uay
đầu lại,vệt mắt lạnh lẽo trên gối dính vào má,tuy đã qua lâu như vậy
,cảm giác đau đớn cắt ruột cắt tim dường như đã truyền đến từ cơ thể vào sâu trong đáy tim.Mỗi lần thở đều ầm ĩ đau đớn khiến người ta khó
thở,cô chầm chậm mở mắt ra,trong khoảnh khắc tâm trạng thẩn thờ,cô thấy
đau như thế đau đến mức đứt ruột đứt gan,cho rằng mình sắp chết.Cô cũng
suýt chết rồi vì mất quá nhiều máu,tất cả nhiệt độ cơ thể đều chảy ra
theo dòng máu đỏ,cô chỉ cảm thấy lạnh ,xung quanh lạnh như địa ngục,chỉ
có tuyệt vọng.Dường như xung quanh đều là một biển mênh mang,đen đến vô
cùng vô tận,chỉ có một mình cô chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo vô bờ
bến,không bao giờ có ánh sáng,không bao giờ có bờ bến ấy.Cô dùng hết sức lực của cơ thể cũng không vùng vẫy ra được,đến tận lúc kiệt sức rồi hôn mê.
Y tá nghe thấy động tĩnh đến giúp cô dém lại góc chân,hỏi nhỏ: “Doãn tiểu thư cô còn nhớ tôi không?”.Cô mơ mơ hồ hồ,vốn nhìn không rõ khuôn mặt đó,chỉ nghe giọng nói của y tá như xa
như gần: “Doãn tiểu thư tôi là Thập Thúy ,Nghiêm Thập Thúy,còn nhớ tôi
không?”.
Thập Thúy…Nghiêm Thập Thúy là ai…cô mê mê man man lại ngủ thiếp đi.
Bác sĩ và y tá thỉnh thoảng đến thăm
cô,trong phòng luôn âm u,ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ phía Tây,mới
khiến người ta biết một ngày đã trôi qua.Cô tỉnh dậy mấy lần,ánh mắt bác sĩ nói rõ mọi điều.Sau sự mất mát to lớn đó,đời này đã không còn gì
liên quan đến anh nữa,thứ cắt đứt từ thịt da cô không chỉ là một sinh
mệnh,mà là tất cả quá khứ với anh,cô không còn sức lực duy trì nữa.Giây
phút nát gan nát tim nhất đó,nước mắt cô chảy tràn xuống,nức nở:
“Mẹ…”,cứ thế lăn dài trên gối: “Mẹ…mẹ…”.
Y tá người Anh ngủ gật trên ghế nghe
thấy động tĩnh,tỉnh dậy đo nhiệt độ cho cô,lại giúp cô đắp lại chăn,đang đi lấy máy đo huyết áp,bỗng nhiên giẫm phải một vật nho nhỏ trên nền
nhà,nhấc chân lên xem hóa ra là chiếc đồng hồ quả quýt vàng.Y tá cuối
người xuống nhặt lên,trên nắp đồng hồ vốn có một viên ngọc nhỏ,lấp lánh
ánh sáng,y tá người Anh đó không kìm được “ôi” một tiếng,nói: “Đẹp
quá.À,là của Patek Philippe”.
Những chuyện củ đó giống như đoàn tàu
hỏa,ầm ầm lắp về phía cô.Trên tàu mùi thuốc lá trên môi anh…sân ga mưa
lớn anh trơ mắt nhìn anh rời xa…mặt trời lặn,gió lạnh trên núi Càn
Sơn…hoa nhài trên vạt áo…từng chiếc lá đỏ rơi từ trên đầu xuống,anh nói: “Anh sẽ cõng em cả đời….”.
Cuối cùng là kết thúc cả đời của anh và
cô.Vận mệnh dứt khoát như thế,dùng cách đau đớn nhất có thể để cắt đứt
sự do dự của cô,cô từng có chút dao động muốn giữ lại đứa bé này.Không
phải vẫn yêu anh,mà chung quy là một sinh mệnh nương tựa vào mình,cho
nên cô do dự.Ai ngờ đến cuối cùng vẫn là kết quả như thế.Hận đến tận
cùng,không còn sức lực để hận nữa.Y tá người Anh nói: “Không biết là ai
làm rơi ở đây,chiếc đồng hồng quý giá như thế này”.
Trước khi cô bỏ đi,từng đặt chiếc đồng
hồ này trên gối anh.Qua mấy ngày mọi việc đã xa như kiếp trước.Chiếc
đồng hồ vàng nằm trên lòng bàn tay trắng nõn nà mềm mại của y tá người
Anh,lấp lánh như mới.Suốt đêm qua cô mê man không biết gì,y tá hỏi:
“Tiểu thư là của cô phải không?”.
Cô mệt mỏi, kiệt sức, nhắm mắt lại: “Không phải”.
Cô dường như không còn sức lực sống tiếp nữa.Kệ cho y tá bác sĩ đi đi lại lại,trong phòng yên tĩnh đến tuyệt
đối.Mỗi sớm mặt trời đều chiếu xuống đầu giường cô,ánh mặt trời mùa đông nhạt như có như không,đến chiều dần dần hướng về cửa sổ phía Tây.Từng
ngày nối tiếp từng ngày,cô dần dần hồi phục,thời gian tỉnh táo mỗi ngày
dần dần lên,còn cô sống mơ hồ,yếu ớt như con tằm trong kén,âm thầm cảm
nhận thời gian trôi qua đi.Và ánh nắng như nước chảy,lặng lẽ chảy qua kẻ tay,chỉ có cô nằm ở đó,âm thầm chú ý sự di chuyển của ánh nắng mặt
trời.
Có tiếng bước chân nhỏ vang lên,cô tưởng là y tá đến tiêm,nhưng lại là một giọng nói xa lạ: “Doãn tiểu thư?”.
Tĩnh Uyển mở mắt ra ,cô từng nhìn bức
ảnh đính hôn đăng trên báo,cô gái trẻ tuổi hơn mình,khuôn mặt đoan trang xinh đẹp,toát lên sự nhả nhận,ung dung ,tự tại.Hầu gái từ sau đưa ghế
lên,cô gái ấy chậm rãi ngồi xuống,ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào mặt Tĩnh Uyển: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền Doãn tiểu thư,từ lâu đã muốn nói
chuyện với Doãn tiểu thư rồi,rất tiếc đều không có cơ hội”.
Tĩnh Uyển hỏi: “Mộ Dung Phong gần đây không ở đây sao?”.
Trình Cẩn Chi hơi gật đầu: “Anh ấy đi
Thiên Lang rồi.Trong ba bốn ngày chắc không về được.Về dự định tương
lai,Doãn tiểu thư chắc đã có chủ định rồi,tôi rất vui được giúp Doãn
tiểu thư một tay”.
Tĩnh Uyển nói: “Bất luận là cô muốn tôi
biến mất,hay là thả cho tôi một con đường sống,cô đích thân đến là không khôn ngoan rồi,Mộ Dung Phong nếu biết cô đến,người đầu tiên nghi ngờ
chính là cô”.
Trình Cẩn chi mỉm cười nói: “Cho dù tôi
không đến,người đầu tiên ấy nghi ngờ vẫn là tôi,tôi hà tấc sợ cái hư
danh đó”.Nói xong Cẩn Chi hơi vênh mặt lên,người hầu gái sau lưng đi lên một bước,lấy từng thứ trong túi ra: “Giấy thông hành,hộ chiếu,visa,vé
tàu…”.Giọng Trình Cẩn Chi mang theo chút khẩu miền Nam,vô cùng mềm mại
rung động lòng người: “Tôi nghe nói lúc đ
