thái hoàng thái hậu rất vui mừng, vẫy tay sắp xếp. “Đều ngồi lại gần đây. Tiểu Thù ngồi bên cạnh ta, Tiểu Duệ, Tiểu Bật ngồi chỗ này, Tiểu Tân cũng không cần đứng, Tiểu Phi cách xa quá…”

Được đám trẻ ngồi vây quanh, lão nhân gia vui vẻ ra mặt, sai người bưng những đĩa trái cây trông rất ngon mắt tới, bắt đầu chia cho bọn họ như chia quà cho trẻ con, còn mình thì ngồi xem, cười cực kỳ vui vẻ.

Nhưng cho dù tâm tình vui sướng thì Thái hoàng thái hậu cũng đã nhiều tuổi, một lát sau đã bắt đầu mệt mỏi. Ngôn Hoàng hậu sợ có chuyện chẳng lành, cùng trưởng công chúa Lỵ Dương hết dỗ lại khuyên, cuối cùng cũng dỗ được bà đồng ý hồi cung nghỉ ngơi, mấy người mới coi như được tự do.

Mai Trường Tô cho rằng cuộc triệu kiến đặc biệt này đã kết thúc thuận lợi, hơi thả lỏng một chút, cùng mọi người cất bước ra khỏi phòng ấm.

Ai ngờ vừa đi tới đầu cầu thang đã nghe thấy một giọng nữ trong trẻo, dễ nghe vang lên sau lưng: “Tô tiên sinh, xin dừng bước!”

Mặc dù nàng chỉ gọi Tô tiên sinh dừng bước, nhưng đương nhiên tất cả mọi người đều dừng chân, đồng loạt quay đầu lại.

Quận chúa Nghê Hoàng ung dung đi tới, mang đậm phong thái con nhà võ, dường như hoàn toàn không để ý đến bao nhiêu ánh mắt đang nhìn mình, đi thẳng tới trước mặt Mai Trường Tô, mỉm cười. “Trong phòng ấm thật sự quá bức bí, không hợp với một


Ring ring