úc Ngải nhị phải
ngượng ngùng.
Cô đưa cho tôi một tấm thiệp mời, tôi mở ra xem, trên thiệp viết tên "Cảnh Kiệt - Ngải Vu" , tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm cô.
"Cậu muốn cười thì cười đi, xấu hổ chết được, không phải vì hắn là đối tượng thân cận mà nhà mình đã định sẵn, còn vì hắn chính là tên khoai lang
thối phải chịu trách nhiệm cho vết sẹo trên chân mình."
Tôi cười hỏi, "Khoai lang thối à? Còn không phải là một của khoai lang thối đẹp
trai sao? Không biết hai người từ lúc nào lại tiến triển nhanh như vậy?"
"Đều là do mẹ mình sắp đặt. Không đúng, mẹ mình mà nghe những
lời này thể nào cũng mắng mình một trận." Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của cô, tôi cười rộ lên, Ngải nhị vẫn không thay đổi gì, vẫn vui vẻ, đáng
yêu như vậy.
"Dù sao hai nhà cũng đồng ý, mẹ mình lại muốn làm
sớm, cũng muốn làm tiệc thật long trọng. Mình nghĩ dù sao cũng là tiệc
đính hôn, khi nào kết hôn thì mới phải bàn, đỡ phải thúc giục mọi người
gấp gáp. Còn một học kì nữa là tốt nghiệp, không nói trước với bọn họ,
khẳng định đến lúc đó mọi người sẽ áp giải mình đến lễ đường mất."
Còn một học kì nữa là tốt nghiệp sao, thời gian quả thật trôi qua thật nhanh, tôi không khỏi cảm khái.
"Này, cậu đang nghĩ gì thế, đang nói chuyện lại thất thần như vậy."
Tôi cười cười, "Không có gì, suy nghĩ thấy cậu và Cảnh Kiệt đúng là hữu
duyên, một cô gái má hồng đáng yêu cuối cùng cũng sắp đi lấy chồng rồi."
"Được lắm, An tứ, cậu cho mình là gì chứ, là vật sủng của cậu sao." Nói xong, cô thủ thế giơ tay thành quyền.
Ngải nhị tươi cười, cẩn thận hỏi: "Kì thật mình muốn hỏi cậu, cậu sẽ tham
gia tiệc đính hôn của mình chứ? Mình cũng mời Nhược tam, không biết hai
cậu sẽ đối diện với nhau thế nào nữa, luôn muốn tránh đối phương, mình
lại không dám hỏi, tiệc đính hôn của mình các cậu cũng sẽ không đến được sao?"
Tôi lắc đầu, "Không đâu, cậu là bạn tốt của mình, tiệc
đính hôn của cậu, mình nhất định tham gia, hôn lễ của cậu nhất định cũng phải mời mình."
"Còn nữa—-" lần đầu thấy Ngải nhị nói chuyện ấp a ấp úng như vậy, "Cả nhà Cảnh Kiệt đều ở nước ngoài, nghi thức sẽ cử
hành ở nhà mình, mà mình lo rằng cậu không bao giờ muốn đến nhà mình
nữa."
"Tại sao lại không chứ? Nhà cậu cũng không phải hắc điếm." Tôi cố gắng tạo một nụ cười thật tự nhiên, "Dù sao Mặc Vũ và Cảnh Kiệt
cũng là bạn tốt của nhau, anh ấy nhất định sẽ đi, cho dù cậu không mời
mình, thân làm bạn gái của anh ấy, mình cũng sẽ đi."
"Mặc Vũ, cậu nói ai là Mặc Vũ? Sao cậu lại ở cùng với anh ta?"
"Mình chưa nói với cậu à? Mình đúng là đang sống chung với anh ấy."
Hai mắt Ngải nhị tròn xoe đầy ngạc nhiên, "Mình cho rằng tin mình đính hôn
là đủ chấn động rồi, không nghĩ tới lại nghe được một tin còn chấn động
hơn." Ngay sau ngày thi cuối kì là ngày Ngải nhị đính hôn. Lên năm tư đại học, thời gian phải đến trường cũng giảm đi nhiều, giống như tôi hiện tại,
không kể đến thời gian hướng dẫn sinh viên năm dưới làm bản báo cáo,
thời gian còn lại tôi hoàn toàn rãnh rỗi, đành phải luyện hết cuốn tiểu
thuyết này đến tập phim nọ.
Mặc Vũ quả nhiên cũng được Cảnh Kiệt mời, hắn kêu người tới trang điểm cho tôi nhưng tôi không đồng ý. Tham
gia tiệc đính hôn của người khác, ăn mặc lộng lẫy quá cũng chẳng để làm
gì, cũng không phải đi biểu diễn, huống hồ hôm nay lại là ngày rất quan
trọng đối với Ngải nhị, tôi hi vọng tất cả mọi sự chú ý đều hướng vào cô ấy.
Lúc Mặc Vũ về nhà thì tôi vẫn đang nhằm trên giường đọc
tiểu thuyết, trên người là bộ đồ mặc nhà, dưới chân là đôi dép lê lẹp
xẹp. Kì thật tôi cũng không phải đang đọc truyện mà là đang suy nghĩ vài thứ, tôi suy nghĩ về câu hỏi mà Ngải nhị đã hỏi tôi ngày hôm qua, "Vì
sao tôi lại ở chung với Mặc Vũ? Tôi yêu thương hắn sao?"
Câu hỏi thứ hai tôi có thể không chút do dự mà trả lời là không, nhưng còn câu
hỏi thứ nhất thì sao, lí do gì tôi lại ở chung với hắn? Nếu lúc trước
tôi không nói ra những lời đó thì đến giờ tôi vẫn là con gái của An gia. Sinh viên thuê nhà trọ ở chung với nhau rất nhiều, nhưng tôi chưa từng
nghĩ mình là một trong số đó, điều càng làm cho tôi rối trí chính là mối quan hệ này, tôi và Mặc Vũ căn bản không phải là yêu nhau, như vậy tôi
chẳng phải là tình nhân của hắn sao, khác việc tình nhân và kim chủ ở
chung chỗ nào chứ?
"Anh tưởng em đã chuẩn bị xong hết rồi,
chuyên viên trang điểm vẫn chưa tới à." Cũng may hắn cũng không nhíu mày lộ vẻ tức giận.
"À," tôi thu hồi tâm sự, từ trên giường ngồi
dậy, "Em hủy rồi, không muốn phải long trọng như vậy, anh nhanh đi tắm
rửa thay quần áo đi, chờ anh xong là em cũng xong."
Hắn gật đầu đưa cho tôi một chiếc hộp, "Đây là quà tặng đính hôn của bọn họ, em đừng quên đưa đấy."
Tôi lè lưỡi, hai ngày qua mãi nghĩ đến câu Ngải nhị hỏi tôi thành ra đã
quên mất việc này, "Cũng may là anh còn nhớ, bằng không hôm nay không
biết phải tính sao."
Hắn cười nói: "Anh cũng không dám trông cậy vào trí nhớ của em, nhớ nhiều quá không khéo lại bệnh đấy." Nói xong
hắn cười lớn đi vào phòng tắm.
Tôi vào phòng thay đồ tùy tiện
cầm lấy một bộ lễ phụ