cho tốt, chờ ngươi khỏe lại, chúng ta lập tức trở về”, khẽ thương tiếc vuốt gương mặt tái nhợt của nữ nhi, một cơn tức giận không lý do dâng lên, hắn quyết định không nói cho Băng Nhi chuyện Đông Phương Lăng và tiểu thư Phương phủ đã hủy bỏ hôn ước. Hắn biết mình không nên trách tội Đông Phương Lăng nhưng lại không nhịn được đổ tội lên hắn, nếu hắn chiếu cố tốt nữ nhi của mình thì sao lại phát sinh chuyện như vậy? Ngay cả nữ nhân mình yêu thích cũng không trông coi tốt thì bảo hắn làm sao yên tâm đem nữ nhi giao cho.
Cửa gỗ từ bên ngoài nhẹ nhàng được mở ra, một bóng dáng cao lớn bước vào, cước bộ trầm ổn hướng đi tới bên giường, cho đến khi thấy rõ người nằm ở trên giường, cả thân hình cao lớn liền sững sờ.
Nếu không phải nhìn thấy bộ ngực nàng còn phập phồng, hắn nghĩ là nàng đã chết, ngay tại đây trong lòng tan nát. Khuôn mặt thanh lệ tinh tế không có một chút hồng hào, không có một chút máu, trắng bệch; cánh môi khô khốc tựa như đóa hoa tàn, mất đi màu sắc mỹ lệ ban đầu; mà đôi mắt đẹp trong suốt động lòng người kia giờ phút này lại đang đóng chặt.
Bộ dáng an ổn bình thản kia lại làm cho đáy tâm hắn sợ hãi dựng lên, giống như là nóng lòng muốn xác định cái gì, bàn tay khẽ run muốn xoa gương mặt tái nhợt của nàng ——
“Không được phép đụng nó!”, một thanh âm trầm thấp cảnh cáo vang lên. Bàn tay dừng ở giữa không trung chậm chạp thu hồi, thân hình cao lớn xoay người lại đối mặt với nam nhân trung niên mặc áo bào tro đang đứng ở cửa.
“Đi ra ngoài rồi hãy nói, Băng Nhi uống thuốc xong vừa mới thiếp đi, đừng đánh thức nó”.
Lạc Huyền liếc hắn một cái, xoay người đi ra ngoài hành lang khách điếm chờ hắn. Đông Phương Lăng lo lắng liếc nhìn người trên giường, xác định nàng còn đang ngủ say lúc này mới đi ra bên ngoài, nhân tiện nhẹ nhàng đóng kín cửa lại.
“Đông Phương Lăng, ta đây nói cho ngươi rõ, Băng Nhi hai lần cứu người của Phương phủ, tương đương gián tiếp trả ân tình đã thiếu của Đông Phương phủ các ngươi, từ đây chúng ta không thiếu nợ nhau, vậy hy vọng ngươi đừng đến tìm Băng Nhi nữa”, Lạc Huyền đi thẳng vào vấn đề, bất kể Đông Phương Lăng rốt cuộc muốn thành hôn cùng Phương phủ hay không, hắn chỉ muốn mang Băng Nhi trở về, tóm lại hắn sẽ không đáp ứng cho Băng Nhi ở chung một chỗ với Đông Phương Lăng.
“Lạc tiền bối, ta đối với Băng Nhi là thật lòng, kính xin tiền bối thành toàn”, Đông Phương Lăng ôm quyền hành lễ, trong giọng nói thành khẩn có sự kiên trì. Hai ngày trước, Băng Nhi ở Phương phủ mất tích, lúc ấy hắn gắng ép mình tỉnh táo lại, nhiều lần cân nhắc rốt cuộc là vị nam nhân trung niên đem Băng Nhi mang đi kia là ai, cuối cùng hắn đoán được là phụ thân của Băng Nhi – Khoái Thủ Thần Thâu Lạc Huyền, chỉ bất quá lần này không phải trộm kỳ trân dị bảo mà là người.
Hắn suy đoán dưới tình huống Băng Nhi đang trọng thương, Lạc Huyền không thể nào mang nàng đi xa, nhất định là còn đang trong thành Lạc Dương. Sai người lần tìm tất cả các khách điếm tửu lâu lớn nhỏ bên trong thành, cuối cùng hắn đã hỏi ra, hai ngày trước, có một nam nhân trung niên ôm một cô nương bị thương nặng hôn mê đến khách điếm Duyệt Lai tìm nơi ngủ trọ.
Vừa bắt được tin tức, hắn liền hoả tốc chạy tới, sự thật chứng minh hắn quả nhiên không đoán sai, là Lạc Huyền đem Băng Nhi mang đi.
0a504eafa40f4bfbe17b96f3034f78f0f63618bb
“Ngươi và Phương phủ đã giải trừ hôn ước?”, hai tròng mắt Lạc Huyền sắc bén nhìn chăm chú hắn, không khách khí nhìn người trước mắt từ trên xuống dưới. Một nam nhân cao lớn, hắn mấy ngày gần đây hỏi thăm tin tức ở thành Lạc Dương, hắn không phải không thừa nhận, Đông Phương Lăng đích xác là một nam nhân xuất sắc bất phàm, cũng khó trách Băng Nhi gặp hắn liền khuynh tâm.
“Đúng vậy”, mày rậm chau lên, xem ra Lạc Huyền đã sớm hỏi thăm chuyện có liên quan đến hắn.
“Cho dù ngươi đã mất hôn ước ta cũng sẽ không đem Băng Nhi giao cho ngươi, ngươi đi đi”, nói xong, không hề quan tâm đến phản ứng của hắn nữa, tiến lên muốn đẩy cửa bước vào bên trong phòng.
“Tại sao? Tiền bối”, thân hình cao lớn chợt lóe, ngăn chặn ở trước cửa, ánh mắt hắn nhìn với vẻ bất mãn hết sức, vô luận như thế nào, hắn hôm nay tuyệt đối không thể tay không mà quay về.
“Lý do rất đơn giản, chính là ta không muốn đem nữ nhi gả cho ngươi, ngươi đây cũng nên nghe hiểu đi”, Hừ! Tiểu tử này không đơn giản, nhìn ra được võ công tu luyện của hắn rất cao, hơn nữa là sau khi nghe lời cự tuyệt lại vẫn có thể giữ tĩnh táo, chỉ bất quá đôi mắt đen đồng của hắn híp lại còn cả người tản ra một khí thế giật mình, cũng có mấy phần dọa người. Nhưng hắn đoán chừng Đông Phương Lăng không dám động đến hắn, ai bảo tiểu tử này mơ ước đến nữ nhi bảo bối của hắn.
“Ta cùng Băng Nhi đã có vợ chồng chi thực”.
Đông Phương Lăng bình tĩnh, hiểu được tiền bối cố ý gây khó khăn, lãnh đạm ném ra một câu làm sắc mặt Lạc Huyền đại biến. Giống như một đạo tiếng sấm bổ ra ở trên đầu Lạc Huyền, sau khi chấn động, hắn giận đến quát lên như sấm, không nói lời gì hướng Đông Phương Lăng phát ra một chưởng.
“Đáng chết! Tên tiểu tử này! Lại dám đụng đến nữ nhi của ta, ngươi
