Polly po-cket
Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325043

Bình chọn: 9.5.00/10/504 lượt.

tay là lon cà phê. Anh mở khóa lon, cạch một tiếng, mở xong rồi đặt khóa lon lên bàn.

“Em rất thích bài thơ này.” Mục Táp cười nói,“Trước kia từng đọc trong một cuốn sách, nhưng không biết của tác giả nào.”

“Đỗ Uy.” Tống Vực nói,“Ông ta là học giả, bạn anh cho anh mượn tập

thơ của ông ta. Anh lật vài trang thì ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh lại, thấy

dưới sàn nhà rơi đầy mấy trang thơ, nhặt lên thì phát hiện bài thơ này, đọc qua thấy hay hay, nên viết ra một bản.”

“Chữ của anh đẹp lắm.”

“Thế à? Anh tùy tiện múa vài bút thôi.”

Mục Táp đứng cạnh khung cửa sổ, phóng mắt nhìn phong cảnh phía xa,

Tống Vực đứng sau lưng cô, cùng cô nói chuyện phiếm. Lúc cô xoay người,

chân vấp phải tấm rèm cửa sổ, thân mình liền lảo đảo, Tống Vực nhanh tay đỡ lấy cô. Mục Táp liền cảm thấy quanh tai có luồn khí âm ấm, anh nhoẻn miệng cười:“Cẩn thận tí.”

Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh. Đôi mắt anh sâu đen, tựa như đá huyền vũ thời Man*. Lúc anh nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng và đăm đắm, như thể

trong mắt anh chỉ tồn tại duy nhất một mình cô.

* Man: dân tộc phía Nam Trung Quốc thời xưa.

“À mà, hôm chúng ta nói chuyện, điện thoại của em hết pin giữa chừng, nên mới cúp máy.” Cô đột nhiên nhớ tới sự việc đó, bèn lên tiếng giải

thích.

“Ừ.” Tay anh nhẹ nhàng ôm eo cô, cúi đầu nhìn cô,“Em vừa nói nhớ anh xong thì cúp máy luôn.”

……

Mục Táp hắng giọng rồi mới chậm rãi nói:“ Hôm đó thật sự em có chút nhớ anh.”

Theo góc nhìn của anh, sẽ thấy vầng trán cao cao của cô. Ánh sáng

ngoài cửa sổ hắt xuống làn da non mịn, chiếu rõ từng cọng lông tơ bé li

ti trên khuôn mặt cô. Cần cổ trắng tựa tuyết, mùi thơm thoang thoảng của thiếu nữ vấn vít quanh chóp mũi anh, không biết có phải là mùi xà phòng cô dùng để tắm hay không.

“Anh rất vui vì được em nhớ.” Tống Vực bổ sung thêm,“Tuy chỉ có một chút.”

Mục Táp buột miệng:“Không hẳn chỉ có một chút…..”

Đáy mắt anh lóe lên tầng ánh sáng nhu hoà, đôi môi mỏng vẽ nên đường

cong nhẹ, đôi tay thu lại, đem cô ôm gọn vào lòng. Cằm anh cọ xát trên

trán cô, thanh âm trầm thấp, như lẫn trong lớp cát mịn:“Thật không?”

Không chờ cô trả lời, anh tự nhiên khom người, môi tìm tới ánh mắt cô,

hôn thật sâu. Nụ hôn rơi xuống chóp mũi, rồi trượt xuống bờ môi anh đào.

Nụ hôn kéo dài như vô tận. Khi anh buông ra, hai má cô đã đỏ hây hây, đôi tay không nhịn được co thành nắm đấm.

Sau đó, anh ngồi xuống ghế da, nhìn cô rồi chỉ vị trí bên cạnh, ý bảo cô đến ngồi. Cô ngồi xuống, tay anh liền vòng qua eo cô, lấy cái logo

công ty ở trên bàn, giải thích với cô vì sao logo của công ty có màu

xanh lam, vì sao chính giữa logo có kí hiệu vương miện…… Anh nói chuyện

một cách từ tốn, ngữ khí trầm lắng, thi thoảng nhắc đến vài chuyện khôi

hài, Mục Táp nghe đến nhập thần.

Từ đầu tới cuối, tay anh không rời khỏi eo cô, siết cô trong vòng ôm

ấm áp. Dần dần, không biết bằng cách nào, nửa người cô áp trên chân anh, cuối cùng ngồi gọn trên đùi anh…… Anh vờ như chẳng có gì, dịu dàng đỡ

eo cô, giúp cô ngồi thoải mái hơn, và tiếp tục nói về những chuyện quá

khứ của công ty…… Hai người tự nhiên tịnh tiến tới trạng thái thân mật

hơn.

Thư kí gõ cửa, Tống Vực bảo vào đi.

Nhìn thấy hình ảnh ‘đặc sắc’ trong phòng, đôi mắt thư khí tức thời sáng quắc, gương mặt bừng bừng vẻ hứng thú.

Mục Táp thẹn thùng, Tống Vực lại điềm nhiên như không, nhận tài liệu

trong tay thư kí, phân phó:“Cô ra ngoài trước đi, tôi sẽ phê chuẩn sau.”

Thư kí lễ phép nói tiếng vâng. Rời khỏi phòng, cô ta vỗ vỗ ngực, vội

hít thở mấy hơi rồi nhanh chân đi đến phòng trà nước, bắt đầu sự nghiệp

‘bát quái’ (nhiều chuyện)……

“Bị thư kí bắt gặp, anh không thấy xấu hổ à?” Mục Táp nghiêng đầu nhìn anh, cười hỏi.

Tống Vực ung dung nhìn lại cô, giọng nói trầm tĩnh:“Anh thân mật với

vợ chưa cưới, có gì không ổn nào?” Tay anh vuốt ve mái tóc cô.

Xế chiều, Mục Táp và Tống Vực dùng bữa trong nhà hàng chuyên về thức

ăn Hoài Dương. Khẩu vị của Mục Táp rất tốt, ăn liền ba cái bánh xoài.

Ăn xong, hai người cùng nhau đi dạo, vừa đi vừa nói chuyện.

Những ngày cuối hè, trong làn gió mang theo nhiều hơi ẩm, thổi lùa

vào mặt họ. Mục Táp thong thả đi từng bước, hít một hơi thật sâu. Quả

nhiên, mùi hè ở thành H có vị đặc trưng riêng của nó, phảng phất mùi

thơm ngọt trộn lẫn giữa vải và nhãn.

Phòng bị ban đầu dần tan biến, sự tiếp xúc giữa hai người ngày càng

gần gũi tự nhiên hơn. Lúc này, Mục Táp dùng ngữ khí thản nhiên hỏi:“Sao

anh đồng ý cưới em?”

Mối duyên của họ bắt đầu từ sự trao đổi lợi ích của hai gia đình. Nếu đã lựa chọn, đương nhiên cô sẽ không lấn cấn nguyên nhân ‘sặc mùi tiền” đấy nữa. Nhưng khoảnh khắc này, thắc mắc ấy tự nhiên nổi lên trong

lòng, thế là cô hỏi thôi. Hỏi xong, cô hơi xấu hổ nên lấy tay sờ chóp

mũi, giữ nguyên ý cười:“Anh trả lời hay không cũng được, không cần miễn

cưỡng bản thân đâu.”

Tống Vực nghiền ngẫm một lúc, sau trả lời thẳng thắng:“Lúc nhìn thấy ảnh chụp, anh đã đồng ý.”

“Người trong ảnh không phải là em, là Kiều Kiều.” Mục Táp lập tức làm sáng tỏ, trong lòng thoáng thất vọng,“Hoá ra anh nhất kiến chung tình

với Kiều Kiều.”