guồn sự tình. Vị Trình tiên
sinh này là người rất phóng khoáng, lập tức liền đồng ý: “Hai vị đã cần
dùng gấp, đương nhiên tôi có thể giúp hai người hoàn thành tâm nguyện”.
Kiến Chương quá đỗi vui mừng, luôn miệng cảm ơn, Tĩnh Uyển cũng thấy
mừng vì may mắn bất ngờ.
Trình tiên sinh đó
vừa phong độ lại vừa khiêm tốn. Kiến Chương rất cảm kích sau khi anh ta
đi rồi liền nói với Tĩnh Uyển: “Nghe giọng nói của anh ta không giống
người bản địa”. Tĩnh Uyển cũng thấy người này xuất sắc như vậy, không hề tầm thường. Người bán hàng đứng bên cạnh nói xen vào: “Anh ta chính là
em ruột của trưởng tài vụ tiền nhiệm họ Trình”
Họ Trình ở Ủng Nam
là gia tộc lớn có tiếng,không chỉ ở Ủng Nam mà còn lừng lẫy tiếng tăm
khắp hai mươi tỉnh giang nam, có câu nói, Ủng Nam nắm tiền tài Giang
Nam, họ Trình nắm tiền tài Ủng Nam, hai mươi mốt tỉnh Giang Nam, tuy An
Quốc quân của Khương Song Hỷ và Hộ Quốc quân của Lý Trọng Niên mỗi người chiếm một phương, nhưng với họ Trình ở Ủng Nam đều phải e dè. Họ Trình
là gia tộc lớn ở Giang Nam, trong gia tộc ngoài những thân sĩ nổi tiếng
khắp các tỉnh Giang Nam, con cả Trình gia Trình Doãn Chi từng làm trưởng tài vụ suốt hai nhiệm kì, tuy chỉ là tài vụ trưởng nhưng vì thao túng
nội các, là gia đình rất có danh tiếng. Kiến Chương nghe nói là người
của Trình gia, “ồ”một tiếng hiểu ra luôn miệng nói: “Chẳng trách ,chẳng
trách”.
Họ chuẩn bị đồ đạc
mấy ngày liền ,truớc khi kết hôn bận toàn chuyện vặt vãnh, bận bịu như
thế nên từng ngày qua rất nhanh.Chỉ là thời cuộc biến động cuộc chiến
lần này của Thừa Dĩnh rất khốc liệt, hàng ngày trên các báo đều đăng
tình hình tiền tuyến, vì chiến sự khốc liệt Thừa quân quyết chiến nhiều
ngày với Dĩnh quân từ Dư Gia Khẩu đến Lão Minh Sơn, hai bên quân số bị
chết,bị thương không ngừng tăng, giằng co không từ bỏ.
Tĩnh Uyển tuy không
quan tâm thời cuộc nhưng Doãn Sở Phàn vẫn thỉnh thoảng đọc báo, vừa ngậm tẩu thuốc nói: “Xem tình hình còn đánh nữa, cứ tiếp tục thế này chỉ sợ
gạo tăng giá”. Doãn phu nhân nói: “Kệ họ đánh sao, không lẽ đánh đến cả
thành Càn Bình này sao? Doãn Sở Phàn nhả một hơi thuốc nói: “Phu nhân bà không hiểu được đâu, không sợ ngộ nhỡ chỉ sợ chẳng may, tích trữ chút
lương thực còn hơn không chuẩn bị gì”. Doãn phu nhân nghe ông nói như
vậy đâm ra lo lắng: “Nếu thật sự đánh đến Càn Bình, vậy phải làm thế
nào, hay là chúng ta đến phía nam tránh.”
Doãn Sở Phàn cười ha ha nói: “Mộ Dung Phong muốn đánh đến Càn Bình, e rằng cũng chưa dể dàng như vậy”. Tĩnh Uyển tựa vào ghế sofa, cầm con dao nhỏ gọt hoa quả, ngây người ra chút nữa cắt vào ngón tay mình. Doãn Sở Phàn lật báo, nói: “Bà xem Thừa quân mất Cẩm An lại không đánh hạ Cát Chẩn, theo tôi thấy Thừa quân có thể giữ Dư Gia Khẩu hay không vẫn chưa biết trước được.” Cô vốn đã dừng lại thấy cha làm như vô ý liếc về phía mình, liền vội vã tiếp
tục gọt hoa quả, cô gọt lớp vỏ nông mà mỏng, từng vòng vòng chầm chậm
tuột khỏi ngón tay , nước quả lạnh lẽo chảy trên tay, dính dính cô không dám nghĩ gì, hết sức tập trung vào việc gọt hoa quả, như thể đó là việc quan trọng nhất trên đời này.
Đến giữa tháng Tám
ngày kết hôn gần kề, hôm đó vốn là ngày đại lễ, cho nên từ sáng sớm trên dưới Doãn gia đều bận rộn. Tĩnh Uyển cũng dậy từ rất sớm, người trong
nhà đều bận bù đầu, chỉ một mình cô là không phải làm gì. Ăn sáng xong
cô đành ngồi xem mẹ kiểm kê danh sách khách mời. Khắp trong ngoài nhà đã trang trí như mới, người làm đang treo dây màu, cờ màu trong không khí
rất rộn rã. Hoa cỏ trong vườn sum suê xanh tươi tốt, ánh nắng chiếu vào
dường như phát sáng lấp lánh .
Tĩnh Uyển không có
việc gì làm bèn vào trong vườn, trong vườn có một cây nhài đang nở rộ
hoa, hương thơm ngào ngạt, những bong hoa trắng nhỏ xinh, giống một
chiếc cúc bạc, tinh xảo nhỏ nhắn điểm xuyết trong lá. Cô tiện tay háimột cành, định cài lên tóc, bác Ngô ở bên cạnh cười nói: “Hôm nay là ngày
đại hỷ, tiểu thư phải cài hoa bên cạnh mới có không khí vui mừng chứ.”
Tĩnh Uyển sững sờ lại bỏ hoa xuống.
Hôm đó tuy không mời khách nhưng Doãn gia là gia tộc lớn ở Càn Bình, cho nên trong nhà vẫn
rất náo nhiệt. Hơn nữa dù họ là gia đình kiểu mới, nhưng ngày này con
gái cũng không tiện lộ mặt nên Tĩnh Uyển ở một mình trên lầu.
Cô nghe tiếng cười
nói ồn ã dưới lầu, trong lòng buồn bực khó nói, ôm gối ngồi trên giường
thất thần, ngay cả bản thân cũng không biết mình nghĩ gì. Trên cây bên
ngoài cửa sổ treo đầy cờ nhỏ đủ màu tung bay trong gió khiến cô nhớ đến
lúc ở Nga, vào dịp giáng sinh trên cây thông treo đầy đồ chơi nhỏ đủ
loại, rực rỡ sắc màu, tràn ngập trong tầm mắt, sự náo nhiệt đó khiến
người ta không thở nổi.
Cô xuống giường mở
chiếc hộp màu tím ra, chiếc đồng hồ đó lặng lẽ nằm trong hộp. Cô lấy nó
ra bất giác dùng hai ngón tay lướt qua hai chữ “Bái Lâm” đó, hai tiếng
ấy dường như muốn bật ra khỏi bờ môi. Đồng hồ tích tắc tích tắc giống
như nhịp tim cô rõ ràng đến mức khiến cô phải sợ hãi. Cô chậm rãi đóng
chặt nắp, nhớ lại lúc chia tay sau lần đầu gặp mặt, trong bóng tối anh
quay đầu lạ