i vâng lời làm theo,cô lại ngồi xuống,nhưng
thấy nến đỏ rực rỡ,ánh nến lay động,trên rèm cửa màu đỏ hoa hồng,in lên
hình bóng mình cô độc lẻ lôi.
Vì có đèn đường ,phản chiếu hình bóng
lên cửa xe,tâm trạng Mộ Dung Phong rối như tơ vò,chỉ thất thần nhìn ra
ngoài cửa sổ.Thừa Châu bỏ lệnh cấm đêm,nhưng nửa đêm gà gáy thế này,trên đường không hề có người đi lại,chỉ có xe của họ vù vù lao đi.Không lâu
sau đã đến đồn Trị An,Lục Thứ Vân đã đến từ lâu,Mộ Dung Phong vừa thấy
anh ta liền hỏi: “người đâu?”.
Lục Thứ Vân nói: “Ở trong phòng làm việc bên này”.Anh ta dẫn Mộ Dung Phong qua một con đường ngắn,đẩy cửa ra Mộ
Dung Phong thấy một người phụ nữ ngồi cúi mặt vào phía trong,mặc một bộ
sườn xám màu vàng mơ,hai bờ vai gầy gò mỏng manh,tim anh bỗng thắt
lại,buộc miệng gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”.
Người phụ nữ đó nghe thấy quay đầu
lại,nhưng là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ,trái tim anh chùng hẳn
xuống,thất vọng đến cực điểm,gió bắc ù ù,sự lạnh lẽo đó ngắm vào nơi sâu nhất trong đáy tim.
Lúc tan khách đã là ba giờ sáng,mùa đông đêm dài,đến bảy giờ sáng trời vẫn tối mù mù.Trình Cẩn Chi tuy được giáo dục theo lối phương Tây,nhưng trên thế giới không có đạo lý cô dâu mới
ngủ nướng,huống hồ đến giờ Mộ Dung Phong vẫn chưa về,cô ngủ hai ba tiếng rồi trở dậy.Mộc Liên là a hoàn cô mang theo từ Ủng Nam,thấy cô dậy vội
giúp cô lấy nước rửa mặt,chuẩn bị sẵn kem đánh răng.Sau khi rửa mặt đánh răng theo lệ cũ,phải mất hia tiếng chải đầu trang điểm,vì hôm nay là
ngày đầu tiên về nhà chồng,Cẩn Chi đặc biệt mặc một chiếc sườn xám lụa
màu đỏ ráng chiều,chải tóc kiểu Trung Quốc,trên tóc cài một chiếc trâm
Như Ý.Trong phòng thay đồ của cô,bốn bề đều là gương,cô vừa đứng giữa
hai mặt gương nhìn trước ngắm sau bỗng nghe bên ngoài nói: “Cậu sáu về
rồi”.
Trên tay Mộc Liên còn cầm một chiếc
gương nhỏ,giúp cô nhìn kiểu tóc đằng sau,cô cẩn thận quan sát một
hồi,xác định trên dưới ổn thỏa hết rồi mới đi ra ngoài.Mộ Dung Phong đã
thay quần áo,hôm qua mặc đồ đại lễ sau thay áo dài cũng rất hoa lệ,hôm
nay mặc quân phục nhìn rất khôi ngô tuấn tú.Cô thấy vẻ mặt anh mệt
mỏi,hiện lên vẻ tiều tụy,liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”
Mộ Dung Phong gượng cười nói: “Không có
chuyện gì,chỉ là tối qua uống nhiều,đến tận gần sáu giờ,anh nghỉ không
nên làm em tỉnh giấc thì tốt hơn,cho nên mới ngủ ở ngoài: “Trình Cẩn Chi mỉm cười không nói,Mộ Dung Phong liền nói: “Sao dậy sớm thế? Thật ra có thể ngủ thêm chút nữa”.Trình Cẩn Chi nói: “Lát nữa khách khứa đến
rồi”.Mộ Dung Phong tuy nói chuyện với cô nhưng không được tập trung
lắm.Vừa đúng lúc ấy ngoài cửa có bóng người lướt qua,tiếp theo hình như
là Thư Đông Tự ho một tiếng ở bên ngoài.Vì anh ta không tiện đi
vào,Trình Cẩn Chi biết là có việc,quả nhiên Mộ Dung Phong nói với cô:
“Anh đợi em dưới lầu cùng ăn sáng”rồi vội vội vàng vàng bước ra ngoài.
Trong lòng Trình Cẩn Chi nghi ngờ,một
lúc sau rất nhiều khách khứa đã đến,tuy có tứ phu nhân tiếp đãi,nhưng cô là nữ chủ nhân chính thức,đương nhiên phải ra mặt.Trình Doãn Chi thấy
cô đi lại trong phòng khách,mọi người giống như sao chầu mặt trăng,còn
Cẩn Chi nói cười vui vẻ,dáng vẻ chín chắn,trong lòng anh quả thật đắc ý
về hôn sự này.Cẩn Chi tiếp đãi người bên cạnh một lát,rồi đi tới gọi
“anh cả”,lại hỏi : “anh tư đâu?”.
Trình Doãn Chi nói: “nó có chút việc đột xuất lát nữa sẽ đến”.
Trình Tín Chi sáng sớm đã đi thăm Tĩnh
Uyển,vừa bước vào cửa liền nghe bà già nói: “Đêm qua Lâm tiểu thư hình
như không khỏe,tôi thấy cô ấy trằn trọc đến nửa đêm cũng không ngủ
được”.Trình tín Chi nghe vậy,tim anh thắt lại,anh đi đến trước phòng
ngủ,do dự một lát lại nghe thấy tiếng rên nhỏ của Tĩnh Uyển,tuy âm thanh rất nhỏ nhưng nghe có vẻ đau đớn.Trong lòng anh lo lắng,cách tấm rèm
gọi một tiếng: “Lâm tiểu thư”.
Lúc lâu sau mới nghe cô nói nhỏ : “Là
Trình tiên sinh à?phiền anh ngồi bên ngoài một lúc tôi sẽ ra ngay”.Tiếp
theo nghe thấy tiếng quần áo sột soạt,một lúc sau Tĩnh Uyển mới kéo rèm
lên,chầm chậm đi ra.Trình Tín Chi thấy cô quần áo chỉnh tề,nhưng vẻ mặt
xanh xao,lan môi nhợt nhạt,liền hỏi: “Lâm tiểu thư không khỏe phải
không?hay là mời bác sĩ đến khám nhé?”.Tĩnh Uyển đi ra ngoài dường như
đã dùng hết sức lực bản thân,cơ thể hơi run lên,không kìm được đưa tay
ra vịn vào bàn,nói: “tôi chỉ là…chỉ là…nhiễm chút gió lạnh…”,chưa nói
hết câu đã thấy trời đất quay cuồng,không thể chịu đựng được nữa ngả
xuống.
Trình Tín Chi hoảng hốt,vội gọi bà già
đó vào dìu Tĩnh Uyển vào phòng,mới đỡ cô lên giường nằm xuống bỗng nghe
thấy bà già thất thanh nói: “Trời ơi,máu”.Trình Tín Chi cúi đầu xuống
nhìn,chỉ thấy dưới tà chiếc sườn xám tim vệt màu đỏ chảy xuống gót
chân.Anh tuy chưa từng kết hôn,nhưng thường xuyên ở nước ngoài,kiến thức y học cơ bản cũng biết chút ít,chỉ thấy trong đầu ù một tiếng,trong
chóc lát đầu óc trống rỗng.
Lúc lâu sau anh nói với bà già đó: “bác trông ở đây tôi đi mời bác sĩ”.Anh vừa đi ra ngoài ,lên xe của mình
liền nói với tài xế: “Đến bệnh viện Thánh Từ”.Lái xe nghe thấy giọng anh gấp gáp,luôn miệng dạ vâng,vội