,Trình Doãn Chi nghe xong liên tục đá chân: “Cậu tư cậu to
gan quá rồi đấy.Sao có thể tự mình làm ra chuyện như thế?Chẳng may để Mộ Dung Bái Lâm biết được,hắn sẽ đẩy Cẩn Chi đến đâu?Dưa chín ép thì không ngọt,hắn sẽ nghi ngờ Trình gia chúng ta giở trò gì đó bên trong?”.Cẩn
Chi vẫn không mở miệng,lúc này mới nói: “Anh cả đừng trách anh tư”.Vẽ
mặt cô bình tỉnh,giọng nói cũng bình thản vô cùng: “Hơn nửa đứa trẻ đó
không nên giữ lại”.
Trình Doãn Chi nói: “Đương nhiên không
thể giử lại,nhưng việc quan trong như thế này để người ta biết thì không tiện”.Trình Tín Chi trầm ngâm giây lát nói: “bất kể quan niệm phương
tây hay là phương đông,đây đều là việc khiông nên làm,hơn nữa sự tình đã đến nước này,chúng ta không nên tham gia vào là tốt nhất”.Trình Doãn
Chi nói: “Làm sao có thể đứng ngoài chứ?Mộ Dung Phong giấu kĩ thật,chúng ta không hề nghe chút động tỉnh nào,xem ra hắn đã sớm để lại đứa
trẻ?Cho dù sau này đứa trẻ được giao cho Cẩn Chi nuôi dưỡng ,cũng là tai họa ngầm rất lớn”.Trình Doãn Chi lại nói: “Gia đình kiểu củ không tốt
chính là ở điểm này,năm thê bảy thiếp cũng là chuyện thường.Nếu chỉ là
chơi bời bên ngoài,dù sao mắt không thấy tim không đau ,bây giờ Cẩn Chi
nhà ta làm sao có thể chịu được sự tủi nhục này,nếu đứa trẻ đó thật sự
không còn nữa thì sẽ tốt hơn,nhưng chẳng may sinh ra rồi,nếu là con
trai,vậy chính là con trưởng,việc đó không thể xem thường,phải nghĩ kế
sách lâu dài”.
Sau khi Cẩn Chi đi ra,thấy Thư Đông Tự
liền hỏi: “Tư lệnh đâu?”.Thư Đông Tự đáp: “Cậu sáu cả đêm qua không
ngủ,mới vào thư phòng nghỉ ngơi rồi”.Cẩn Chi liền đi lên lầu,ai ngờ
trong thư phòng nhỏ không thấy ai,cô quay người đi ra,lại đi về căn nhà
phía sau,thư phòng ở đó quả thật là có mấy căn phòng thông với nhau,anh
thường làm việc ở đó.Cô nhìn thấy căn phòng đầu hành lang có mấy cảnh vệ đứng ngoài,biết Mộ Dung Phong nhất định ở bên trong,liền đẩy cửa đi
vào.Bên ngoài là phòng họp rất lớn,nền nhà trải thảm rất dày,người giẫm
lên không có chút tiếng động,cửa phòng bên trong khép hờ,chỉ nghe tiếng
của Mộ Dung Phong,hình như đang nói chuyện điện thoại với ai,giọng điệu
như tức giận đến cực điểm: “Đương nhiên không thể phong tỏa bến
tàu,chẳng lẽ chút việc nhỏ này cũng làm khiến ai cũng biết hả?Mấy người
động não chút cho tôi,cô ấy thân gái một mình có thể chạy đi đâu chứ?Tôi nói cho anh biết,nếu việc này làm không xong,tôi sẽ đích thân đi…”.
Cẩn Chi đứng ở bên ngoài một chút,cuối
cùng nghe anh dập điện thoại “cạch” một tiếng cô đợi rất lâu,khi trong
căn phòng im lặng như tờ,không có âm thanh nữa,cô mới đẩy nhẹ cửa bước
vào…Ập vào mắt là hình ảnh Mộ Dung Phong ngửa mặt nửa nằm trên sofa,mắt
nhắm chân mày chau lại.Tay cô vô tình chạm vào cánh cửa gỗ hồ đào,tấm gỗ trơn nhẫn lành lạnh,ánh đèn trong phòng rất tối,khuôn mặt anh khuất
trong bóng tối,mơ hồ nhìn không chân thật.
Cô nhớ lại ngày đó anh giúp cô cài đó
hồng lên mái tóc,xinh đẹp thơm nồng,dường như vẫn đang nở ra trên hàng
tóc mai.Thật ra trong phòng có cắm một bình hoa vãn ngọc hương ,thơm mát mê hồn.Cô liền thay đổi chủ ý,quay người lại lặng lẽ đi ra.
Mộ Dung Phong ngủ không đến hai tiếng
đồng hồ,mơ hồ nghe thấy có người gọi nhỏ: “Cậu sáu,cậu sáu…”.Tâm trạng
anh vốn không vui,ngái ngủ nên càng khó chịu,khua tay: “Tránh ra”.Người
đó do dự nói: “Cậu sáu ,là tôi”.Giờ anh mới nhận ra đó là Thư Đông
Tự,liền ngồi dậy day day chân mày hỏi: “sao thế?”.Thư Đông tự nói: “có
tin của Doãn tiểu thư rồi”.Khuôn mặt Mộ Dung Phong vốn phờ phạc,nghe câu nói này ,trong chốc lát bật người đứng dậy hỏi: “tìm thấy ở đâu?”.Thư
Đông Tự mạnh dạn nói: “Lúc nãy bác sĩ Stephen sai người đến báo,sáng nay anh ta tiếp nhận một bệnh nhân nữ,yêu cầu làm phẩu thuật phá thai.Bác
sĩ stephen vốn xem ảnh qua báo,nhận ra là Doãn tiểu thư nên từ chối
ngay.Doãn tiểu thư thấy anh ta không chịu nên liền đi ngay.Tôi đã phái
người đi tìm khắp nơi,gồm cả bến tàu,ga tàu…”.
Thư Đông Tự nghe hơi thở nặng nề của Mộ
Dung Phong,ngực thở dốc phập phồng,dường như đã phẫn nộ đến cực
điểm,đang thấp thỏm không yên,Mộ Dung Phong đã cầm bình hoa gốm trên bàn trà lên, “loảng xoảng” một tiếng đập vở vụn,vẫn chưa hết giận.tiếp tục
hất hết nệm lót trên ghế sofa xuống.Mấy chiếc nệm lót đó nhét đầy
bông,rất nhẹ rơi tứ tung xuống đất,anh đá một cái ra rất xa,tức giận hét lên: “Tìm cho tôi!cho dù là lên trời xuống đất cũng tìm cô về cho
tôi”.Gân xanh trên trán anh nổi lên,trong mắt vốn toàn tơ máu,bây giờ
càng trở nên đáng sợ hơn: “Tôi sẽ giết chết cô ta nếu cô ta dám…nếu cô
ta dám…tôi sẽ bắn chết cô ta!”.
Nhà giam Hổ Tử Khẩu vốn là nơi giam giữ
trọng phạm quân sự,Nghiêm Thế Xương bị giam mấy ngày,không ăn,không uống dường như đã suy sụp.Anh nằm trên chiếc giường gỗ cứng,hễ nhắm mắt lại
là lập tức trở về với cái đêm đông lạnh thấu xương đó:vô số hoa tuyết từ trên trời rơi xuống,từng bông nhẹ nhàng rơi xuống đất,còn khuôn mặt
nhợt nhạt của cô không chút máu.Anh cảm thấy gió mạnh ù ù thổi vào trong mũi miệng,cơn gió ấy như con dao cắt khiến người ta không thở nổi.
Anh thở dốc từng
