g hơi yên tâm, cô lại ngủ tiếp, ánh trăng tối đến mức gần chuyển sang màu đỏ sẫm, từ trên gối nhìn lên, nó giống một vệt son trên tách thủy tinh, nhòe đi như sắp tan ra, và cô lại ngủ thiếp đi.
Vừa ra khỏi ga Thừa Châu, cô mới cảm
thấy bầu không khí là lạ. Cô thân gái một mình, đành thuê một chiếc xe
kéo đến nhà trọ, trên đường đi cô hỏi phu kéo xe: “Sao hôm nay trên
đường nhiều cảnh vệ thế, xảy ra chuyện gì rồi sao?”. Phu kéo xe đáp:
“Người ta đổ xô đi xem hành hình phạm nhân đấy”. Không biết vì sao tim
cô đập loạn nhịp, hỏi: “Là phạm nhân gì?”. Phu kéo xe đó nói: “Là người
vận chuyển hàng cấm trái phép”. Cô gần như muốn ngừng thở, thất thần mấy giây liền, mới lắc đầu thật mạnh, hỏi: “Chỉ là vận chuyển hàng cấm trái phép thôi, sao có thể xử nặng như thế chứ?”. Phu kéo xe đó đáp: “Cái đó cũng không rõ”.
Cô đến nhà trọ, không kịp tắm rửa liền
thuê một chiếc ô tô đến phủ của sư đoàn trưởng Từ, may mà trời còn sơm
vị sư đoàn trường đó vẫn chưa ra ngoài, người coi cửa để cô đợi ở phòng
khách, người hầu đưa thư của Liêu tiên sinh vào, không lâu sau sư đoàn
trưởng Từ đích thân đi ra. Vừa thấy Tĩnh Uyển, đương nhiên ông ta kinh
ngạc vô cùng, dò xét từ trên xuống dưới hồi lâu, mới hỏi: “Người Liêu
tiên sinh nhắc đến trong thư chính là cô?”.
Tĩnh Uyển không biết tình hình như thế
nào, cố gắng trấn tĩnh, hơi mĩm cười nói: “Tôi họ Doãn, quả thật không
dám giấu, Hứa Kiến Chương là chồng chưa cưới của tôi, sư đoàn trưởng Từ
nhất định là biết rất rõ mục đích tôi đến đây”. Vị sư đoàn trưởng Từ đó
lại dò xét cô một lượt, bỗng nhiên đứa ngón tay lên khen ngợi: “Tiểu Hứa có con mắt nhìn, Doãn tiểu thư gan dạ sáng suốt”. Bỗng ông ta thở dài,
lắc đầu nói: “Nhưng đáng tiếc, đáng tiếc”.
Ông ta liên miệng nói hai tiếng đáng
tiếc, trong lòng Tĩnh Uyển lạnh đi, không kìm được hỏi: “Chẳng lẽ người
bị hành hình hôm nay là…”. Ông ta nói: “Hóa ra Doãn tiểu thư đã nghe nói rồi?”. Trái tim Tĩnh Uyển chỉ chực nhảy ra ngoài, không khỏi lớn tiếng
hỏi: “Vận chuyển hàng cấm tuy là trọng tội, nhưng sao có thể không xét
xử mà đã giết người chứ?”. Sư đoàn trưởng Từ nói: “Chuyện bên trong thật sự là một lời khó nói hết. Người bị hành hình hôm nay so với Kiến
Chương, nói thẳng ra là có lai lịch hơn rất nhiều”. Tĩnh Uyển nghe thấy
câu này, trong lòng bỗng chốc thở phào, cơ thể cũng yếu ớt đến mức gần
như đứng không vững, trong lòng chỉ nghĩ, tạ ơn trời đất hóa ra không
phải anh, hóa ra là vẫn chưa muộn.
Chỉ nghe sư đoàn trưởng Từ nói: “Doãn
tiểu thư không phải người ngoài, tôi cũng nói thật. Người bị hành hình
hôm nay là cháu đích tôn của Từ Trị Bình – thống chế Vọng Châu. Từ thống chế vì chuyên này mà lật mặt với Cậu Sáu, ép Cậu Sáu hạ lệnh trước mặt
một thuộc cấp của chín tỉnh, tất cả người bắt được lần này đều giết hết
không tha”.
Tĩnh Uyển không ngăn được cơn rùng mình. Sư đoàn trưởng Từ nói: “Cậu Sáu đã nói những lời đó trước mặt mọi
người, vậy chắc chắn sẽ không xoay chuyển, tôi khuyên Doãn tiểu thư về
Càn Bình trước thì hơn”.
Tĩnh Uyển nghe nói người bị hành hình
hôm nay là cháu của thống chế một tỉnh, đã biết hy vọng rất mong manh.
Lại nghe nói Cậu Sáu hạ lệnh như thế trước mặt thuộc cấp, cô nghĩ cho dù mình là ân nhân cứu mạng của anh ta e rằng anh ta cũng không thể thu
hồi mệnh lệnh, nếu không uy tín ở đâu? Anh ta là một thống soái trẻ
tuổi, tuy không ít cấp dưới là thuộc cấp cũ của Mộ Dung gia, nhưng khó
đám bảo có người trong lòng thật ra không phục, anh ta vì áp chế thuộc
cấp quyết không thể có chút sai sót nào. Việc này anh ta đã làm đến nước này, cũng là cưỡi lên lưng cọp, e rằng cho dù là người thân của chính
mình, Cậu Sáu cũng sẽ theo luật mà làm.
Cô nghĩ trước nghĩ sau, nhưng việc đã
đến nước này vẫn phải liều một phen. Do đó cô nói với sư đoàn trưởng Từ: “Tôi vẫn muốn gặp Mộ Dung tiểu thư một chút, không biết sư đoàn trưởng
có tiện sắp xếp không?” Sư đoàn trưởng Từ đó được hưởng lợi không ít từ
Hứa gia bao năm nay, lần này sự việc xảy ra, ông ta sớm đã muốn cứu giúp Hứa Kiến Chương, chỉ là trong lòng muốn mà không đủ khả năng thôi. Nghe cô nói muốn gặp Mộ Dung tiểu thư, việc này bản thân có thể giúp được,
ông ta lập tức vui vẻ đồng ý, nói: “Cơ hội thì sẵn có, để chúc mừng sinh nhật ba mươi tuổi của tam tiểu thư, Đào gia tổ chức tiệc mời khách mấy
ngày liền, khách khứa rất đông, tôi sẽ đưa cô vào, cũng không để ý đến
đâu”.
Tĩnh Uyển cảm ơn, sư đoàn trưởng Từ nói: “Doãn tiểu thư thân gái yếu ớt, lại có thể vạn dặm đến cứu, tôi là bạn
của Kiến Chương, chẳng lẽ không nên góp chút sức mọn sao?”. Tĩnh Uyển
thấy ông ta tuy là người thô lỗ, nhưng tính cách thẳng thắn, sẵn lòng
giúp đỡ lúc hoạn nạn, trong lòng cô thầm cảm kích.
Đào Đoan Nhân vô đảm nhiệm chức vụ quan
trọng trong Thừa Quân, hoa viên lớn nhất trong phủ và tòa lầu xây bằng
gạch đỏ mới được tu sửa rất bắt mắt, xa xa đã nhìn thấy. Tĩnh Uyển thấy
trên một nửa con phố trước Đào phủ xe đã đỗ kín, đông như trẩy hội, khí
thế phi thường. Sư đoàn trưởng Từ bảo Từ phu nhân đi cùng, hai vợ chồng
dẫn cô vào Đào Phủ. Khách nam