vàng khởi động xe đi đến bệnh viện Thánh Từ,trong lòng chỉ thắc mắc,vị thiếu gia này của mình xưa nay ung
dung,hai ngày nay lại làm việc vội vả lo lắng không yên,quả thật khiến
người ta thấy lạ.
Bác sĩ Stephen viện trưởng bệng viện
Thánh Từ vốn nhậm chức ở một bệnh viện ở Ô Trì,trước đây luôn có quan hệ mật thiết với Trình Gia.Thế nên Tín Chi vừa vào bệnh viện tìm bác sĩ
Stephen,lập tức đã mời được ông đến xem bệnh,kèm theo cả y tá cùng lên
xe anh,mau chóng quay về.Ai ngờ từ xa đã thấy bà già đứng ngoài cổng,sốt ruột đứng nhìn đường cái,Trình Tín Chi vừa xuống xe liền hỏi: “Sao bác ở đây không chăm sóc bệnh nhân ở bên trong?”.Bà già ấy mặt chau mày nhíu
nói: “Trình tiên sinh Lâm tiểu thư đi rồi”.
Trình Tín Chi buột miệng hỏi: “Cái gì?”.
Bà già ấy sợ bị liên lụy vội nói: “Ngài
đi không lâu,Lâm tiểu thư tỉnh dậy,ngay sau khi tỉnh dậy lập tức muốn
đi,tôi không thể cản được cô ấy.Tôi khuyên cô ấy đợi ngài về rồi hãy
đi,cô ấy vẫn quyết tâm mang theo quần áo ra đi,tôi đuổi theo ra bên
ngoài nhưng không làm sao gọi lại được”.Trình Tín Chi lòng như lửa đốt
nói: “Cô ấy bây giờ…cô ấy giờ bệnh đến nước đó sao đi được chứ?”.Bà già
đó dù sao cũng không phải người hầu trong nhà,mà Tĩnh Uyển lại cương
quyết như thế,cũng là chuyện anh không ngờ đến.Anh xưa nay không trách
mắng người khác,huống hồ việc này cũng trách anh nhất thời hoảng
loạn,không suy nghĩ chu đáo.Anh đứng ở đó tâm trạng rối loạn,cũng không biết là lo lắng hay là gì khác,chỉ cảm thấy trong lòng trăm mối rối
ren,đứng ở đó rất lâu,cuối cùng chỉ than nhẹ một tiếng.
Trì hoãn như thế,đến lúc Trình Tín Chi
đến đại soái phủ đã sắp khai tiệc.Những người được tiếp hôm nay đều là
các tướng lĩnh trong Thừa quân,mấy người đó đều là dân võ biền cầm quân
,đến nơi như cậy đương nhiên là thỏa sức uống rượu,không biết trời đất
là gì,phòng tiệc náo nhiệt khác thường.Trình Tín Chi chú ý đến Mộ Dung
Phong,thấy anh tuy cười nói với khách nhưng nét mặt phản phất lo
lắng,Thư Đông Tự đứng chầu đằng sau Mộ Dung Phong,vẻ mặt không được tự
nhiên.
Sau khi tan tiệc người thì nghe kịch,người thì nghe đại cổ thư(*),còn có người ra phía sau xem phim.
(*)Đại cổ thư:tức “an huy đại cổ”,là loại hình diễn xướng dân gian Trung Quốc,có mối quan hệ với
phương ngữ cuả huyện Lư Giang trong thuyết xướng chia làm hai pháp
Trương môn và Sài môn.Hình thức bi,biểu diễn hai phái khá giống
nhau,người diễn xướng một tay gõ trống,một tay kẹp phách,phối hợp
hát,nói điều hòa tiết tấu,người diễn xướng hát một đoạn,nói một đoạn,còn làm những động tác miêu tả.Nội dung Đại cổ thư chủ yếu lấy đề tài diễn
nghĩa lịch sử,tiểu thuyết võ hiệp,phá án trong dân gian.(BTV)
Tín Chi thấy Cẩn Chi thay quần áo ra
ngoài,tiếp đoán một lượt khách,lại phía sau tiếp mấy bạn bè người
thân.Anh chỉ muốn nói chuyện với Cẩn Chi một lát,nhưng đợi đến cuối cùng Cẩn Chi ra ngoài,trong phòng khách chỉ có mấy người khách thân Trình
gia,bao nhiêu lời muốn nói không biết nói từ đâu,chần chừ một lát nói:
“Lousia kết hôn vui không?”.Họ là gia đình có lối sống khá cởi mở,giữa
anh em nói chuyện xưa nay rất thoải mái,đại thiếu phu nhân cười nói:
“Tín Chi làm gì có ai hỏi cô dâu mới như vậy hả?”.Trình Doãn Chi bên
cạnh không nhịn được cười bật thành tiếng.Cẩn Chi vốn thoải mái phóng
khoáng,lúc này chỉ mỉm cười,hôm nay cô mặc đồ kiểu Trung Quốc màu sắc
rực rở,màu đỏ ánh lên khiến má ửng hồng,thoáng hiện lên vẻ ngại
ngùng.Trình Tín Chi thấy dáng vẻ đó của cô,cuối cùng chỉ nói: “Cẩn Chi
em đã là người lớn rồi,không được như trước kia,việc gì cũng làm theo ý
mình.Hai vợ chồng bên nhau,phải thường xuyên quan tâm đối phương mới
được”.Đại thiếu phu nhân nói: “Ấy ,Tín Chi chưa kết hôn nhưng nói luân
lý đều đúng hết”.Người xung quanh đều cười ồ,chủ đề liền được thay đổi.
Đào tư lệnh,anh rể ba của Mộ Dung Phong
hôm nay tặng mấy bộ phim,đang chiếu ở phía sau lễ đường.Trình Tín Chi
làm gì có tâm trạng mà xem phim,chỉ ngồi ở đó mà thôi,còn Tích Chi ngồi
bên cạnh anh không ngớt bình luận với anh về tình tiết phim,anh chỉ ậm ừ ứng phó.Bỗng nhiên có người gọi nhỏ: “Cậu tư”.Anh quay đầu lại,chính là người hầu của Trình Doãn Chi.Anh không nói gì đứng dậy theo người hầu
đó ra ngoài,đi xuyên qua cổng hình vòm,phía sau là căn nhà kiểu Tây,ở
đây vốn là nơi dành cho Cẩn Chi tiếp đón khách nữ,vì bây giờ khách khứa ở phía trước xem phim xem kịch,cho nên ở đây rất yên tĩnh.Phòng khách đó
cũng trang trí vô cùng đẹp đẽ,cửa sổ đều buông rèm cửa kiểu Roma,dưới
chân rèm đặt đầy hoa mẫu đơn được trồng trong nhà kính,mềm mại mà rực
rở.Nhưng anh thấy Cẩn Chi đứng ở đó,nhìn hoa mẫu đơn dường như đang thất thần,còn Trình Doãn Chi ngồi trên ghế sofa,cầm tách trà cúi đầu thổi
nhè nhẹ hơi nóng.
Người hầu đó gọi một tiếng: “Cậu cả ,cậu tư đến rồi”.Trình Doãn Chi đứng lên ngẩng đầu: “anh cả”.Người hầu đó đã đi ra ngoài,Trình Doãn Chi hỏi: “Hai ngày nay rốt cuộc cậu bận cái
gì?”Tín Chi yên lặng không nói,Trình Doãn Chi nói: “Mấy lời cậu nói với
Cẩn Chi là ý gì hả?”Tín Chi biết không dễ giấu diếm nữa,liền nói thật rõ ràng tỉ mỉ
