nữ đến mức phátkhóc như vậy
không?".
Cậu ngồi gần cửa sổ, dựa lưng vào ghế một
cách thoải mái, không thay đổi sắcmặt trước ánh
mắt của mọi người. Cậu tỏ ra kiêu ngạo, tự tin,
không hề giống một nam sinh mới mười lăm
tuổi. Cậu ngồi đó, gió thổi bay bay tóc mái, để
lộ đôi mắtđen rất sáng, ánh nắng mặt trời ấm áp bên
ngoài chiếu vào, ôm lấy người cậu. Cậu
nhìn thẳng vào thầy giáo, thái độ nửa như cười
nửa như không. Tuổi nhỏnhư vậy mà cậu đã học được cách
giả bộ lạnh lùng để làm xao xuyến lòng các bạn
học nữ rồi.
Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi vô cùng ngạc nhiên, cho đến
mãi sau này, cô vẫn khôngsao quên được khuôn mặt tuấn
tú của cậu, hình ảnh cậu luôn hiện lên rõ nét trongấn
tượng của cô.
Hôm đó, thầy giáo rất tức giận, chỉ tay đuổi Hạ Tử
Vi ra ngoài. Hạ Tử Vi nhìn thầygiáo nửa như
cười nửa như không, thẳng thắn hỏi: "Em không làm
điều gì sai, vìsao em lại phải ra ngoài?". Ánh
mắt cậu lộ rõ vẻ kiêu ngạo.
Thầy giáo tức giận bước xuống bục giảng. Diêu Nguyệt
Thi thấy hơi hoảng hốt. Hạ Tử Vi vân ngồi ở đó
với ánh mắt ngạo nghễ.
"Đứng dậy!"
Thầy giáo định túm lấy cổ áo của cậu nhưng cậu
đã nhanh tay hơn kéo áo thầy.
Cuối cùng thầy giáo không thể bắt cậu đứng dậy ra
ngoài. Không biết cậu nói gì đó mà thầy
giáo bước ra khỏi lớp với nét mặt buồn bực,
quên cả tập tài liệu trên bục giảng.
Cả lớp ngạc nhiên, nhìn cậu đầy khâm phục.
Sau khi bóng dáng thấy giáo khuất hẳn, cậu đứng dậy,
bước đến gần cô. Tim DiêuNguyệt Thi đập nhanh, cô suy
nghĩ mông lung. Cậu tiến đến trước mặt cô, sau
đó... cậu không dừng lại mà đi qua cô, bước đến
cạnh cô bé đang khóc. Cậu ôm lấy cô bé, lấy tay áo
chùi nước mắt cho cô, ánh mắt rất dịu dàng.
Tim Diêu Nguyệt Thi như ngừng đập hai giây, sắc mặt
đang đỏ hồng trở nên xanh tái, tay chân lạnh cóng.
Cô cảm thấy mọi vật đều biến mất trước mắt cô, cô
khôngnhìn thấy gì nữa, đầu óc trông rỗng, nhưng
giọng nói của cậu và của cô bé kia vẫn vang lên bên
tai cô.
"Ưu Ưu, không được khóc! Có mình ở bên cậu rồi,
mình sẽ không để cho ai bắt nạtcậu! Mình là người bạn
trai đội trời đạp đất của Ưu Ưu mà!"
Thấy vẻ kiêu ngạo của cậu, cô bạn gái không
nhịn được cười, vội lau nước mắt.
"Lúc nào cậu cũng kiêu ngạo như thế. Có phải
là cậu lại dùng chức thị trưởng của bố cậu để dọa
khiến cho thầy giáo tức giận bỏ đi không?"
Giọng nói ngọt ngào của cô bạn gái khiến cho Hạ Tử
Vi cười hài lòng.
"Đúng! Với những người kiểu này phải dùng
chiêu đó để đối phó! Chúng ta đừngđể ý đến ông ta
nữa. Nào, Ưu Ưu, nói cho mình biết vì sao hôm
nay cậu đi họcmuộn? Có phải là lại ngủ nướng
không?..."
Diêu Nguyệt Thi không nghe nữa, quay người bước qua họ
về chỗ ngồi của mình.
Lúc đó cô vẫn chưa hiểu, có thể dễ dàng tìm được
những vị trí cố định nhưng khi trái tim đã lệch vị trí
thì rất khó quay lại vị trí ban đầu.
Thấm thoắt đã ba năm.
Thời gian ba năm có thể thay đổi rất nhiều
điều. Ví dụ, cậu bạn nhỏ bé kiêu ngạođó giờ đã
trở thành cầu thủ bóng rổ cao lm75. Hay Diêu
Nguyệt Thi gầy nhỏ hồi đó giờ trở thành hoa khôi
của trường. Rồi cô và cô bạn gái của Hạ Tử Vi
trở thành bạn thân, có thể kể cho nhau nghe mọi
chuyện... Ba năm, chỉ một điều duy nhấtkhông thay đổi
là mối tình câm lặng không ai biết của cô.
Diêu Nguyệt Thi không biết năm đó mình mong muốn điều
gì khi đồng ý kết bạnvới Ưu Ưu, cô chỉ biết khi Ưu
Ưu cầm tay cô, muốn cô trở thành người bạn tốt nhấtcủa
cô ấy. Lúc đó, cô chỉ nhìn thấy Hạ Tử Vi
đứng cách đó không xa. Cô khôngkịp do dự, đồng
ý ngay.
Nếu không nói đến quan hệ giữa Ưu Ưu và Hạ Tử
Vi, thực sự Ưu Ưu là một ngườibạn không tồi. Tính cách
của cô vui vẻ, hoạt bát, biết ăn nói, cho dù chuyện
cónhàm chán như thế nào, qua lời cô kể cũng trở
nên rất thú vị. Một người tính cách lạnh lùng
như Diêu Nguyệt Thi cũng thấy buồn cười trước ngữ điệu
khoa trương vànét mặt biểu cảm khi kể chuyện của
cô. Cô rất chân thành với bạn bè, gặp chuyệngì cũng
kể cho Diêu Nguyệt Thi nghe, có lúc hỏi ý kiến, có lúc
chỉ kể lể, tâm sự.
Ngày tháng trôi qua, Diêu Nguyệt Thi thật lòng coi Ưu
Ưu là người bạn tổt nhất. Ngoài mối tình câm
lặng trong lòng, cô có thể chia sẻ với Ưu Ưu
mọi chuyện củamình. Còn Ưu Ưu, không giữ bất kỳ bí
mật nào với cô, cho dù đó là chuyện buồn hay vui trong
cuộc sống, cũng như trong tình yêu.
Mỗi lần sau khi hẹn hò với Hạ Tử Vi về, Ưu Ưu đều
thân mật cầm tay cô, kể chi tiếtnhững chuyện ngọt
ngào của mình. Mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, cô ấy
tỏ ra vô cùng hạnh phúc, còn cô chỉ im lặng lắng nghe.
Cô ấy kể Hạ Tử Vi tặng vòng đeo tay, cô ấy kể Hạ Tử
Vi cầm tay cô ấy, cô ấy kể Hạ Tử Vi dịu dàng hôn
lên trán cô ấy... Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi
không hề ngắt lời bạn, chỉ im lặng lắng nghe, mỉm
cười nhưng trong lòng đau đớn. Nỗi đau đó là vì
cô đố kỵ với Ưu Ưu, cũng vì côcảm thấy có lỗi với bạn.
Khi Ưu Ưu đắm chìm trong tình yêu, khi Diêu Nguyệt Thi
đấu tranh tư tưởng giữa tình bạn và tình yêu, kim
đồng hồ vẫn quay đều đặn. Thời gian không dừng
lại vì hạnh phúc của bất cứ ai, cũng không
dừng lại vì đau khổ của bất cứ người nào. Thời
g