XtGem Forum catalog
Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324423

Bình chọn: 9.00/10/442 lượt.

biết ông, gọi ông một tiếng “chú Liêu”, nói “Chú Liêu, trước mắt phải nhờ chú nghĩ thật kỹ, Kiến Chương còn bạn bè nào ở trong Thừa quân có thể giúp đỡ được không?”. Liêu tiên sinh chần chừ một lát

nói: “Việc lần này liên lụy rất lớn, mấy người tôi biết đều đã không

giúp được rồi”. Tĩnh Uyển hỏi: “Vật có cách nào khác không? Ví dụ không

phải là trực tiếp tìm người giúp đỡ, chỉ là tìm cách gặp mặt Cậu Sáu, có cách nào không?”.

Liêu tiên sinh nghe vậy, giật bắn mình,

lấy mũ trên đầu xuống hoài nghi nói: “Tìm gặp Cậu Sáu – đấy không phải

chuyện đơn giản, cậu ta là thống soái Thừa quân, là Tuần duyệt sứ (*) của chin tỉnh, muốn gặp mặt cậu ta đâu phải dễ dàng. Cho dù gặp được rồi, cũng có ích gì chứ?”.

(*) Tuần duyệt sứ: Thời kỳ quân phiệt Bắc Dương, gọi người quản lý hai tỉnh trở lên là Tuần duyệt sứ.

Tĩnh Uyển nói: “Cha cháu có một người

bạn, có chút giao hảo với Cậu Sáu, có thể nhờ cậy được, chỉ là nhiều năm không gặp, bây giờ Cậu Sáu quyền cao chức trọng, ngồi ở ngôi cao, sợ

rằng không dễ gặp, nếu có thể gặp mặt nhờ vả chút tình cũ, biết đâu có

thể có hiệu quả”.

Lưu tiên sinh nghe thấy cô bình tĩnh như thế, cân nhắc nói: “Muốn gặp Cậu Sáu quả thật không có cách nào, nhưng

có một cửa không biết có được hay không?”. Tĩnh Uyển nói vội: “Mong chú

nói rõ”. Hứa gia vốn có quan hệ khá tốt với một vị sư đoàn trưởng họ Từ

của Thừa quân, mà vị sư đoàn trưởng họ Từ này chính là em họ của Đào

Đoan Nhân, anh rể thứ ba của Mộ Dung Phong. Liêu tiên sinh thành thật

nói: “Tìm vị sư đoàn trưởng Từ đó giúp đỡ, có lẽ có thể gặp được tam

tiểu thư nhà Mộ Dung”. Tĩnh Uyển lặng lẽ gật gật đầu, Liêu tiên sinh lại nói: “Nghe nói Mộ Dung gia là gia đình kiểu cũ, các tiểu thư đều không

được phép hỏi chuyện bên ngoài, chỉ e gặp được Mộ Dung tiểu thư cũng vô

ích”. Tĩnh Uyển nghĩ một lát, nói với Liêu tiên sinh: “Trước mắt cũng

chỉ có nước này thôi. Có thể nhờ chú viết một bức thư cho sư đoàn trưởng Từ, giới thiệu người bạn đó của cha cháu, mong ông ấy giúp đỡ từ bên

trong, để người bạn đó của cha cháu có thể gặp mặt. Mộ Dung tiểu thư”.

Liêu tiên sinh đương nhiên đồng ý. Hứa phu nhân lập tức sai người đem

bút nghiên đến, Liêu tiên sinh viết một bức thư dài, nói rõ quan hệ lợi

hại, rồi mới đưa cho Tĩnh Uyển.

Hứa phu nhân mắt ngấn lệ nhìn cô, hỏi:

“Người bạn đó của lệnh tôn thật sự có thể giúp đỡ sao?”. Tĩnh Uyển nghĩ

một lát, nói: “Thật ra cũng chẳng chắc chắn bao nhiêu, nhưng người đó

nhất định sẽ cố hết sức giúp chúng ta”.

Tĩnh Uyển về đến nhà trời đã muộn, Doãn

phu nhân thấy dáng vẻ cô vội vã, liền gọi cô lại hỏi: “Con ăn cơm

chưa?”. Tĩnh Uyển đáp: “Con ăn cơm với bác Hứa gia rồi, bác ấy trông

thật đáng thương, thật sự là ăn không nổi”. Doãn phu nhân khẽ than một

tiếng nói: “Con cũng đừng quá lo lắng, cha con đã nghĩ cách rồi”. Tĩnh

Uyển nói: “Ngày mai con đi tìm bạn học của con, cha cậu ấy vốn qua lại

mật thiết với người của Thừa quân, biết đâu có thể có cửa”. Doãn phu

nhân gật gật đầu, nói: “Chúng ta có bệnh phải cầu tứ phương”. Tĩnh Uyển

không biết vì sao, gọi nhỏ một tiếng: “Mẹ”. Doãn phu nhân nhìn cô với vẻ yêu thương vô hạn, bà nói: “Con xem con kìa, chỉ vất vả mộ tngày, đã lo lắng đến tiều tụy”. Tĩnh Uyển không kìm được xoa mặt, gượng cười nói:

“Mẹ, con đi ngủ trước đây, sáng sớm ngày mai dậy còn phải đi tìm người

bạn học đó nữa”.

Sáng sớm hôm sau, Tĩnh Uyển đi ô tô ra

ngoài, Doãn phu nhân ở nhà, không biết vì sao tâm trạng bất an, bà chỉ

nghĩ là vì đang lo lắng chuyện của Kiến Chương. Đợi đến trưa, lái xe ô

tô quay lại, nhưng không thấy Tĩnh Uyển đâu. Lái xe nói: “Đại tiểu thư

bảo tôi đợi cô ấy ở cửa, đợi đến tận bây giờ, tôi tưởng đại tiểu thư đã

thuê xe về rồi”. Doãn phu nhân nghe vậy, vừa sốt ruột vừa lo lắng, vội

gọi điện kể với Doãn Sở Phàn, bà lại nghĩ có lẽ là ở chỗ bạn học, bà gọi điện hỏi hết người này đến người khác, họ đều nói cô khong đến chỗ

mình. Đến lúc trời đã tối, Tĩnh Uyển vẫn chưa quay về, vợ chồng họ Doãn

lòng như lửa đốt, đến phòng con gái xem, thiếu mấy bộ quần áo, trên bàn

trang điểm lại đặt một bức thư. Doãn phu nhân xem xong, gần như ngất đi, Doãn Sở Phàn bình tĩnh hơn một chút, bàn tay cầm tẩu thuốc run run, ông vội vàng gọi điện cho người quen ở ngân hàng, quả nhiên sáng sớm nay

Tĩnh Uyển đã rút một khoản tiền lớn, vợ chồng họ Doãn thấy sự việc quá

đột ngột, hối hận không kịp.

Tối đó trăng rất đep, Tĩnh Uyển nằm ở

giường mềm trên tàu, rèm cửa sổ không kéo kín, qua một khe hở hẹp, cô

ngắm vầng trăng khuyết đó, trên bầu trời tối ánh trăng hơi đỏ, giống như có ai dùng móng tay cấu một vết, để lại một vết nho nhỏ nhàn nhạt. Tàu

đi rất nhanh, giữa khoảng tranh tối tranh sáng mảng trăng khuyết ấy luôn ở nơi đó, giống như chạy theo đoàn tàu vậy. Tâm trạng cô lên xuống

không yên, dứt khoát ngồi dậy lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ trong túi áo ra, cẩn thận tìm kiếm chữ khắc trên mặt đồng hồ. Cảm giác tinh tế

truyền từ đầu ngón tay đến tận trong đáy tim, “Bái Lâm” – nếu thật sự là anh, vậy có lẽ cô có hy vọng, dẫu sao anh cũng nợ cô một ân tình.

Trong lòn