mình vang lên: “Được
thôi”.
Mọi việc của lễ đính hôn đều đã được chuẩn bị xong, lần trước vì Kiến Chương xảy ra việc mà
lỡ mất, bây giờ lại bố trí lại cũng không mất công sức. Tuy bây giờ là
xã hội kiểu mới, nhưng đối với chuyện hôn nhân đại sự, vẫn khó tránh
khỏi theo tục cũ, hai gia đình đều chuẩn bị sính lễ và của hồi môn.
Tĩnh Uyển không hề
biết kết hôn lại phải chuẩn bị nhiều thứ như vậy, tuy cha mẹ giúp cô lo
liệu nhưng cô rất nhiều đồ vẫn phải tự cô chọn lựa. Sáng sớm hôm đó đích thân Kiến Chương lái xe đến, đem hai người đến Tây Đại An xem nhẫn kim
cương.
Cửa hàng đồ Tây vốn
rất ít khách, đặc biệt là sớm thế này, hai người đi vào trong chỉ có mấy người làm thuê Ấn Độ, cho nên được họ chăm sóc rất nhiệt tình. Người
bán hàng lấy đủ mọi loại nhẫn kim cương cho họ xem, lại nói: “Nếu không
thích ở đây chúng tôi còn kim cương thô, có thể đặt làm nhẫn”. Vì là đồ
dùng để kết hôn, cho nên Tĩnh Uyển rất coi trọng, đặt trước mắt lựa chọn mấy chiếc nhẫn đó đều có kiểu dáng bình thường, chọn mãi cũng không có
chiếc nào vừa ý. Mấy người bán hàng lại lấy đá kim cương ra cho họ xem,
những viên đá kim cương đó đặt trên lớp lụa nhung đen, lấp lánh giống
như ánh sao trong đêm. Người bán hàng thấy là khách sộp nên rất nịnh bợ, nói: “Chỗ chúng tôi có một viên yến vàng rất đẹp, kim cương vàng vốn
rất hiếm, viêm kim cương vàng ba cara này càng hiếm hơn”.Vừa nói vứa lấy ra một chiếc hộp hình quả đào, nho nhỏ mở ra cho họ xem.
Tĩnh Uyển nhìn viên
kim cương yến vàng đó, lòng không kìm được nghĩ đến chiếc vòng Mộ Dung
Phong từng tặng cô, ánh sáng lấp lánh rực rỡ ấy, gần như làm người ta
chói mắt. Gương mặt cô bất giác đờ đẫn, chỉ trong giây lát đó Kiến
Chương đã thấy vẻ mặt của cô, anh cũng đã nhớ ra, sau khi cô bị thương
lần đầu gặp cô, trên tay cô đeo một chiếc lắc tay khảm kim cương yến
vàng, dưới ánh đèn óng ánh như ánh sao, lóng la long lánh. Lúc đó anh
chỉ lo lắng cho vết thương của cô, không hề nghĩ nhiều, nhưng bây giờ
nhớ lại, ánh sáng của sợi dây chuyền đó dường như đang nhấp nháy trước
mắt.
Anh nhớ đến lần về
nước năm ngoái, cô nhìn thấy một vị vương phi đeo chiếc vòng tay nạm kim cương đó trên một tạp chí tiếng Anh, cứ khen ngợi mãi. Nhưng loại đá
quý hiếm giá thành đắt đỏ này, các thương nhân bình thường cũng không
mua nổi, anh nhìn ánh sáng lấp lánh của viên yến vàng , trái tim rơi
thẳng xuống, ở nơi sâu thẳm trái tim cuộn trào sự lạnh lẽo, tuy là giữa
hè nóng bức, nhưng bàn tay trong chốc lát lại lạnh đi.
Tĩnh Uyển mỉm cười
nói với anh: “Em không thích kim cương vàng kiểu này, nhìn tối tối không bằng kim cương thường”. Anh cũng mỉm cười với cô, cô tinh mắt bỗng
nhiên phát hiện trên tay người bán hàng còn một chiếc hộp liền hỏi: “Cái này cũng kim cương vàng sao?”. Người bán hàng đó nói: “Đây là kim cương hồng mấy ngày trước có một vị khách thích nó, vì chê khảm không đẹp,
thay đổi kiểu dáng khảm lại, đã trả tiền rồi”. Tĩnh Uyển ồ một tiếng
người bán hàng mở hộp ra cho họ xem, đó là một viên kim cương khoảng ba
cara, khảm khắc tinh xảo, Tĩnh Uyển vừa nhìn đã thấy thích nó.
Kiến Chương thấy cô
thích liền bảo người bán hàng mang đến, thử đeo lên tay vô cùng vừa vặn, người bán hàng cười nói: “Ngón tay tiểu thư thon dài, cho nên đeo kiểu
dáng này là đẹp nhất”. Tĩnh Uyển càng nhìn càng thích, Kiến Chương nói:
“Đây là đồ người ta đặt, vậy chúng tôi đặt một chiếc theo mẫu này nhé”.
Người bán hàng đó
cười nói: “Ngài biết đấy loại kim cương này đắt hàng mà lại khan hiếm.
Hiện nay kim cương hồng và kim cương ngọn lửa rất hiếm, theo tôi được
biết nguồn kim cương này trong nước bị quản lí chặt, nếu ngài muốn,
chúng tôi đánh điện đến trụ sở của hàng, chuyển hàng từ nước ngoài về,
chỉ phiền ngài phải đặt tiền trước”
Kiến Chương hỏi:
“Tiền đặt cọc không thành vấn đề, có điều là cần bao nhiêu thời gian?”.
Người bán hàng đó đáp: “Vốn có thể chuyển bằng đường sắt nhưng bây giờ
Thừa Dĩnh khai chiến nên phải vận bằng đường biển, nếu nhanh thì ba
tháng kim cương mới tới nơi.
Tĩnh Uyển vừa nghe
thấy liền rất thất vọng, hôn lễ của họ sẽ tổ chức vào tháng sau, Kiến
Chương vội hỏi: “Không thể nhanh hơn sao?”. Người bán hàng đó xua tay tỏ vẻ không có cách nào. Tĩnh Uyển nói: “Vậy thì thôi đi em chọn cái khác
là được”. Cô tháo nhẫn ra đặt lại vào hộp, viên kim cương hồng đó ánh
màu đỏ nhạt, giống một nụ hồng, khiến người ta không thể rời mắt.
Kiến Chương thấy cô luyến tiếc, không kìm được hỏi người bán hàng: “Thật sự không có cách nào khác sao?”
Người bán hàng đó ngẩng đầu lên nói: “Trùng hợp thật người đặt chiếc nhẫn này đến rồi, hay là hai người thương lượng xem?”
Hứa Kiến Chương
ngẩng đầu lên nhìn, thấy một người thanh niên mặc âu phục, khí độ phi
phàm, tuy tướng mạo không đặc biệt tuấn tú nhưng có phong thái ung dung, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy anh ta rất xuất sắc. Tĩnh Uyển cũng nhận ra người này không tầm thường, lại nghe người bán hàng đó chào
hỏi: “Trình tiên sinh”. Kiến chương thấy một nhân vật như vậy, rất muốn
thương lượng với anh ta, liền nói rõ ngọn n
