đợt lập tức tỉnh dậy
ánh chiều mùa đông ảm đạm chiếu vào từ cửa sổ trên cao cao,ánh nắng nhàn nhạt rọi trên đất,nhạt đến mức gần như không thấy.Đầu hành lang bên kia truyền lại bước chân nặng nề,cai ngục tay cầm chìa khóa lớn,bước đi
vang lên tiếng leng keng leng keng.Cai ngục đó mở cửa bước vào,thấy cơm
trong chiếc bát xứ vẫn y nguyên,liền lắc đầu nói: “Đội trưởng Nghiêm sao anh phải khổ thế chứ?”,rồi lại nói: “có người đến thăm anh này”.
Nghiêm Thế Xương cố gắng đứng dậy đi
theo cai ngục.Có một căn phòng chuyên để người nhà thăm hỏi phạm
nhân,bên trong tuy có chậu than nhưng vẫn khiến người ta lạnh đến mức
phải xoa tay liên tục.Nghiêm Thế Xương vừa đi vào nhìn thấy hai bóng
hình quen thuộc,liền cười khổ: “Thập Thúy,sao em lại đến đây?”.
Thập Thúy thấy anh tiều tụy mũi cay cay
nói: “Gia Chỉ vốn làm việc ở bệnh viện của người Đức,bây giờ bác sĩ
Wilson đến Vĩnh Tâm mở bệnh viện vì thiếu người nên gửi điện báo Gia Chỉ đến.Em nghĩ vừa hay đến thăm anh,ai ngờ vừa đến liền nghe nói,mới biết
anh xảy ra chuyện”.Nghiêm Thế Xương thấy mắt cô đỏ hoe,nói: “Khóc cái
gì,anh đâu có sao”.Anh em họ từ nhỏ mất cha,Nghiêm Thế Xương mười bốn
tuổi đã đăng lính,tích góp tiền lương bỗng cho Thập Thúy học hành đến
lúc tốt nghiệp trường y tá do người nước ngoài mở,tình cảm anh em rất
sâu đậm.Thập Thúy quay người đi khẽ lau nước mắt ,lại hỏi: “Rốt cuộc vì
chuyện gì?Thư đại ca nói không rõ ràng,chỉ nói anh làm hỏng việc,nhiều
năm nay việc Cậu Sáu giao có bao giờ anh làm không tốt đâu chứ? Sao lại
giam anh vào ngục?”.
Nghiêm Thế Xương than một tiếng: “Em gái việc này không trách người khác,là bản thân anh không tốt”.
Thập Thúy nói: “Lần này em lại có duyên gặp lại Cậu Sáu một lần,quả nhiên là người không biết chút đạo lí nào”.
Nghiêm Thế Xương không thích nghe người
khác nói cái sai của Mộ Dung Phong,hơi trách: “Nói linh tinh sao em có
thể gặp Cậu Sáu? Hơn nữa Cậu Sáu chỉ là tính tình không tốt,nhưng đối xử với người khác không bạc,em đừng nghe người ngoài nói linh tinh”.
Thập Thúy cãi nói: “Là em tận mắt nhìn
thấy”.Cô liền kể tỉ mỉ một lượt việc mình bị ép xuống tàu dẫn đến hành
dinh Vĩnh Tân.Nghiêm Thế Xương nghe được một nửa sắc mặt đã biến đổi,khi nghe đến người phụ nữ họ Doãn vẻ mặt anh khó đoán,mím chặt môi ,anh mấy ngày không ăn uống sắc mặt vàng vọt đến đáng sợ ,bây giờ thịt trên hai
má không ngừng run lên,dáng vẻ đó càng đáng sợ.Thập Thúy thấy vậy vừa lo vừa sợ,luôn miệng hỏi: “Anh sao thế,sao thế?”.
Lúc lâu Nghiêm Thế Xương mới hỏi: “Bác
sĩ Wilson ở Vĩnh Tân?…Lúc trước anh đưa anh ta từ tuyền tuyến khói lửa
ra,sau này từng xem bệnh cho tứ phu nhân…”.Thập Thúy không ngờ anh hỏi
câu không liên quan như vậy,sững sờ một lát.Nghiêm Thế Xương cúi đầu
nghĩ một lát,mới ngẩng đầu lên như là hạ quyết tâm gì đó: “Thập Thúy em
phải giúp anh một việc”.
Thập Thúy nhìn vẻ mặt anh trịnh trọng
như thế,không hiểu vì sao thấy sợ hãi,nhưng nghĩ việc anh muốn làm,mình
dù như thế nào đi nửa cũng sẽ giúp anh làm được,nói nhỏ: “Anh cả ,anh
nói đi”.
Trời dần tối trong phòn chỉ bật một
chiếc đèn,chiếc chụp đèn bằng thủy tinh màu xanh,ánh sáng phát ra cũng
mờ mờ.Thư Đông Tự vô cùng lo lắng,không kìm được lặng lẻ nhìn ngó qua
cửa.Mấy ngày nay anh động một tí là phạm lỗi,nơm nướp lo sợ như bước
trên mặt băng mỏng,đến nay nghe thấy tìm được Tĩnh Uyển ở trên tàu,mới
hơi yên tâm trở lại.Ai ngờ chưa yên tâm được lại bắt đầu thấp thỏm.Nhìn
Tĩnh Uyển yếu ớt như thế,chỉ lo nếu cô có mệnh hệ gì,cái chức mọn của
mình thật sự không gánh nổi.
Sau khi Mộ Dung Phong tự mình bế Tĩnh
Uyển lên lầu,bác sĩ đến ngay lập tức.Vị bác sĩ Wilson đó rất khách khí
mời anh tạm thời tránh đi,anh liền xuống lầu đợi,ngồi khoảng hơi nửa
tiếng hầu như không hề động đậy.Giữa ngón tay anh kẹp một điếu thuốc
nhưng không hút chỉ cầm trên tay,để rủ xuống.Điếu thuốc đó đã sắp tàn
hết,hai vệt tàn thuốc trắng xám trên nền,đầu thuốc đã rủ tàn thuốc dài
dài,nhìn trông như sắp rơi xuống.Anh ngẩng đầu lên nhìn thấy Thư Đông Tự ,hỏi: “Bác sĩ nói sao?”.
Thư Đông Tự đáp: “Bác sĩ vẫn chưa
ra”.Tay anh hơi run lên,đầu thuốc đã cháy đến ngón tay,tàn thuốc đó lặng lẽ rơi xuống đất.Anh nói: “Nếu bác sĩ ra bảo ông ta lập tức đến gặp
tôi”.Thư Đông Tự vâng một tiếng rồi đi ra,hành dinh là một cẳn nhà lớn
kiểu Tây,phòng ngủ chính trên lầu tạm thời dùng làm phòng bệnh.Thư Đông
Tự qua đó,vừa đúng bác sĩ Wilson đi ra.Thư Đông Tự vội hỏi: “Sao
rồi?”.Bác sĩ lắc đầu hỏi: “Cậu sáu đâu?”.
Thư Đông Tự nhìn thấy sắc mặt ông,biết
không phải tin lành,theo bác sĩ xuống lầu gặp Mộ Dung Phong.Mộ Dung
Phong xưa nay rất khách sáo với bác sĩ,thấy bác sĩ đi vào nên nghiêng
mình chào hỏi.Bác sĩ Wilson chau mày nói: “Tình hình không tốt phu nhân
chảy máu không ngừng,theo tôi thấy đây là triệu chứng sảy thai.Nếu không phải tinh thần bị kích thích quá lớn thì là do ngã,bị ngoại thương.Xem
ra tình hình chảy máu liên tục đã ba bốn ngày rồi,sao không điều trị sớm chút?”.
Mộ Dung Phong bỗng nhiên ngẩng đầu lên,hơi khó khăn hỏi: “Ông nói là đứa trẻ vẫn còn chứ…đứa trẻ vẫ