ép buộc nàng!” Tiêu Thiên Lân đi trước cảnh báo.
Cái nam nhân ghê tởm này! Nàng thầm ghi hận.
“Biết biết!” Nguyên Mị nhe răng cười một tiếng, cười tươi như hoa.
“Có thế chứ, đi thôi!” Tiêu Thiên Lân kéo Nguyên Mị, một tay thay nàng che nắng, tao nhã lễ độ.
“Ừm.” Nhìn Tiêu Thiên Lân đối tốt với mình, nàng rốt cuộc cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn.
Nam nhân này không tệ! Còn thay nàng cản ánh nắng!
“Mị nhi cô nương, ta có chuyện muốn nói với nàng… bảo, bảo chủ…” Tiểu Đậu Tử từ phòng bếp lao ra, thấy bóng lưng yểu điệu của Nguyên Mị ở xa
xa, vội vàng chạy lên phía trước, muốn đưa cho nàng món nước cam thảo đá tuyết Nguyên ma ma chuẩn bị.
Ôi! Thời tiết nóng như vậy, uống một ly nước giải nhiệt thật lớn, mát lạnh từ miệng tới tận lòng!
Không ngờ hắn vừa mới chạy được hai bước, lại trông thấy bóng dáng
Tiêu Thiên Lân anh tuấn đứng bên cạnh nàng, chân vội vàng dừng lại.
“Muốn nói gì cơ?” Bước chân Nguyên Mị nãy giờ nặng nề, quay đầu nhìn
thấy Tiểu Đậu Tử hay cười đùa với mình, tâm tình chuyển biến hơi tốt
lên.
“Hả?” Tiêu Thiên Lân trầm mặt, hung hăng nhìn chằm chằm kẻ quấy phá thời gian của hắn và Nguyên Mị.
“Dạ… nước cam thảo lạnh lát nữa là có thể uống.” Tiểu Đậu Tử trợn
mắt, nhìn hai người tựa như quái vật, giọng điệu lắp bắp, lập tức nói
cho lẹ rồi chạy thẳng, Nguyên Mị còn chưa kịp nói lời nào với hắn luôn.
Không tệ! Rất thức thời. Nhìn bóng lưng Tiểu Đậu Tử, sắc mặt Tiêu Thiên Lân sáng lên một chút.
“Tiểu Đậu Tử…” Sao lại chạy thế? Hắn còn chưa hỏi bây giờ nàng có
muốn ăn gì hay không nữa? Muốn gọi cũng chẳng kịp! Người này sao chạy
nhanh quá vậy? Nguyên Mị nhíu mày.
“Phòng bếp có chuẩn bị món bó tây gì đó, một phần sẽ đưa vào phòng
luyện công của ta, không cần lo lắng.” Tiêu Thiên Lân nhàn nhạt nói với
Nguyên Mị.
“Đó là phần của chàng!”
“Có khác à?” Thức ăn cho hắn, nàng không thể ăn sao?
“Ta… đâu phải cho ta chứ.” Nguyên Mị bất đắc dĩ nhìn hắn một cái.
“Bảo chủ hảo! Nguyên cô nương hảo!” Nguyên Mị xoay người, định nói rõ ràng với Tiêu Thiên Lân, nàng muốn ăn một cách đàng hoàng thức ăn phòng bếp dụng tâm nấu cho bọn họ, một tiếng chào hỏi bỗng vang lên.
“Ừ!” Tiêu Thiên Lân gật đầu, không tỏ vẻ gì.
Nguyên Mị ngẩng đầu, thấy mấy võ sư và học đồ không biết đang thảo
luận cái gì, đè thấp giọng nói chuyện, bước nhanh lại chỗ hai người.
“Chàng chàng…” Nguyên Mị thiếu chút nữa quên luôn mình định oán trách hắn cái gì.
“Bảo chủ hảo!” Một nhóm hai ba nữ đệ tử đi tới, nghiêm mặt, đứng trước mặt hai người nhìn chằm chằm vào họ, bước chân chậm lại.
“Hảo!” Tiêu Thiên Lân tùy ý chào hỏi với các nàng, vẻ mặt rất tự tại.
“Oa!” Thải Hà đi sau lưng các tỷ muội, đột nhiên bật khóc, hai tay ôm mặt chạy nhanh đi.
“Thải Hà, Thải Hà… Muội muốn đi đâu?” Một nhóm nữ đệ tử vội vàng đuổi theo, ấy thế mà vẫn không quên quay đầu trừng Nguyên Mị một cái.
“Chuyện này là…” Thế nào? Tự nhiên nhận một đống oán hận, đùa à? Sau
khi quan sát kỹ, Nguyên Mị bừng hiểu ra, quay đầu nhìn về phía đầu sỏ
mọi chuyện.
“Không liên quan gì tới ta.” Tiêu Thiên Lân nhún nhún vai. Hắn đâu có gọi mọi người đến nhìn bọn hắn đâu!
“Hừ!” Vậy thì không liên quan à? Nguyên Mị tức giận liếc nam nhân bên cạnh một cái, nhìn cái mặt dày vô tội của hắn. Hắn muốn liên quan với
nàng, chẳng lẽ là muốn sau khi mọi người phát hiện, Phi Vân Bảo và đoàn
ca vũ sẽ tam tam lưỡng lưỡng rối loạn sao? Rồi đứng đó nhìn? Hừ! Giờ thì sao? Nhìn no chưa?
Rầm! Hai cánh cửa bị đóng mạnh lại, phát ra tiếng vang lớn.
“Chàng muốn gì?” Nhìn Tiêu Thiên Lân bước vào, Nguyên Mị dùng lực
đóng mạnh cửa lại, hai tay đặt trên ván cửa, hung dữ nhìn chằm chằm kẻ
gây sóng gió khốn kiếp. Trước mặt người khác nàng luôn có dáng vẻ nhã
nhặn, gặp phải Tiêu Thiên Lân, từng chút từng chút hình tượng dần dần
sụp đổ.
“Sao? Nàng gấp gáp muốn ở cùng ta như vậy sao?” Tiêu Thiên Lân nhướng mi, nhìn đường cong uyển chuyển của giai nhân, khóe miệng gian tà mỉm
cười.
Thật sự mà nói, hắn vô cùng nhớ quãng thời gian hắn và nàng ở chung với nhau!
“Chàng đừng có nói bậy nữa!” Nguyên Mị đi tới trước mặt hắn, tức đến
hai mắt bốc hỏa, “Chàng có biết bao nhiêu người đang nhìn chúng ta
không?”
“Vậy thì sao? Chúng ta có vấn đề gì mà không thể để cho người ta nhìn?” Hắn không hiểu.
“Chàng quên rồi sao? Thật là quý nhân thì hay quên mau mà! Ha ha…
Đáng thương cho ta thật, chàng là bảo chủ Phi Vân Bảo, đệ nhất thiên hạ
bảo đó nha!” Ngón trỏ Nguyên Mị đâm mạnh vào lồng ngực Tiêu Thiên Lân,
bới móc chuyện huynh đệ Tiêu gia trước kia ghét bỏ Tống Diễm.
“Ta từng là ca kỹ ở Túy Hương Lâu, chàng là con cháu nhà “đàng hoàng” lại còn “đại danh đỉnh đỉnh”, không phải sẽ làm ô danh chàng sao?”
Nguyên Mị nghiến răng nghiến lợi, lặp lại lời của Tiêu Thiên Vũ, đây
cũng chính là nguyên nhân họ đến Phi Vân Bảo.
Hả? Còn nhớ nữa à?
Nữ nhân này thật là nhỏ mọn mà, lúc trước họ không biết nên nói thế, không ngờ nàng còn ghi hận tới giờ!
Tiêu Thiên Lân mím môi, cực kỳ cẩn thận chối tội, “Ha ha! Khi đó ta
đâu biết các nàng đều là ca kỹ thanh bạch nổi tiếng trong kinh thành
chứ.”