n, không biết có nên tặng cô ta
quyển từ điển Hán ngữ làm quà gặp mặt hay không đây.
Lâu rồi
không mệt mỏi như hôm nay, tôi vội vàng tắm rửa, vừa vào phòng ngủ liền
thấy sâu ngủ đến tìm, căn bản tôi không biết Mặc Vũ về nhà lúc nào.
Không biết ngủ bao lâu, bỗng nhiên bừng tỉnh lại, tôi phát hiện bụng đau quặn từng cơn.
Có phải là do hôm nay quá mệt mỏi, động đến thai nhi, tôi sợ hãi nghĩ vậy, rốt cục nhịn không được dùng chân đá đá người đang ngủ say bên cạnh.
Đại khái là do sắc mặt của tôi qúa mức dọa người, khiến cho hai mắt nhập
nhèm của Mặc Vũ lập tức tỉnh táo lại, "Sao lại thế này, có phải không
thoải mái không?"
Tôi cố gắng gượng người, "Bụng đau quá." Giọng nói của tôi đều trở lên run rẩy.
"Để anh gọi bác sĩ."
Hắn quay trở lại rất nhanh, bàn tay hắn ấm áp xoa bụng tôi, lực tay rất nhẹ nhàng, hơi ấm từ bàn tay làm cho tôi dần dần trầm tĩnh lại, cơn đau
cũng vì thế mà giảm đi không ít.
"Làm sao bây giờ, em lo lắm,
không biết có sao không?" Tôi nhìn hắn, bức thiết tìm kiếm chỗ dựa yên
ổn từ nét mặt hắn, vẻ mặt hắn thật sự có thể làm cho tôi tin cậy hoàn
toàn.
"Ngoan, bác sĩ sắp đến rồi, không nên suy nghĩ bậy bạ."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
"Nói anh biết đau thế nào?"
Đau thế nào? Tôi cũng không biết phải nói thế nào nữa, chỉ có thể ví như
đang có một trăm con voi đạp qua bụng "cực kì đâu." Thật kì quái, lúc
này mà tôi còn nghĩ ra được câu chuyện quái đản này.
Đột nhiên
cảm thấy có gì đó bất thường, giữa hai chân có thứ gì đó nóng ấm chảy
ra. Tôi sợ xanh mặt, nhảy khỏi giường chạy vào phòng vệ sinh, quả nhiên, có vết máu đỏ thẫm trên quần lót.
Tôi thất thần nhìn vệt máu
đó, sau đó bình tĩnh giặt sạch quần lót rồi trở lại giường, vừa nhấc đầu nhìn vào gương, mới phát hiện ra nước mắt sớm chảy ướt vạt áo.
Chẳng lẽ sinh mệnh này mới xuất hiện lại đột ngột muốn rời đi?
Mặc Vũ yên lặng đứng phía sau tôi, hai tay nắm hai vai tôi, tôi vẫn không
ức chế được cơn run rẩy, không ngăn được cơn lạnh run người đang từ từ
dâng tràn trong cơ thể. "Vì sao? Vì sao cho em lại muốn cướp đi của em?" Tôi bật khóc, lại không biết nên trách cứ ai đây.
Mặc Vũ ôm lấy tôi, nhẹ đặt tôi lên giường, tôi vùi mặt vào ngực hắn, tất cả nước mắt của tôi đều thấm vào lồng ngực hắn.
"Hãy tin anh, không có việc gì đâu." Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng tôi như hắn vẫn thường làm, giống như đang dỗ dành một đứa nhỏ.
Tôi ra sức lắc đầu, đều do tôi, đều do tôi, tôi không nên chạy ra ngoài,
trong đầu tôi chậm rãi quay lại mọi khoảnh khắc: tôi chạy đến khu phố
cao tầng, lúc ở hành lang bệnh viện thiếu chút nữa bị người ta đụng ngã, tôi đi lang thang vô định trên đường, tôi lạc vào khu chợ huyên náo. . . Mỗi một sự kiện tôi nhớ đến đều là nguyên nhân có thể gây thương tổn
cho sinh mệnh bé nhỏ trong bụng.
"Hãy nghe anh nói, Silence, chỉ cần em đồng ý, chúng ta sau này còn có thể có rất nhiều con. Cho dù
không có con, em còn có anh." Hắn cúi đầu nói bên tai tôi, giọng nói của hắn luôn đem lại cho tôi sự yên ổn, cuối cùng tôi cũng ngăn được vài
phần đau thương.
"Em đã quyết định sẽ rất thương con, vì sao con lại muốn rời đi?"
Một cảm giác đau xót khẽ dâng lên trong lòng tôi, nước mắt khẽ thấm vào tận xương tủy.
"Em không muốn mất đứa bé này." Tôi nói lẩm nhẩm, đứa bé này có ý nghĩ vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
"Em yên tâm, vô luận thế nào anh cũng sẽ giữ con lại cho em, hãy tin anh."
Tôi ra sức khóc to hơn, tôi lại quay sang nhìn hắn, tôi muốn nhìn thấy ánh
mắt hắn, giống như mỗi khi tôi thấy hắn, tôi lại có thêm kiên cường để
tin tưởng những điều hắn nói.
Cảm giác như cả thế kỉ đã trôi qua, chuông cửa lúc này mới ngân lên.
Mặc Vũ ra mở cửa, tôi chạy nhanh đi rửa sạch nước mắt trên mặt, trừ bỏ hắn, tôi không muốn có người thứ ba biết rõ cảm xúc của tôi.
Người
vừa bấm chuông cơ hồ là bị Mặc Vũ xách vào nhà. "Mình đã rất nhanh rồi,
cậu còn chê mình lề mề." Anh ta vừa đi vừa bất mãn quay đầu về phía sau
nói giọng kháng nghị.
"Vị này nói vậy chính là chị dâu nhỏ trong truyền thuyết rồi," anh ta cười nói nhã nhặn, anh ta vươn tay, "Xin
chào, tôi là Chu Lập Luân."
"Cất mấy lời khách sao giả của cậu đi, bụng cô ấy rất đau, mau kiểm tra cho cô ấy đi." Nói xong Mặc Vũ chụp vội lấy tay anh ta.
"Cái gì mà khách sáo giả, là sợ mình chạm vào tay cô ấy thôi." Chu Lập Luân
nhỏ giọng nói thầm, tay lại mở nhanh vali khám bệnh, lấy dụng cụ, động
tác nhanh nhẹn chính xác.
Sau một hồi nhấn, ấn, đặt ống nghe, tôi giống như phạm nhân đang chờ tuyên án, lo lắng chờ anh ta đọc bản án.
Vẻ mặt Chu Lập Luân nghiêm túc càng làm cho tôi thêm khẩn trương, "Sau khi kiểm tra kĩ càng mọi thứ, trên cơ bản có thể kết luận là. . . . . viêm
dạ dày."
Cái gì? Viêm dạ dày?
"Ý cậu là đứa nhỏ trong bụng cô ấy không bị sao cả? !" Mặc Vũ nghi ngờ hỏi lại.
"Ăn không tiêu thì liên quan gì đến đứa nhỏ." Chu Lập Luân không kiên nhẫn
nói, như là kinh thường phải trả lời cái loại câu hỏi ngu ngốc này.
"Vậy là không phải tôi sảy thai?"
Chu Lập Luân gật gật đầu, "Y học hiện đại cho rằng xác suất viêm r