Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326470

Bình chọn: 9.00/10/647 lượt.

túi đồ. Cô vội vã chạy tới .

“Táp Táp, sáng nay dì đi chợ nông sản, mua được khá nhiều đồ ngon,

nên đem chia cho nhà con một ít .” Kiều Tuệ Tuệ chỉ túi táo đỏ Tân

Cương, trứng gà, và cá khô,“Con xách không hết, thì kêu Tống Vực tới

giúp con chở về nhé.”

Mục Táp cảm ơn bà. Kiều Tuệ Tuệ xua tay, nói không có chi, người một

nhà mà khách khí nói ơn nói nghĩa làm gì. Sau, bà hỏi gần đây cô sống

thế nào, công việc vẫn thuận lợi chứ? Mục Táp trả lời tất cả đều tốt.

“Táp Táp, dì cứ lo con sẽ giận dì vì chuyện không vui lần trước.”

Giọng nói bà hơi ngập ngừng ,“Bố con nói đúng, chính dì chiều hư Kiều

Kiều. Nhưng mà Táp Táp à, ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’, nên

trong thời gian ngắn, bắt nó lập tức hiểu chuyện thì hơi khó. Con là chị nó, thông cảm cho em nó tí nha. Xem như dì Kiều nhờ con vậy.”

Mục Táp mím môi, khẽ gật đầu.

Bà Kiều Tuệ Tuệ thoáng xấu hổ, bèn hít mạnh một hơi, nói tiếp:“Dì tin tưởng giữa con và Tiểu Cảnh không có chuyện bất minh. Hết thảy đều do

Kiều Kiều hay để tâm mấy chuyện vặt vãnh, luôn suy nghĩ lung tung, tự

tìm phiền não. Có điều, con bé và Tiểu Cảnh đã hục hặc suốt thời gian

dài, tận bây giờ vẫn chưa tiêu trừ được khúc mắc. Dì chỉ sợ cãi càng

nhiều, tình cảm càng mong manh.”

“Dì Kiều, dì có ý gì cứ nói thẳng với con.” Mục Táp điềm tĩnh nói.

“Ôi, con nghĩ nhiều rồi” Kiều Tuệ Tuệ ngại ngùng vuốt tóc,“Dì chỉ

định mang đồ tới cho con, tiện thể hỏi thăm cuộc sống gần đây của con,

không có ý khác nữa.”

Mục Táp tự hiểu, dì Kiều đi một chuyến tới đây, là muốn ngầm nhắc nhở cô.

“Dì Kiều. Nếu dì tin con, con xin thành khẩn nói với dì, đã từ lâu,

con không còn tình cảm với Cảnh Chí Sâm. Cuộc sống hiện giờ của con rất

tốt, Tống Vực là người chồng tuyệt vời. Ở bên anh ấy, con rất hạnh phúc. Tất nhiên, con cũng hi vọng Kiều Kiều sẽ hạnh phúc.”

Kiều Tuệ Tuệ khẽ gật đầu:“Đúng vậy, con và Kiều Kiều được sống vui

vẻ, hạnh phúc là nguyện vọng lớn nhất của dì và bố con. Còn việc này,

lỗi sai phần nhiều thuộc về Kiều Kiều, dì cũng từng có thái độ không

tốt. Mong con có thể thông cảm.”

Mục Táp lắc đầu nguầy nguậy:“Dì đừng khách sáo như thế. Không phải chúng ta là người một nhà hay sao?”

“Đúng đúng đúng, chúng ta là người một nhà, không cần câu nệ mấy thứ

linh tinh.” Kiều Tuệ Tuệ nắm tay Mục Táp,“Dì luôn tin tưởng con. Táp

Táp, chúng ta hãy cùng quên đi những chuyện không vui trong quá khứ nhé. Hiện tại, thấy con hạnh phúc, dì rất mừng cho con. Về phần Tiểu Cảnh,

nếu nó còn liên hệ với con, mong con hãy dứt khoát nói rõ cho nó hiểu,

cũng chặt đứt những ý niệm sai lầm của nó.”

Mục Táp nghiêm túc:“Dì yên tâm, con cũng ngại phiền phức lắm.”

Hai người hàn huyên hồi lâu, lát sau, bà Kiều Tuệ Tuệ xách mấy túi đồ đi về. Mục Táp nhìn theo bóng lưng bà dần khuất xa, lòng ngậm ngùi khó

tả. Đáng thương thay cho tấm lòng cha mẹ luôn tảo tần hi sinh vì con

cái. Kiều Tuệ Tuệ luôn nhọc lòng suy tính cho Mục Kiều. Ngày trước mẹ

Cảnh Chí Sâm phải nhập viện, bà vất vả lo toan chuyện cơm nước, ngày

ngày lụi hụi chạy từ nhà đến bệnh viện, quan tâm chăm sóc bà thông gia

tương lai. Bây giờ lại xách theo túi lớn, túi bé đến đây mong cô thông

cảm. Chứng kiến một người bề trên như bà lại ăn nói khép nép với mình,

Mục Táp có chút xót xa.

Quả thật, trong lòng cô rất hâm mộ Mục Kiều. Dẫu bên ngoài Mục Kiều

gây ra chuyện lớn đến cỡ nào, hay không ngừng gặp rắc rối quấn thân, thì về nhà, con bé vẫn may mắn có được vòng tay yêu thương, che chở của dì

Kiều…

Nếu là trước kia, cô ắt hẳn sẽ ít nhiều cảm thấy tủi thân. Song lúc

này, cảm giác ấy đã dần phôi phai. Có lẽ, cô đã nghĩ thông suốt, hoặc

vì, cô đã có mái ấm của riêng mình?

Mái ấm của riêng mình? Mục Táp đột nhiên ý thức được, bản thân vô

cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại. Cuộc sống của cô và Tống Vực trôi

qua một cách…hòa hợp và tự nhiên, như thể cuộc hôn nhân này không dính

dáng đến lợi ích hai gia đình, mà giống như đôi tình nhân trải qua thời

gian yêu nhau, rồi ‘cây tình yêu’ ấy dần chín mùi, đơm hoa kết trái, tạo thành ‘quả hôn nhân’.

Ảo giác này thật kì diệu.

Từ bao giờ, cô đã lưu luyến anh đến mức không nỡ rời xa.

Tan tầm, Tống Vực lái xe tới công ty Mục Táp, giúp cô mang mấy túi đồ bà Kiều Tuệ Tuệ cho lên xe.

Mục Táp kể anh nghe chuyện ban trưa.

Nghe xong, Tống Vực tỏ vẻ thản nhiên:“Người đàn ông kia có gì tốt mà

dì Kiều xem hắn như rễ hiền, làm mọi cách để giữ chân hắn. Không sợ mất

giá con gái mình à?”

Mục Táp nhận thấy sự khó chịu trong lời anh nói. Nếu là ngày trước,

anh sẽ khinh thường nhận xét Cảnh Chí Sâm, chỉ nghe lấy lệ. Hôm nay,

thái độ anh hơi khác lạ.

“À, bởi dì Kiều là người phụ nữ khá truyền thống. Cảnh Chí Sâm là mối tình đầu của Kiều Kiều. Với lại, hai người đó đã có quan hệ thân mật.

Thêm nữa, điều kiện Cảnh Chí Sâm khá tốt, có tướng mạo, có địa vị.

Chừng ấy thôi đã đủ khiến anh ta trở thành rễ hiền trong mắt dì Kiều. Dì luôn nghĩ, Mục Kiều kết hôn cùng Cảnh Chí Sâm, sẽ có được cuộc sống

viên mãn”

Lúc nói chuyện, đôi mắt Mục Táp lén lút quan sát Tống Vực. Biểu cảm

anh vẫn thâm sâu khó dò.


XtGem Forum catalog