gay cả các tỷ muội gọi hô,
tươi cười cũng không thể an ủi được nàng.
Ở chỗ hoang vắng này, nàng mới từ từ hiểu, nàng không thể không có
hắn. Như vậy thì sao? Hiểu cũng đã muộn, nàng cũng đã đuổi hắn đi rồi…
Nguyên Mị vừa giận vừa hờn, lại không muốn người khác nhìn ra tâm tư
của mình, cho nên nàng liều chết làm việc, muốn tạm quên đi suy nghĩ về
hắn, gặp người khác thì cố gắng cười, thể hiện rằng nàng rất vui vẻ, cần phải cho mọi người biết – nàng thật sự rất vui! Đúng vậy.
Cố nhịn không đi tìm… Không sao! Thật mà, hắn có thể không tới tìm nàng, nàng cũng sẽ tốt thôi, để nàng tự sinh tự diệt đi!
“A!” Bỗng nhiên, Nguyên Mị đang suy nghĩ hỗn loạn bụm miệng lại, trong họng trào lên vị chua, nàng chạy nhanh ra ngoài.
Thân thể mảnh mai lảo đảo sắp ngã, đáy mắt Nguyên Mị xuất hiện lệ quang.
“Tiểu thư, người sao vậy?” Thấy biểu tình Nguyên Mị không ổn, Thu Quỳ và Hồng Mai trong nháy mắt ngừng hát.
“Ư… không sao.” Tiểu nữ nhân sắc mặt trắng bệch không ngừng lắc đầu.
“Sao có thể không sao chứ?” Thu Quỳ một tay đỡ Nguyên Mị, tay kia vỗ cửa, “Lý đại ca, tiểu thư không thoải mái, dừng xe!”
“Được! Biết rồi.” Lái xe lập tức ghìm dây cương, dừng ngựa lại.
Xe đằng trước ngừng, xe đi sau cũng phải ngừng.
“Sao vậy?” Tống Diễm tinh mắt, thấy được chiếc xe ngừng lại là của
Nguyên Mị, nàng không nói hai lời nhảy xuống xe, sải bước chạy tới chỗ
chiếc xe đang có chuyện không ổn kia.
Mị nhi, muội không sao chứ?
Khách điếm ở trấn Thu Diệp.
Nguyên Mị sau khi ăn rồi uống thuốc, thì nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Chuyện gì xảy ra thế?” Đường Mật và Tống Diễm đuổi theo đại phu, hỏi bệnh tình.
“Chúc mừng cô nương! Tiểu cô nương kia đã mang thai, không mắc bệnh
gì khác.” Đại phu không biết lai lịch các nàng, nói lời chúc mừng.
“Mị nhi có thai rồi?” Tống Diễm nhướng đuôi lông mày, có phần ngây ngốc.
Đường Mật thầm kéo tay Tống Diễm, không để nàng nói nữa, mỉm cười nói cảm ơn với đại phu, “Có thể xin đại phu bốc cho tẩu tẩu nhà ta một ít
thuốc bổ không? Tỷ muội chúng ta chưa ai thành thân, không biết chăm sóc thai phụ như thế nào…” Đường Mật nói dối tỉnh bơ, kể đại một chuyện
không thật với đại phu.
“Được! Ta viết một thang thuốc bổ huyết dưỡng khí, phiền các cô nương phái người đến dược điếm mua thuốc.” Đại phu rất thông cảm, đi theo nha hoàn lấy giấy viết thang thuốc.
“Lát nữa ngươi đưa đại phu về.” Tống Diễm nói với Phương Tử Hi, muốn hắn sẵn tiện hốt thuốc cho Nguyên Mị.
“Vâng.” Phương Tử Hi gật đầu. Hai tỷ muội nhanh chóng làm chuyện nên
và cần thiết xong, ngồi xuống, nhìn về phía ánh nến không nói gì.
“Muội nói nên làm sao đây?” Trầm mặc một lát, Tống Diễm mở miệng.
“Gọi Tiêu Thiên Lân đến, chúng ta không nói lý do, bay đến đánh hắn
một trận?” Đường Mật xoa xoa mí mắt, đáy lòng có phần mệt mỏi, hỏi ngược lại Tống Diễm. “
Được!” Chủ ý này không tệ! Nàng thích.
“Đánh hắn, chỉ sợ Mị nhi đau lòng.” Đối với tấm lòng của Nguyên Mị, Đường Mật xưa nay hiểu rất rõ.
“Thế muội định giao Mị nhi cho hắn ta à?” Tống Diễm chần chờ nhìn Đường Mật một cái.
“Vẫn là xem ý muốn của Mị nhi thế nào đi? Muội chưa từng ép buộc Mị
nhi.” Mặc dù muốn tìm được người thay thế vị trí của nàng sẽ rất khó,
nhưng cũng không thể vì thế mà ngăn trở Nguyên Mị đi tìm hạnh phúc.
“Vậy gọi hắn tới chi nữa?” Tống Diễm không hiểu.
“Hầu hạ cho Mị nhi! Tiểu tử trong bụng muội ấy, bất kể là nam hay nữ
đều là cốt nhục của hắn! Hắn không đến phục vụ, chẳng lẽ muốn tỷ muội
chúng ta vừa biểu diễn vừa chăm sóc?” Đường Mật bàn tính kế sách, không
hề có ý tha cho kẻ dám gây họa cho bọn nàng, nhất là loại nam nhân dám
giương mắt hổ nhìn các tỷ muội của nàng.
“Phải phải.” Tống Diễm khẽ cười, cuối cùng cũng có một nụ cười chân thành.
“Tỷ lén đem chuyện Mị nhi có thai nói cho tướng công tỷ…” Đường Mật kề sát vào bên tai Tống Diễm, nhẹ giọng nói thầm.
Tống Diễm vừa nghe vừa gật đầu, cẩn thận kiểm tra xem kế hoạch có chỗ nào không chu toàn không…
Hừ! Liệu mà nhìn đi, nam nhân hư thì phải được dạy dỗ.
“Không nên ở đây…” Nguyên Mị hai tay ôm cột, miệng nhỏ không ngừng
ngâm lên, nhưng nam nhân phía sau cũng không thả nàng ra, vẫn chiến đấu
trong cơ thể nàng.
Thân thể nàng vẫn ấm áp như vậy, khiến hắn không khống chế được,
“Không được! Ta không nhịn được…” Tiêu Thiên Lân tỉ mỉ hôn lên da thịt
nàng, nửa người dưới chặt chẽ kết hợp với tiểu nữ nhân, không ngừng luật động. Hai tay Nguyên Mị ôm chặt cây cột, chỉ sợ mình buông tay, ngã
xuống đất.
“Mị nhi, ta rất nhớ nàng, nàng có nhớ ta không?” Hắn khẽ cắn vành tai nàng, nhẹ giọng hỏi bên tai nàng, “Ưm… nhớ… ghét chàng nhất…” Câu nói
xen kẽ tiếng ngâm, tựa hồ như tiếng côn trùng kêu trong bụi rậm. “Phải,
phải! Ta đáng ghét nhất!”
Hắn không ngừng hôn cắn nàng, không chịu buông tha.
“Cẩn thận…” Nguyên Mị lo người yêu luật động quá mạnh, sẽ tổn hại đến đứa bé trong bụng nàng.
“Ừ! Ta biết mà.” Mặc dù không cam tâm, nhưng động tác của Tiêu Thiên
Lân vẫn chậm lại, “Đáng hận mà! Đều tại tiểu hỗn đản này!”. Chỉ là, nhờ
tiểu tử trong bụng nàng, bây giờ hắn mới có thể quang minh chính đại
theo đuổi nàng,
