Old school Easter eggs.
Không Yêu Thì Thế Nào

Không Yêu Thì Thế Nào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324815

Bình chọn: 8.5.00/10/481 lượt.

c màu trắng ngà, dù sao quần áo của tôi cũng là do

hắn chọn, mà mắt của hắn cũng không phải tồi, tôi căn bản không cần lo

lắng về vấn đề hình thức và kích cỡ. Tôi cũng chỉ trang điểm đơn giản,

lông mi tôi rất dài và cong nên không cần làm gì, tôi chỉ thoa một lớp

phấn, tôi chút son môi, tôi vừa kẹp xong tóc, hắn cũng vừa tắm rửa thay

quần áo xong.

"Thế nào, một phút cũng không trễ."

"Không tồi, rất đẹp." Nói xong hắn hôn nhẹ vào má tôi, "Chỉ là sao không đeo

đồ trang sức vào? Không tìm được thứ gì vừa ý à?" Hắn lục tìm những món

trang sức hắn đã tặng tôi, những món đồ đó đều bị tôi quăng vào một xó.

"Em muốn đeo dây chuyền kim cương kia, anh để ở chỗ nào rồi, lấy ra cho em đi."

Hắn lấy từ trong hộc tủ phòng ngủ một chiếc hộp, lấy sợi dây đeo cho tôi,

"Không biết kim cương của mình đặt ở đây sao, đây là biểu hiện của một

cô gái yêu kim cương điên cuồng sao?" Hắn nhìn tôi đầy thâm ý, theo ánh

mắt của hắn, tôi nhìn vào gương, chỉ cảm thấy sợi dây chuyền kia càng

trở nên lóa mắt hơn so với bình thường.

Tuy rằng Ngải nhị nói

chỉ mời những người thật thân thiết, xem ra những người không nên tới

cũng có mặt ở đây, người trong giới thương nhân, tất cả đều là vì lợi

ích, vì thế mỗi người đều cố gắng có thật nhiều bạn bè.

Quản gia dẫn chúng tôi vào đại sảnh, ông đưa mắt nhìn tôi, đồng thời nhìn người

nam nhân bên người tôi, nói vậy ông ta vẫn còn nhận ra tôi là đứa ăn cắp trước đây, tôi thản nhiên mỉm cười với ông ta, ông ta nhìn lại tôi với

ánh mắt ngượng ngùng rồi khom người cáo lui.

"Ông ta có vẻ biết em?"

"Ông ta đã gặp em, hơn nữa em còn để lại cho ông ta ấn tượng rất sâu sắc." Tôi cười một cách khoái trá.

Mặc Vũ liếc nhìn tôi một cái, hắn không nói gì chỉ kéo thắt lưng tôi bước đi cùng hắn.

Đêm nay Ngải nhị quả thật rất lộng lẫy, tôi chưa bao giờ thấy vẻ mặt xinh

đẹp vui vẻ như vậy của cô ấy, không phải là một cô gái hê hê thích bông

đùa, mà là một cô gái đang tràn đầy hạnh phúc, tôi nghĩ cô ấy nhất định

đang rất mãn nguyện.

"An tứ, mình đang chờ cậu, tứ đại mĩ nhân chỉ thiếu mỗi cậu."

Tôi cười, Ngải nhị này, chỉ cần hé miệng ra, quả nhiên vĩnh viễn không thay đổi được tính nết, "Này, đây là quà đính hôn của cậu, nhất định phải

thật hạnh phúc nhé, nếu không mình sẽ lấy quà về."

"Không có cửa đâu, nếu muốn lấy lại quà thì đừng hòng bước ra khỏi cửa nhà mình." Cô

đoạt lấy chiếc hộp, "Dù sao cũng đã tóm được củ khoai lang thúi này." Cô nhìn "củ khoai lang thúi" bên cạnh với vẻ mặt rạng rỡ.

"Này, không nghĩ cậu lại chịu đến đây." Ngải nhị nhỏ giọng nói vào tai tôi: "Hắn thoạt nhìn làm người ta chảy cả nước miếng."

Tôi dở khóc dở cười, cô không nên vào lúc mọi người đều đang chú ý vào mình lại nói ra những điều như vậy chứ.

"Ngải nhị, những lời này của cậu tốt nhất đừng để cho mẹ của Cảnh Kiệt nghe

thấy nhé." Tôi cũng cố ý nhỏ giọng nói, cô lập tức làm bộ dáng cử chỉ

đoan trang.

Hai nam nhân trao đổi ánh mắt với nhau, tôi nghe

thấy Cảnh Kiệt nói, "Mặc Vũ, ba mẹ mình đều qua đây cả rồi, cậu có muốn

gặp họ không?"

"Mình đương nhiên phải đi chào bác trai bác gái chứ." Nói xong hắn quay đầu nhìn tôi.

Người mang thân phận tình nhân như tôi, tựa hồ không thích hợp cùng hắn đi

gặp người lớn, "Anh đi đi, hôm nay có rất nhiều bạn học ở Thánh Huy, em

cũng muốn nói chuyện với mọi người một lát." Ngải nhị đúng là giao thiệp rộng, đều là bạn học chung trường, nhưng có trời biết, bình thường ở

trường tôi rất ít khi chào hỏi bọn họ.

"Vậy cũng được, anh đi

một lát rồi sẽ quay lại tìm em." Nói xong hắn theo thói quen hôn nhẹ vào má tôi. Tầm mắt lơ đãng của tôi bắt gặp một ánh mắt đầy phẫn nộ.

Ngải nhị, Cảnh Kiệt và Mặc Vũ vừa đi khỏi liền thấy Ngải Bồng bước về phía

tôi, "Hắn chính là người em đã nhắc đến? Mạc Ốc Nhĩ?" Ánh mắt hắn hung

hăng nhìn chăm chú tôi.

"Đúng vậy, em đang sống chung với anh ấy, nhưng em vẫn quen gọi anh ấy là Mặc Vũ."

Anh ta sau một lúc lâu không nói gì, mới âm trầm nhìn chằm chằm tôi,

trên mặt lộ vẻ bi thương cô đơn, hơn nửa ngày anh ta mới nói: "Chúc mừng em, cuối cùng em cũng tìm được một chỗ rất tốt."

Một chỗ rất tốt? Tôi không biết anh ta ám chỉ người hay kim cương, dù sao cũng để sau hẵng nói đi.

"Này! An tứ, Ngải đại ca, các cậu đều ở trong này à." Một bóng dáng chạy lại, là Mạch nhất, cô mặc váy trắng, trên đầu cột ruybang kết thành vòng

hoa, hình như là vành hoa baby. Sau lưng cậu ấy, là Nhược tam.

"Thế nào? Có phải mình rất đáng yêu không?" Mạch nhất cười sáng lạn, làm cho tôi cũng phải cười theo.

"An Tịnh, xin chào." Nhược tam có chút câu nệ chào tôi, tôi gật gật đầu đáp lễ, tôi thấy cô cũng không gọi tôi là An tứ.

Mạch nhất hưng phấn nói, "Hôm nay mình chính là người điều khiển chương

trình đấy, cậu xem hóa trang của mình có giống thần tình yêu không?" Nói xong cô tạo dáng bắn cung rồi nháy nháy mắt nhìn mọi người. Thì ra

người điều khiển chương trình hôm nay là cô, nhà Mạch nhất chính là có

truyền thống làm giải trí nghệ thuật, từ nhỏ cô đã lên sân khấu trình

diễn vô số lần, diện mạo xuất chúng, nói năng hà