n còn chứ?”.
Bác sĩ Wilson bỏ kính xuống hơi bất lực
nói: “Phu nhân đã mang thai tầm bốn tháng,nếu sớm phát hiện tiến hành
trị liệu,thai nhi chắc chắn có thể giữ được.Nhưng bây giờ đã chảy máu ba bốn ngày rồi,cơ thể cô ấy lại rất yếu,hiện tại e rằng tình hình rất
không khả quan”.
Mộ Dung Phong đang định hỏi tiếp,y tá
bỗng hốt hoảng đi vào,thở hổn hển nói với bác sĩ Wilson: “Bệnh nhân đột nhiên chảy rất nhiều máu”.Bác sĩ Wilson không nói gì,vội vội vàng vàng
chạy lên lầu,Mộ Dung Phong đứng ở đó không một chút biểu hiện.Thư Đông
Tự trong lòng lo lắng gọi một tiếng: “Cậu sáu”.Anh dường như không nghe
thấy,Thư Đông Tự không dám nói tiếp,đành đi đi lại lại,lên lầu xuống
lầu đợi tin.
Lần này bác sĩ rất lâu vẫn chưa ra.Thư
Đông Tự nhìn Mộ Dung Phong khoanh tay đi lại ở đó,cúi đầu không thấy rõ
vẻ mặt,chỉ nhìn anh đi chậm từng bước,bước chân đó như nặng ngàn cân rất lâu mới đi từ đầu bên này qua đầu bên kia phòng,mà chiếc đồng hồ ờ góc
tường đã điểm chín cái,anh giờ mới ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ.Cuối cùng
nghe thấy trên lầu truyền lại tiếng bước chân khe khẽ,trái tim Thư Đông
Tự không hiểu vì sao thắt lại,bác sĩ đã đi vào phòng.Mộ Dung Phong nhìn
thấy bác sĩ,khóe miệng hới mấp máy,giống như muốn nói nhưng cuối cùng
vẫn mím chặt môi,nhìn ông ta.
Khuôn mặt bác sĩ Wilson mệt mỏi,nói thật nhỏ: “Để quá lâu,xin lỗi tôi thật sự không có cách nào”.Ông hơi dừng
lại một chút ,trong lời nói đầy tiếc nuối: “Thật đáng tiếc là một đứa bé trai đã thành hình”.
Mộ Dung Phong vẫn không có biểu hiện
gì,bác sĩ Wilson lại nói: “Cơ thể phu nhân rất yếu lần này mất quá nhiều máu,chúng tôi khó khăn lắm mới cầm được máu.Hơn nữa cô ấy bị phong hàn
nặng,lại không được chăm sóc tốt,sau lần sảy thai này thương tích khá
nặng,sau này tỉ lệ mang thai rất thấp.e rằng không thể sinh nở được
nửa”.
Bác sĩ Wilson ở lại rất lâu nhưng không
thấy phản ứng nào của anh hết,chỉ trông thấy mắt anh một khoảng mơ
hồ,giống như không hề nghe mình nói,ánh mắt đó lại như nhìn xuyên qua cơ thể ông,rơi vào một nơi hư không nào đó.Vì bệnh nhân trên lầu cần được
chăm sóc,nên sau khi bác sĩ Wilson nói rõ với anh lại đi lên lầu.Thư
Đông Tự mỗi lần nghe nói một câu của bác sĩ lại chùng xuống một phần,đợi sau khi bác sĩ đi,thấy Mộ Dung Phong Vẫn đứng đó không biểu hiện gì,cả
cơ thể đều đã căng cứng,chỉ có cánh mũi là hơi phập phồng.Anh thử nói:
“Cậu Sáu ăn cơm đã chỗ Doãn tiểu thư…”.
Mộ Dung Phong đột nhiên nổi giận hầm hầm nổi giận: “Cút ra ngoài!”.Thư Đông tự không dám nói một lời,hốt hoảng
lui ra sợ sệt đóng cửa lại.Chỉ nghe mấy tiếng loảng xoảng ầm ầm trong
phòng,không biết là Mộ Dung Phong đập đồ gì.Thư Đông Tự không yên tâm
nhìn qua khe cửa,chỉ thấy trên đất một mớ hỗn độn ,đèn ,điện thoại,tách
trà ,bút mực các thứ trên bàn đều bị anh gạt hết xuống đất.Mộ Dung Phong tựa trên bàn cơ thể đang run mạnh,Thư Đông Tự không nhìn thấy vẻ mặt
anh,vô cùng lo lắng.Mộ Dung Phong chầm chậm ngẩng đầu lên,mới ngẩng đầu
lên cách bàn vài tấc lại bỗng nhiên “cộp” một tiếng,đập mạnh trán vào
mặt bàn.Thư Đông Tự theo anh nhiều năm,chưa từng thấy anh mất tự chủ như thế.Anh tựa ở đó không động đậy chỉ có đều hơi rung rung.
Vì trong phòng rất ấm cho nên mở cửa
sổ,gió thổi vào rèm cửa hơi lay động.Cánh tay anh tê đi giống như có mấy con kiến đang bò ở đó,một cảm giác ngứa ngáy kì lạ.
Cửa kính xe kéo xuống một chút nửa,gió
thổi vào tóc cô lướt trên mặt anh,một cảm giác hơi nhột,như nhột đến tận trong tim.Trong mơ cô vẫn hơi chau mày,khóe miệng hơi chùng xuống ,trên môi dùng chút son Max factor,trong sáng lờ mờ chiếu qua từ cánh cửa
xe,ánh lên trơn bóng như mật.
Trên tường Đào Phủ leo đầy cây mây,anh
nhìn rất lâu,hóa ra mới nhận ra là hoa lăng tiêu,có mấy cành hoa nở
sớm,màu vàng tươi đẹp,một khối nõn nà giống như chiếc cốc đá trên án thư của anh,lờ mờ trong sáng.Gió thổi qua ,cành hoa lay động,xung quanh yên lặng không người,chỉ có cô dựa trên vai,còn anh tình nguyện cả đời ngồi như thế.
Dường như mới chỉ hôm qua,hoa ra đã trôi qua lâu như vậy.
Lâu đến mức đã thành ước vọng của kiếp trước.
Một thư lạnh lẽo đang bò giữa mặt bàn và khuôn mặt anh,anh tưởng cả đời này sẽ không rơi lệ nữa,từ sau ngày mẹ
mất,anh tưởng cả đời này không khóc nữa.Anh đã có nhiều thứ như vậy,cuộc đời vạn người mơ ước,thiên hạ vươn tay là với tới,anh từng đắc ý hăm
hở giữa vòng bảo vệ của ngàn quân vạn mã,nhiều như thế,từng tưởng rằng
nhiều như thế,hôm nay mới biết hóa ra là ông trời thương xót anh,vì thứ
quan trọng nhất lại không thể giữ lại.
Ngay cả dũng khí đi nhìn cô một cái anh
cũng không có,anh yếu đuối như thế,chỉ có bản thân mới biết,bản thân anh yếu đuối nhường nào.Anh quan tâm đứa bé đó như vậy,còn cô vĩnh viễn
không biết được,thật ra anh còn quan tâm cô hơn.Vì là con của cô nên anh mới quan tâm đến thế.Nhưng bây giờ mất hết rồi,đời này kiếp này anh
không thể giử lại cô nữa.
Cô dùng cách thức tàn nhẫn mà tuyệt tình như thế,cắt đứt mọi thứ với anh.
Từ giờ về sau anh không thể ước mong hạnh phúc nữa.
Chương30.2
Trời đã sáng Tĩnh Uyển mơ mơ hồ hồ q