ển tuy ham ngủ nhưng ngày hè
nóng nực hơn 10 giờ nắng đã gắt, cả khu vườn cây cối tươi tốt, mơn mởn
sum suê, cô dậy muộn nên không ăn sáng, chỉ lấy một miếng bánh ngọt vừa
ăn vừa đọc báo Tây hôm nay. Trên báo còn phân tích sự xung đột giữa Thừa – Dĩnh tại đồn Trịnh Gia, trình bày bố phòng và thực lưc hai quân chính phủ ở ngoài đứng hòa giải… Cô nhìn thấy hai từ “Thừa quân” bất giác nảy sinh bực bội, vứt tờ báo sang một bên, Doãn phu nhân thấy cô đọc báo
nên hỏi: “Báo viết gì sắp đánh nhau sao?”
Cô đáp: “Vẫn là mấy
câu đó, chuyên gia phân tích quân sự nước ngoài nói, tuy cục diện rất
căng thẳng nhưng chắc sắp tới sẽ không đánh nhau”. Doãn phu nhân nói:
“Vậy thì tốt, đánh nhau thì loạn lạc, khiến lòng người bất an, bà lại
nói: “Không phải con muốn đi dạo công viên với Kiến Chương sao, sao đến
giờ vẫn chưa đi?”
Tĩnh Uyển nhìn nhìn
đồng hồ rồi nói: “Bọn con đến Minh Minh Hiên ăn cơm, dù sao công viên
mấy ngày lại dạo một lần, giống vườn hoa nhà mình có gì thú vị chứ?”.
Minh Minh Hiên là một nhà hàng đồ Tây ở trong công viên Càn Sơn, rất nổi tiếng, Tĩnh Uyển rất thích món đào lạnh ở đó, cho nên Kiến Chương và cô hay hẹn nhau ở đó.
11 giờ cô mới ra
khỏi nhà, đến cô công viên đã 12 giờ. Hôm nay là chủ nhật, Minh Minh
Hiên sắp kín chỗ. Vì là khách quen nên bồi tây mặt mày tươi cười chào
hỏi: “Doãn tiểu thư đến à, Hứa thiếu gia đã đợi cô từ lâu rồi đấy”.
Vì đến ăn đồ Tây nên Hứa Kiến Chương cũng thay âu phục, ánh nắng giữa trưa gay gắt chiếu
xuyên qua cửa sổ kính màu tạo thành những vệt sáng đầy màu sắc, một vệt
sáng màu vàng nhạt đang chiếu trên mặt anh anh mỉm cười nheo mắt lại,
những sợi tóc đen tuyền trên trán anh thẳng tấp, nụ cười đó ấm áp khiến
tim cô cảm thấy dịu dàng bình yên , cô cười nói: “Đợi em lâu lắm rồi
phải không?”. Kiến Chương đáp: “Anh cũng mới đến một lúc thôi”.
Thức ăn mới đem lên
một lát, bỗng nhiên tiếng ồn ầm ĩ bên ngoài truyền tới, trong nhà vốn có một đội nhạc Nga đang biểu diễn, âm thanh đó ồn ào đến nổi át cả tiếng
nhạc, có người đang lớn tiếng nói gì đó, còn có người liên tiếp hỏi, rất nhiều người khác không kìm được ngó nghiêng bồi Tây vội vàng đi qua,
Tĩnh Uyển gọi anh ta lại hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Bồi Tây đó đáp: “Báo mới đăng tin,Thừa quân tuyên chiến rồi.”
Trái tim cô chợt
chùng xuống, không biết vì sao cơ thể bỗng đờ ra. Lúc lâu sau cô mới
quay mặt lại nhìn Kiến Chương, trong ánh mắt ánh lên chút đau khổ, rất
nhanh bị che lấp bởi sự ung dung. Giọng nói của anh dường như rất bình
tĩnh: “Xem ra sẽ phải loạn lạc một thời gian”. Tĩnh Uyển cũng dần trấn
tĩnh, nói như không có chuyện gì: “Thừa Dĩnh cũng không đánh nhau bốn
năm nay rồi nhỉ”. Hai người họ vẫn cứ nói chuyện nhưng chiếc đĩa trong
tay Tĩnh Uyển đã chọc nát miếng bánh mỏng mới mang lên.
Người ở bàn bên cạnh lớn tiếng thảo luận tình hình, những giọng nói liên tiếp truyền đến.
Một người nói hành động này của Mộ Dung Phong không thông minh, Thừa
quân vốn yếu thế, tuyệt đối không có lợi. Một người khác nói: “Dĩnh quân mới thắng An Quốc quân, sĩ khí đang lê , nếu không phải chính phủ nước
ngoài điều đình thì đã tuyên chiến với Thừa quân tháng trước rồi”. Một
người nửa lại có ý kiến khác: “Theo tôi thấy chưa chắc, Mộ Dung Phong
mới kí hiệp ước với người Nga, quay đầu lại liền tuyên chiến với Dĩnh
quân, ở giữa nhất định có điều bất thường”. Họ mồm năm miệng mười, nói
mãi không thôi, Tĩnh Uyển vốn không muốn nghe, nhưng từng câu chữ giống
như con rắn lạnh, uốn lượn luồn vào tai cô Tâm trạng cô rối loạn, bất
giác thở dài một tiếng .
Hứa Kiến Chương bỗng nhiên gọi cô một tiếng: “Tĩnh Uyển”. Cô ngẩng đầu
lên nhìn anh sắc mặt vẫn khoan thai điềm tĩnh, vệt sáng ở cửa kính màu
chiếu lên khăn trải bàn trắng muốt, ánh sáng nhảy múa, chập chờn như
lụa, có chiếc bóng hơi lay động, là chiếc lá bên ngoài cửa sổ bị gió
thổi bay vào. Trong phòng ăn vốn lắp quạt trần, lúc này cánh quạt lớn
chầm chậm quay giống như mái chèo chậm rãi khuấy động không khí ngưng
tụ. Cô có một dự cảm không lành, chiếc khăn ăn phẳng phiu thấm hết mồ
hôi trong lòng bàn tay, mềm mại mà dẻo dai, cô cứ thế nắm chặt chiếc
khăn ấy. Vẻ mặt Kiến Chương vẫn thế, giống như lúc nhỏ giúp cô hái bông
hoa, anh nói: “Chúng ta kết hôn đi”
Chiếc quạt trần trên đầu phát tiếng ù ù khe khẽ, xung quanh là những tiếng cười nói nho nhỏ, xa xa có tiếng ve sầu. Cô không hề thấy nóng nhưng mồ hôi cứ thấm vào
quần áo, dính vào người. Cảm giác hoảng hốt chạy qua tim cô, giống như
lúc nhỏ tỉnh dậy, trong phòng tĩnh mịch, mẹ không có ở đó, vú nuôi cũng
không có ở đó, bốn bề yên ắng, chiếc đồng hồ treo tường tích tắc tích
tắc chạy, chỉ có một mình cô trong phòng hốt hoảng đến phát sợ.
Tiếng người nói hỗn
độn, còn lờ mờ nghe thấy có người nói tiếng Nga, ngữ điệu cứng nhắc và
uốn lưỡi, cô định thần lại mới nhận ra đó là chỉ huy đội nhạc Nga. Đội
nhạc lại bắt đầu diễn tấu, bản “Souvenir D’enfance”, tiếng dương cầm rất rõ ràng, mỗi nốt nhạc giống như gõ lên tim cô, từng nhát từng nhát một. Cô nghe thấy giọng nói chậm rãi, rành mạch của
