Mấy nha hoàn và Phương Tử Hi lập tức quay đầu, nhìn lại phương hướng Nguyên Mị làm xấu.
Không có ai? Nàng làm xấu trêu tức ai chứ?
Tiêu Thiên Lân xanh mặt bước ra, giận đùng đùng đi tới hậu sơn. Không bắt vài con cá, không chém tụi nó mấy đao, hắn khó mà nhịn nổi.
“Hổ ca, Hổ ca? Huynh về rồi?” Thải Hà thấy bóng dáng to lớn của Tiêu
Thiên Lân xuất hiện, vội vàng lấy hai cái bánh bao mới ra lò, đuổi theo
hắn, đưa cho hắn ăn lót bụng sau bữa trưa.
“Ừ!” Hắn cằm cung tên lên, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn nàng một cái.
“Ăn ít đồ đi rồi hãy giương cung, như thế mới có sức.” Thải Hà giơ
cao bánh bao nóng trong tay lên, dịu dàng khuyên nhủ. Tiêu Thiên Lân
liếc hai bánh bao thơm ngào ngạt kia, quyết định sẽ nghe theo lời Thải
Hà. Hắn nhận lấy bánh bao, ngồi xuống tàn cây cắn một miếng to, mùi thơm nhất thời xông vào mũi, “Tay nghề lão Trần ngày càng tốt.”
“Không phải! Cái này là do Tiêu đại ca đặc biệt làm cho huynh, bên
trong là thịt dê, rau cải, nấm hương, lúc huynh chưa về mọi người giành
nhau ghê lắm.” Thải Hà nói vài câu ngắn ngủi đã kể rõ cuộc sống của mọi
người trong trang cho hắn.
Dám giành đồ của hắn? Thật là dũng cảm mà.
“Mấy ngày ta không ở đây, bọn họ sống rất tiêu dao sao?” Tiêu Thiên
Lân hừ lạnh một tiếng, quyết định ngày mai cho bọn họ đứng tấn hết cả
một lò hương mới thôi.
“Tay nghề Tiêu đại ca thật giỏi!” Thải Hà nhìn bánh bao, lặng lẽ nuốt nước bọt, không dám nói mình cũng muốn ăn.
“Cái này không cần nàng nói ta cũng biết.” Tiêu Thiên Lân nhai, ba
ngụm xong hai cái, bánh bao trên tay đã được xử lý xong. Huynh trưởng
nấu ăn ngày càng ngon, lại muốn đi theo nữ nhân kia kiếm sống lưu lạc
khắp nơi… Nghĩ đến đây, một cỗ oán khí bốc lên trong lòng hắn. Đại ca
yêu thương hắn từ nhỏ đến lớn lại bị đống nữ nhân ghê tởm kia đoạt đi!
Tiêu Thiên Lân một bên nhai, một bên nghiến răng tức giận. Lại nhớ đến
bộ dạng kiêu ngạo của Nguyên Mị, vừa về tới đã có nam nhân ân cần chăm
sóc, ngọn lửa trong lòng hắn càng dữ dội.
“Uống ly trà nhé?” Thái Hà lấy bình nước cột bên thắt lưng xuống, rót cho hắn một chén.
“Ừ!” Nhận chén trà, Tiêu Thiên Lân uống một hơi cạn sạch.
“Hổ ca…” Nhìn hắn ăn no uống đủ, sắc mặt tốt hơn rồi, Thái Hà bèn lặng lẽ bấu víu cổ áo hắn, dán sát người hắn tìm sự an ủi.
“Ừ…” Một tay ôm hông Thải Hà, một tay vén váy nàng lên, bắt đầu hôn ngực nàng.
Không mềm mại như Nguyên Mị, không thơm bằng…
Tiêu Thiên Lân hôn lung tung nhưng vẫn không thể nào được, hắn đẩy Thải Hà ra, chạy thẳng hướng hậu sơn.
Bắn tên cũng được, phi ngựa cũng được.
Hừ! Hắn không tin mình làm gì cũng không thể quên được cái nữ nhân
phách lối đó! Chắc chắn hắn sẽ không còn quan hệ gì với nữ nhân kia nữa!
“Hổ ca, Hổ ca…” Thải Hà bỗng nhiên bị đẩy ra, nàng ngồi dưới đất, nhìn bóng lưng nam nhân mình yêu, nghẹn ngào rơi lệ.
Tiêu Thiên Lân cầm theo cung, phi ngựa suốt ngày, khiến bản thân thật mệt mỏi bẩn thỉu mới chịu về nhà. Đêm khuya, người của Phi Vân bảo đa
số đều đã ngủ, chỉ còn lại hai người canh gác ở bảo tiêu.
Bọn họ trông thấy bảo chủ trở lại ở phía xa, không dám thở mạnh một tiếng, tỏ ra vô cùng nghiêm túc canh gác.
Tiêu Thiên Lân yên lặng dắt ngựa về chuồng, khóa xích rồi đi đến cạnh giếng tắm rửa.
“Ca khi dễ gì Thải Hà vậy hả?” Tiêu Thiên Văn nghe tin nhị ca về, không kịp đợi đến sáng vội vả chạy tới chất vấn hắn.
“Nàng ta tố cáo với đệ?” Tiêu Thiên Lân nhàn nhạt hỏi ngược lại.
“Cần nàng nói sao? Đệ đi ngang đình, thấy nàng ngồi khóc ở đó, hỏi lý do thì nàng lắc đầu không chịu nói là đệ biết ngay rồi.” Tiêu Thiên Văn nhìn tiểu nữ nhân tan nát cõi lòng vì ca ca mình, không nhịn được muốn
thay nàng trả bất bình.
“Vậy à? Đệ có thể đi mở quầy coi bói rồi đó.” Tiêu Thiên Lân nhún vai, không muốn bàn luận tiếp cái đề tài này.
“Ai!” Nhìn thái độ không quan tâm của nhị ca, Tiêu Thiên Văn bất giác thở dài, thật sự không hiểu nàng ấy nghĩ cái gì nữa?
Biết rõ nhị ca không thích mình mà vẫn cố gắng lấy lòng huynh ấy?
Biết rõ huynh ấy sẽ không thật lòng lại như thiêu thân lao vào lửa, hy
vọng có được mối tình chân thành. Cứ y như mò kim đáy bể vậy.
“Ca thật sự không thích nữ nhân nào sao?” Nếu thích tại sao phải
khiến họ rơi lệ? Tiêu Thiên Văn nhìn dáng vẻ bất cần của nhị ca, trông
hết sức kiêu ngạo khiến hắn cứ ngứa tay muốn đánh.
“Sao lại hỏi vậy?” Tiêu Thiên lân liếc đệ đệ một cái.
“Không có gì! Chỉ là, ca đã từng thích nữ nhân nào chưa?” Nhị ca chọn Đông chọn Tây, chọn mãi vẫn chẳng được ai, hắn thật sự hoài nghi nhị ca mình thích nam nhân.
“Nói dư thừa!” Tiêu Thiên Lân lười phải trả lời. Hắn đương nhiên
thích nữ nhân rồi! Chỉ là hắn chưa từng nghiêm túc suy nghĩ hình tượng
nữ nhân mình thích. Hắn cho rằng mình thích những nữ nhân dịu dàng, đơn
thuần nhu tình… cho nên, người ta dâng đến cửa hắn tuyệt đối không khước từ. Có điều như thế hắn lại rất mau ngán.
“Vậy… ca thật sự đã từng thích ai rồi sao?” Tiêu Thiên Văn hỏi nữa.
Nói đến nữ nhân mình thích, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu nhưng lại ngang ngược kia hiện ra trước mắt Tiêu Thiên Lân.
“Đương nhiên là có!” Tiêu Thiên Lâ
