.Trình Tín Chi mỉm cười: “là bạn của bạn nên anh không biết”.Trình Doãn Chi đưa tay lên nhìn
đồng hồ,nói: “Là một người bạn của Lousia,vốn đến dự đám cưới,ai ngờ
bỗng nhiên bị bệnh,hôm nay là ngày hỷ,không tiện để Lousia biết,em đi
thăm cô ấy chút”.
Trình Doãn Chi nghe anh nói vậy đành kệ
anh đi.Trình Tín Chi ra ngoài,xe hơi đã đổ ở trên phố phía Tây đại soái
phủ,sau khi anh lên xe nói với lái xe: “Đến đồn Trị An mau!”.Tính cách
anh xưa nay ôn hòa,lái xe nghe khẩu khí của anh tuy ung dung bình
tĩnh,nhưng lại nói ra một chữ “mau” làm kinh động trời đất đó,cảm thấy
là việc lớn cấp bách,liền đạp ga tăng tốc đến thẳng đồn trị an,một lúc
sau đã đưa anh đến cổng đồn trị an.
Trình Tín Chi thấy có người canh gác vác súng đứng trước đồn Trị An,một tên khác hơi gầy mặc quân phục,nhưng lại đợi dưới bóng bức tường,vừa thấy xe anh vội vàng đón tiếp,hỏi: “Là
Trình tứ thiếu gia phải không?”.Trình Tín Chi rất ít khi được người khác gọi như thế,chỉ gật gật đầu,người đó dò xét anh từ trên xuống dưới,thấy anh khí chất phi phàm,vừa nhìn là biết công tử quyền quý,cuối cùng thở
phào nói nhỏ: “Cậu tư tờ giấy là tôi nhờ người gửi cho cậu,cậu tư chắc
đã xem rồi,cậu tư trả tờ giấy lại cho tôi”.Trình Tín Chi liền trả tờ
giấy to bằng ba ngón tay lại cho anh ta.Anh ta nhận rồi xé vụn,mặt mày
tươi cười nói: “chúng tôi là người thô lỗ,nên nói thẳng luôn,tuy vị tiểu thư đó cho tôi không ít tiền,nhưng việc này mà lộ ra tôi cũng mất bát
cơm.Dù sao tôi cũng không quen ngài,ngài coi đây là một vụ mua bán
đi”.Trình TÍn Chi gật gật đầu,người đó nói: “Mời cậu tư theo tôi”.
Hành lang trong đồn Trị An vừa hẹp vừa
dài,mùi ẩm mốc xọc lên mũi.Trong nhà giam hai bên đen như mực,chỉ lờ mờ
nhìn thấy giam chật người,liên tục nghe thấy tiếng than khóc,cuối hành
lang bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm,tiếp theo có tiếng người
mắng nhiếc.Trình Tín Chi thấy gợn hết cả gai ốc,nhưng trên mặt không
biểu hiện gì: “Việc buôn bàn này của mấy người không tồi,không lo không
có việc làm”.Người đó cười,nói: “cậu tư thật biết nói đùa,hôm nay bắt về mười mấy người,chẳng ai lợi dụng họ chút nào cả.Tôi thấy vị tiểu thư đó đáng thương,mới hỏi cô ấy một tiếng.Cô ấy bệnh đến không còn tỉnh
táo,lúc lâu sau mới nói tìm Trình tứ thiếu gia.Tôi sai người đến khách
sạn cũng không tìm được ngài,cuối cùng mới nghe nói ngài đi dự tiệc.Đã
vậy tôi làm người tốt đến cùng,giúp cô ấy một lần”.
Rẽ ngoặt là tới một căn phòng nhỏ,bên
trong có thắp một chiếc đèn điện rất bé,tỏa ánh sáng ảm đạm.Trong phòng
một người đang ngồi uống rượu,thấy họ đi vào mới lặng lẽ đứng dậy.Người
đàn ông gầy gò đó quay mặt lại hỏi: “Cậu tư mang tiền đến chứ ạ?”.Trình
Tín Chi lấy một tập ngân phiếu trên người ra,nói: “năm trăm đồng anh đếm xem”,laị rút một tờ khác đặt lên bàn: “năm mươi đồng này hai người cầm
uống rượu đi”.
Người đàn ông gầy gò đó “ôi chao” một
tiếng,cười hì hì nói: “vậy đa tạ cậu tư”.Trề môi một cái,người đó lấy
chùm chìa khóa trên tường xuống,lúc sao đỡ người phụ nữ yếu ớt đi
vào.Dưới ánh đèn khuôn mặt người phụ nữ đó nhợt nhạt,Trình Tín Chi chần
chừ một lúc,người đó đã gọi một tiếng: “Trình tiên sinh…”.Chưa dứt
lời,cô đã loạng choạng ngả về phía trước,chỉ thấy một cơ thể vô cùng yếu ớt đập vào lòng mình,tim anh cứ đập thình thịch.Người đàn ông gầy gò đó nói: “Chắc chắn bị sợ hãi quá rồi,để tôi”.Anh đưa tay ra ấn mạnh vào
nguyệt Nhân Trung của cô,quả nhiên cô dần dần tỉnh lại,mí mắt hơi giật
giật,cố gắng mở ra.
Trình Tín Chi cảm thấy nơi này không nên ở lâu,bèn khẽ đỡ lấy cánh tay cô: “chúng ta ra ngoài rồi nói”.Ngay cả
sức lực để nói chuyện cô cũng không thể,mặc kệ cho anh dìu cô ra
ngoài,người đàn ông gầy gò đó đưa họ đến hành lang,chắp tay nói: “Tha
lỗi tôi không tiễn được,mặc ai đến hỏi tôi,tôi cũng chưa từng gặp hai
vị,hai vị cũng chưa từng thấy tôi.Chúng ta không hẹn gặp lại”.
Đợi sau khi lên xe,Trình Tín Chi mới gọi một tiếng: “Doãn tiểu thư”.Nước mắt Tĩnh Uyễn chảy tràn ra,nhưng người
ngay trước mặt lần này gần như là người xa lạ,cô đưa tay lên vội lau
đi.Trình Tín Chi lấy khăn tay ra ,đưa cho cô.
Cô do dự nhận lấy khăn tay rất sạch,một
giọt nước mắt rơi xuống,trong chốc lát đã không thấy nữa,một giọt lớn
lại lăn xuống,từng giọt nối tiếp từng giọt…Đèn đường lướt qua cửa
xe,từng chiếc lướt qua như sao băng.Mặt anh khuất trong bóng tối,cô yếu
ớt thở nhẹ,anh hỏi: “Doãn tiểu thư?”.Bụng lại đau âm ỉ,cô chưa từng sợ
hãi đến như vậy.Cô run rẩy quay đầu lại,con phố rộng rãi không người,chỉ có xe của họ đang chạy.Cô lẩm bẩm nói nhỏ: “Cám ơn anh,nhưng tôi thật
sự không có cách nào mới nghĩ đến anh.Cho tôi xuống xe ở phía
trước,nếu…nếu lúc đó bị anh ta phát hiện…”.Giọng nói của Trình Tín Chi
rất nhỏ,truyền đến tai cô có một cảm giác ấm áp khó nói thành lời:
“Không có ai nói ra đâu,lái xe và xe là tôi đem theo từ Ủng Nam tới,rất
đáng tin.Người ở đồn Trị An nhất định không biết thân phận của cô,nếu
không thì quyết không dễ dàng thả cô như vậy.Cho dù sau này họ biết
rồi,cũng tuyệt đối không nói ra.Nếu Cậu Sáu biết họ bắt được cô rồi