ớt đến cực điểm,đành kệ cho họ
đưa mình đến đồn trị an,vừa bước vào cửa đã không chịu đựng được ngất
đi.Gã lúc trước bị cô tát liền mắmg nhiếc rồi đá cô một cái: “Con thối
tha biết giả chết thật”.Cú đá đó trúng vào sườn cô,cô ho nhẹ,đau đớn
tỉnh lại.Chỉ nghe bên cạnh có người nói: “Lục tư lệnh nói rồi,giam vào
rồi hãy nói”.Sau đó phía sau đầu đau đớn,cô bị người ta nắm tóc kéo
dậy.Một tên khác dùng tay đẩy mạnh phía sau,cô loạng choạng đi về phía
trước,hắn nhốt cô vào ngục “lạch cạch”,tiếng khóa cửa vang lên nhốt cô
lại.
Vì tổ chức tiệc hỷ nên trong đại soái
phủ ngay cả các cành cây cũng treo đầy cờ màu,trang trí vô cùng đẹp
mắt.Sau lễ đường có một sân khấu kịch,vì vị trí không đủ rộng cho nên
nhấc tạm cổng ra sau,sau đó đưa đường dẫn hơi ấm vào,xung quanh cổng đặt vô số chậu hoa mẫu đơn đang nở rộ,chiếc cổng đó được không khí ấm phả
lên,khí xuân mơn mởn,hương hoa kèm theo hương phấn son,rực rở sắc
màu,muôn hình muôn trạng trong tiếng nhạc véo von trên sân khấu.
Mộ Dung tam tiểu thư thấy Vương Đạo
Nghĩa –thư kí riêng của Mộ Dung Phong đang đi bên ngoài,liền vẫy vẫy tay gọi anh ta,Vương Đạo Nghĩa tươi cười hỏi: “tam tiểu thư có gì sai
bảo?”.Mộ Dung tam tiểu thư nói: “Hôm nay Lô Ngọc Song cũng đến,cậu phải
giữ sĩ diện cho tôi,đẩy kịch của cô ấy về phía sau chút”.Vương Đạo Nghĩa “ôi chao” một tiếng nói: “tam tiểu thư chỉ cần bảo cô ta hát là
được,sao còn phải cố ý nói vậy”.Tam tiểu thư cười nói: “Cậu là người
điều hành kịch mà,đương nhiên tôi phải nói với cậu một tiếng,để cậu có
sự chuẩn bị”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Tam tiểu thư nói vậy quả thật
muốn giết chết tôi rồi.Tam tiểu thư đã mở miệng vậy thì để kịch của chủ
Lô xuống thứ hai từ cuối lên có được không?”.Chỉ nghe thấy trên sân khấu vở kịch Mai Phi đang hát đến đoạn “mở thư ra mà lòng đau như cắt,da
diết nhớ khi xưa ta vui đùa bên nhau,ân tình sâu đậm nào đâu phải tơ sen kia dể đứt,lẽ nào gió thu chưa đến quạt đã vứt đi rồi”.Tam tiểu thư
không nhịn được cười nói: “Đây là kịch của tên nghiệp dư nào chọn
thế?”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Kịch diễn trước đều là những bài sở
trường.Nghe nói Mai Phi là vở kịch sở trường nhất của ông chủ Kỷ,tư lệnh Lưu chọn bài này,ông ta là người thô lỗ,chỉ biết người đó hát hay,chứ
đâu hiểu gì”.Tam tiểu thư nghe anh ta nói vậy,cười một tiếng,liền quay
đầu lại nhìn Mộ Dung Phong phía xa.
Mộ Dung Phong tuy ngồi ở đó nhưng không
nghe nổi một câu kịch nào,chỉ cảm thấy tâm trạng bất an,miễn cưỡng nhẩn
nại ngồi một lúc,sau đó đứng dậy đi thay quần áo.Anh ra ngoài đương
nhiên Thư Đông Tự cũng đi theo..Mộ Dung Phong thay quần áo không xem
kịch mà đi thẳng về phía sau.Đằng sau có một căn lầu nhỏ,là nơi anh làm
việc những lúc bình thường,bây giờ nơi đó im ắng không một bóng
người.Anh ngồi xuống chiếc sofa trong phòng khách,sờ túi áo,Thư Đông Tự
vội vàng mở bao thuốc,đưa anh một điếu lại giúp anh châm lửa.
Anh cầm điếu thuốc đó,nhưng một hơi cũng không hút,nhìn đốm lửa cháy trầm lặng một lúc lâu mới hỏi: “vẫn chưa có tin gì à?”.Thư Đông Tự lắc đầu nói: “Không nghe nói gì hết,không biết
chừng Doãn tiểu thư đã ra khỏi thành rồi”.Mộ Dung Phong không nói gì
nửa,ngồi một lúc lại đứng dậy đi hai bước,cuối cùng dừng chân nói: “Gần
đây tâm trạng tôi bất an,luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện.Cậu đi nói với
Lục Thứ Vân,việc này anh ta nhất định phải làm hết sức,tuyệt đối không
để có chút sai sót nào”.Xa xa nghe thấy tiếng chiêng trống trên sân
khấu kịch,tâm trạng anh phiền não,tiện tay dập tắt điếu thuốc đi:”tối
qua ồn ào đến nửa đêm,hôm nay lại hát đến nửa đêm nữa,thật phiền phức”.
Đến hơn mười giờ tối,kịch càng ngày càng hấp dẫn đợi đến vở Đại dăng Điện cuối cùng,Ngụy Sơn Hà diễn Tuyết Bình
Quý,Lô Ngọc Song diễn công chúa Đại Chiến,Kỷ Ngọc My diễn Vương Bảo
Xuyến,ba diễn viên lớn cùng diễn trên một sân khấu.Ngụy Sơn Hà chỉ mới
lộ diện chứ chưa mở miệng,bên dưới đã vổ tay như sấm,kéo rèm lên bắt đầu hát.
Trình Doãn Chi vốn ở nước ngoài nhiều
năm,bình thường ngay cả phim cũng xem bằng tiếng nước ngoài,ngồi lâu như vậy chỉ thấy buồn nhạt nhẽo.Nhưng nhìn khách khứa đông ngịt bên
dưới,đều có vẻ rất hào hứng ,liền nói với Trình Tín Chi bằng tiếng Pháp: “Gia đình họ thật cổ hủ,mong Lousia có thể thích ứng được”.Lousia là
tên tiếng tây của Trình Cẩn Chi ,lúc họ nói tiếng Tây với nhau thương
gọi tên như thế.TrìnhTín Chi cũng đáp lại bằng tiếng Pháp: “Lousia nhất
định sẽ thay đổi cái tác phong này,nó xưa nay có chủ kiến,hơn nửa không
sợ mạo hiểm”.Tuy họ nói chuyện bằng tiếng Pháp vẫn nói rất nhỏ,cho nên
khách khứa xung quanh không hề chú ý.Đúng lúc đó một cảnh vệ đi đến nói
với Trình Tín Chi: “Trình tiên sinh bên ngoài có người tìm ngài”.Trình
Tín Chi tưởng là lái xe của mình nên đứng dậy ra ngoài.
Một lúc sau quay lại,vẫn nói nhỏ với
Trình Doãn Chi bằng tiếng Pháp:”Anh cả em ra ngoài một lát”.Trình Doãn
Chi nói: “Kịch sắp hết rồi ngồi chút nữa anh đi với chú”.Trình Tín Chi
nói: “Một người bạn xảy ra chuyện em phải đi xem sao”.Trình Doãn Chi
thấy hơi lạ hỏi: “Em có bạn gì ở Thừa Châu chứ?”