i, còn trước mắt cô nhập nhòa, vốn không nhìn rõ mặt anh, bên ngoài cửa sổ sân ga sáng đèn, những tiếng bước chân hỗn độn. Tại sao
anh để lại đồng hồ cho cô, cuộc gặp gỡ kinh hoàng đó, anh để lại cái này cho cô – là ý trời sao? Nhưng anh và cô rõ ràng không liên can với
nhau, càng không thể có tương lai.
Tiếng bác Ngô vang
lên bên ngoài: “Tiểu thư, tiểu thư…” Cô tự dưng giật mình, tiện tay nhét chiếc đồng hồ xuống gối, hỏi: “Vviệc gì thế?”. Bác Ngô đi vào nói: “Có
bức thư gửi cho tiểu thư”. Cô thấy có một bức thư từ nước ngoài, bên
trên chỉ viết : “Gửi tiểu thư Doãn Tĩnh Uyển”. Thư dán rất kín cô nhất
thời không để ý, vì các bạn học của cô thường sai người gửi thư như thế
này.
Bác Ngô cũng tưởng
đó là một bức thư bình thường, ai ngờ Tĩnh Uyển vừa mở ra xem, sắc mặt
liền trắng bệch, đưa tay ra nắm lấy cánh tay bác Ngô: “Người đưa thư
đâu?”. Bác Ngô thấy tay cô lạnh ngắt, giật mình nói: “Ở dưới lầu”. Trái
tim Tĩnh Uyển như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô cố gắng trấn tĩnh “ồ”
một tiếng nói: “Cháu còn có mấy lời nhờ anh ta chuyển đến Vương tiểu
thư, cháu xuống dưới gặp anh ta chút”. Cô soi gương sửa tóc, thấy tay
mình đang run lẩy bẩy, may mà bác Ngô tưởng là người đưa thư của Vương
tiểu thư thật, liền nói: “Vậy tôi đi lấy giúp tiểu thư hai đồng tiền”.
Tĩnh Uyển hỏi: “Lấy hai đồng tiền làm gì?”. Bác Ngô cười: “Tiểu thư à,
hôm nay cô vui đến mức hồ đồ rồi, người hầu của Vương tiểu thư đưa thư
đến, nên thưởng cho người đó hai đồng chứ”.
Tĩnh Uyển giờ mới
tĩnh táo lại, cũng cười cười nói: “Không cần đâu ở đây cháu còn mấy đồng lẻ, phía trước đông khách , bác bảo anh ta đến vườn hoa đợi cháu”. Bác
Ngô vâng lời liền đi ra, Tĩnh Uyển chỉnh lại quần áo, cố gắng trấn tĩnh
rồi mới xuống lầu. Khách khứa đều ở phía trước, trong phòng khách rất im ắng chỉ có một người đàn ông lạ mặt đứng đó, người đó thấy cô từ xa đã
cung kính hành lễ.
Tĩnh Uyển nói:
“Không cần khách sáo”. Người đó nói: “Tôi họ Nghiêm, Doãn tiểu thư , có
một thứ muốn mời cô xem qua”. Nói xong anh ta đưa cho cô một hộp gấm
bằng hai tay. Tĩnh Uyển lòng rối như tơ vò, còn hơi chần chừ, người đó
đã mở nắp hộp ra, hóa ra bên trong lại là một cành lan Thiên Ly. Khóe
miệng cô hơi mấp máy, người đó đã nói: “Doãn tiểu thư chắc đã nhận ra
loại hoa lan này, mười sáu tỉnh phía Bắc chỉ có một cây lan duy nhất.
Người đó tuy mặc thường phục nhưng vẻ mặt cảnh giác, rõ rang là người
rất nhanh nhẹn, lanh trí. Cổ họng cô khô rát: “Anh có việc gì không?”.
Khẩu khí của người đó vẫn rất cung kính: “Mong Doãn tiểu thư nể mặt cây
lan Thiên Ly này có thể đi chỗ khác nói chuyện không?”
Cô nghĩ một lát,
cuối cùng hạ quyết tâm: “Được thôi”. Người đó kính cẩn nói: “Xe của
chúng tôi ở bên ngoài, nếu tiểu thư thấy không tiện có thể đi xe của
mình”. Tĩnh Uyển nói: “Không cần”. Cô không hề nói thêm gì chỉ đi xuống
lầu nói với bác Ngô mình phải ra ngoài một chuyến, bác Ngô nói: “Ôi chao tiểu thư, hôm nay là ngày đại hỷ đó”. Tĩnh Uyển nói: “Vương tiểu thư ốm nặng, dù thế nào cháu cũng đi gặp mặt cô ấy”. Bác Ngô biết tính khí cô, đành lấy áo khoác và ví cho cô rồi tiễn cô ra ngoài.
Cô lặng lẽ ra khỏi
nhà vì trong nhà khách khứa đông nên bên ngoài đậu rất nhiều xe. Cô để
Nghiêm tiên sinh đó dẫn đường, lên một chiếc xe rời đi, cũng chẳng ai
chú ý đến cô. Chiếc xe đó chạy một mạch ra khỏi thành, tim cô đập thình
thịch như trống đánh liên hồi. Cảnh vật bên ngoài cửa xe lướt qua, xe đi rất nhanh cô hỏi: “Đi dâu vậy?”. Vị Nghiêm tiên sinh đó nói: “Đến Càn
Sơn”. Cô “ồ” một tiếng rồi không hỏi nữa. Càn Sơn nằm ở ngoại ô Càn Bình người giàu trong Càn Bình đều có biệt thự ở Càn Sơn, học theo cách của
người Tây chủ nhật cả gia đình ra khỏi thành lên núi nghỉ ngơi. Hôm nay
vừa hay là chủ nhật,nên con đường lên Càn Sơn xe đi đi lại lại như mắc
cửi.
Xe lái thẳng lên
núi, vùng đó toàn biệt thự lác đác xen giữa núi, mỗi căn cách nhau rất
xa, dưới ánh nắng chỉ thấy nhà trắng, mái đỏ kiểu Tây lướt qua cửa xe.
Đường núi ngoằn ngoèo, tuy đường bằng phẳng nhưng trái tim của Tĩnh Uyển chỉ không ở yên, giống như linh cảm được chuyện gì đó. Cô chỉ mong đi
hết con đường này, nhưng cũng thầm mong tốt nhất vĩnh viễn không đi hết
đoạn đường này.
Cuối cùng cũng đến
nơi, một biệt thự nằm rất sâu, xe đi thẳng vào trong, hai bên đường đều
là cây cối cao ngắt thuận theo thế núi lên trên, rẽ mấy lần mới nhìn
thấy căn nhà kiểu Tây thấp thoáng sau tán cây xanh. Tĩnh Uyển biết rõ
nơi này không giống với các biệt thự nơi khác ở Càn Sơn, nhưng trái tim
chỉ thấp thỏm không yên, đến tận lúc xuống xe cảm giác do dự và bất an
không thể giải thích như hình với bóng.
Người hầu mở của xe
giúp cô, vị Nghiêm tiên sinh đó đi trước dẫn đường, trong biệt thự bài
trí rất tiện nghi, nhưng cô nào có tâm trạng quan sát kỹ, chỉ thấy trong phòng khách có người đi ra, hình bóng đó rất quen thuộc, trái tim cô
trùng xuống, cũng không biết là vui hay buồn, khẽ gọi một tiếng “Hà tiên sinh”. Cô dừng lại một lát rồi lại nói: “Hóa ra là anh”
Hà Tự An vẫy vẫy
tay, cảnh vệ họ Nghiêm đó cũ