ình thị đến
khách sạn quốc tế khiêu vũ. Cẩn Chi từ hồi trung học đã là hoa khôi của
trường nữ sinh, thú tiêu khiển thời thượng như vậy đương nhiên là sành
sỏi, Mộ Dung Phong cũng không hề kém cạnh, dĩ nhiên hai người thu hút vô vàng ánh mắt trên sàn nhảy. Tích Chi ngồi một bên uống nuóc hoa quả,
nói với Trình Tín Chi: “Anh Tư xem chị và Cậu Sáu Mộ Dung đẹp đôi biết
bao”.
Trình TÍn Chi nhìn đôi Tiên Đồng Ngọc Nữ cũng không kìm được mỉm
cười. Sau khi điệu nhạc kết thúc Mộ Dung Phong,Trình Cẩn Chi không về
chỗ ngồi mà chỉ thấy Mộ Dung Phong dẫn Trình Cẩn Chi ra ban công. Khi
anh đến khách sạn quốc tế đã có cảnh vệ mặc thường phục đi theo bên cạnh ,lúc đó có bốn cảnh vệ đi theo sau. Hai người canh ở cửa ban công hai
người khác lại đi đi lại lại trên hành lang, cách một lúc lại nhìn về
phía ban công.
Tích Chi thấy cảnh đó, bỗng nhiên phì cười, nói với Mục Y Dạng: “Chị
dâu hai người họ hẹn hò, đằng sau luôn có người theo sau, e rằng một câu riêng tư cũng không nói được, chị hai chắc chắn rất không thoải
mái”.Trình Doãn Chi nói: “có gì mà không thoải mái, đúng là trẻ con
không hiểu chuyện”.
Trên ban công xung quanh đều là cửa sổ kính, vì là đầu đông cửa sổ
đều đóng, đường dẫn hơi ấm phả lên, hoa hồng trên ban công nở đỏ rực
rở,Cẩn chi mĩm cười nhìn anh: “Tối nay hình như anh không tập trung
lắm?”. Anh nói: “Tuyến bắc chưa đình chiến, báo cáo chiến sự liên tiếp
gửi đến, tình hình quân lúc tốt lúc xấu cho nên anh muốn đính hôn xong
sẽ lập tức về Thừa Châu”.
Cẩn Chi nói: “Anh có việc phải làm đó là điều đương nhiên”. Bình
thường cô không đặc biệt thân mật với anh, hôm nay lại giống như một phụ nữ bình thường, bàn bạc với anh các chi tiết lặt vặt trước đính
hôn.Tiệc rượu, quần áo, khách khứa, đồ lễ…đầy đủ mọi thứ. Mộ Dung Phong
đành nhẫn nại nghe, vì cô sống ở nước ngoài nhiều năm, thường nhất thời
không nghĩ ra từ đành buộc miệng nói tiếng anh, lúc đó càng lưu loát
hơn. Tiếng Trung của cô mang theo chút âm điệu phương Nam, kèm theo chút êm tai của tiếng Anh, giọng nói đó thật là mềm mại dễ thương. Vì trên
áo cô dùng chiếc gài áo bằng vàng trắng ghim một đóa lan Ý, anh chợt
thẫn thờ, dường như có mùi hương hoa nhài bay đến, nhưng rõ ràng đang là mùa đông. Anh tỉnh táo lại cười nói với cô: “chỉ cần em vui thế nào
cũng được”.
Cẩn Chi vẫn cười: “con người anh không có tính hết thẩy,đều nghe theo người khác thế này,lễ đính hôn của hai người,sao anh lại nói chỉ cần em vui,chẳng lẽ anh không vui?”. Mộ Dung Phong nói: “anh đương nhiên vui,
chẳng lẽ anh thuận theo em, em cũng không thích sao?”.Không biết vì sao
Cẩn Chi thấy hơi thất vọng, cô vô thức quay mặt,dưới ban công là con phố phồn hoa nhất, một bên con đường sát khách sạn có hàng ô tô nhỏ màu đen đang đậu,xếp hàng dài đến tận đầu phố ngoài cận vệ của Mộ Dung Phong
đem đến còn một số cảnh sát được cục cảnh sát thành phố Ô Trì phái
đến.Người đi đường và xe cộ bình thường đã chặn ở bên ngoài phố từ
trước, cô thấy cảnh tượng oai nghiêm tột cùng đó, không kìm được mỉm
cười: “đương nhiên là em vui rồi”.
Lễ đính hôn được tổ chức đơn giản,không hề có đại tiệc khách khứa,chỉ mời một số bạn bè thân thích.Nhưng vì cuộc hôn nhân này rất ầm ĩ,cho
nên báo lớn báo nhỏ đều đưa tin lên trang nhất,nói là: “Nam bắc kết
thông gia”.
Mộ Dung Phong đáp máy bay riêng về Thừa Châu,sân bay Thừa Châu mới
xây dựng không lâu,tât cả đều mới nguyên.Anh vốn không quen ngồi máy
bay,vừa xuống máy bay sắc mặt vô cùng xấu.Hà Tự An đến sân bay đón
anh,trước tiên báo cáo tình hình chiến cục mới nhất ở tuyến bắc,Mộ Dung
Phong hỏi vài chuyện đại sự quân chính,cuối cùng mới hỏi: “phu nhân
đâu?”.
Hà Tự An sững lại một lúc,mới hiểu ra anh hỏi Tĩnh Uyển,liền nói:
“phu nhân do Tôn Kính Nghi bảo vệ và đưa tiễn,hôm qua đã lên tàu
hỏa,chiều mai chắc sẽ đến Thừa Châu.Tôi đã sắp xếp chỗ nghĩ tại khách
sạn Sông Tỉnh”.Mộ Dung Phong nói: “không cần sắp xếp chổ ở gì hết,đợi cô ấy đến thì đón về nhà”
Nhà anh nói đương nhiên là chỉ đại soái phủ.Hà Tự An hơi kinh ngạc
nói: “Cậu Sáu ,e rằng bên Trình gia sẽ biết được,vậy không được hay cho
lắm…”.Mộ Dung Phong nói: “Trình gia muốn tôi đăng thông báo tôi cũng đã
đăng rồi,nhưng cô ấy rốt cuộc là người của tôi,tôi không thể vứt bỏ cô
ấy mà không lo được”.Hà Tự An nói: “Cậu Sáu ,việc đã đến nước này hà tất phải làm hỏng chuyện?”. Mộ Dung Phong vốn đã không vui,đi đường lại mệt mỏi, cứ nghĩ đến Tĩnh Uyển là trong lòng trỗi dậy một cảm giác phức tạp khó nói thành lời,sắc mặt sầm xuống.Chu Cử Luân đi máy bay về cùng
anh,thấy vậy không ổn,liền gọi: “Cậu Sáu!”.Mộ Dung Phong xưa nay nể mặt
ông,người vừa là thầy vừa là bạn nên nhẫn nhịn nói: “đây là việc nhà của tôi các vị không cần lo lắng”.
Chu Cử Luân nói: “Việc nhà của Cậu Sáu ,chúng tôi quyết không can
thiệp.Nhưng kết thông gia với Trình gia đương nhiên Cậu sáu hiểu được
chuyện nào quan trọng hơn .Nói cho cùng Trình gia yêu cầu đăng thông
báo,đúng là đòn phủ đầu ra oai với Cậu Sáu,chúng ta cũng nên cho họ biết thế nào là lợi hại”.Ông dừng lại một lúc,nói: “còn việc sắp xếp
