y giờ nhà họ chỉ còn một bà lão nắm
quyền, gia cảnh cô đơn quạnh quẽ, chẳng còn quyền thế như xưa.”
Kiều Tuệ Tuệ hận không thể lấy thìa gõ mạnh vào đầu con gái. Song
nhìn bộ dạng hồn nhiên, không hiểu sự đời của Mục Kiều, bà ngán ngẩm cúi đầu, dịu giọng khuyên nhủ:“Kiều Kiều, con nghe lời mẹ đi. Sau này đừng
nhắc đến biệt thự ven hồ trước mặt Mục Táp. Sao con không chịu đứng ở
góc độ của nó mà suy nghĩ? Nếu không phải vì con, con bé sẽ không mất đi quyền lựa chọn trong hôn nhân. Đừng thấy vẻ ngoài bình thản của nó mà
lầm, có lẽ trong lòng nó vẫn còn oán hận. Con lại vô tâm không để ý, cứ
vô tình châm dầu vào lửa, coi chừng con bé ‘tức nước vỡ bờ’, không chịu
giúp con nữa thì nguy”
Mục Kiều sửng sốt, lập tức lấy tay che miệng, trừng to đôi mắt, thuề
thào:“Mẹ nói đúng đấy, hèn gì giọng điệu vừa nãy của chị ấy hơi hằn học, hóa ra ghen tỵ với con, tám chín phần cũng đang mơ tưởng biệt thự ven
hồ.”
“Cho nên con làm ơn hiểu chuyện giùm mẹ, sau này đừng nói linh tinh nữa.” Kiều Tuệ Tuệ dặn dò.
Mục Kiều bĩu môi, không tình nguyện gật đầu.
*
Cuối tuần, Tống Vực lái xe chở Mục Táp đến tham quan công ty mình.
Công ty AGE của anh nằm ở khu CBD của thành H. Văn phòng công ty có kiểu dáng độc đáo mới mẻ, hấp dẫn những ánh nhìn chuyên chú. Mục Táp lúc này mới biết, Tống Vực cũng tham gia thiết kế văn phòng công ty.
Anh dẫn cô đến tầng hai mươi mốt, vào phòng làm việc của anh.
Mục Táp giờ mới biết chức vị của anh, là CTO kiêm CEO*
CTO (Chief Technology Officer): Giám
đốc công nghệ hoặc giám đốc kĩ thuật, là một người điều hành cấp cao
trong một công ty hoặc một tổ chức.CEO: Chief Executive Officer là chức vụ điều hành cao nhất của một tổ chức, phụ trách tổng điều hành một tập đoàn, công ty, tổ chức hay một cơ quan. CEO phải báo cáo trước hội đồng quản trị của tổ chức đó
Diện tích phòng làm việc rất lớn, được thiết kế theo lối mở, chia làm ba khu vực: nơi tiếp khách, nơi làm việc cá nhân và nơi tổ chức hội
nghị.
“Em uống gì? Chỗ anh có trà, cà phê, sữa, dừa nước, sữa chua……” Tống Vực mở tủ lạnh, liệt kê thức uống bên trong.
“Em uống trà được rồi.” Mục Táp hỏi,“Có trà hoa quả không anh?”
Bàn tay thon dài của Tống Vực đặt ngay cửa tủ lạnh, trầm ngâm một lát và nói:“Có.”
Đợi một hồi lâu, anh tự mình bê lên ly trà hoa quả. Mục Táp cúi đầu,
nhìn thấy trong ly trà có một lát chanh và vài miếng táo nhỏ. Hương trà
thanh khiết vương vấn bên chóp mũi cô.
“Là anh pha?” Cô tò mò.
Tống Vực ngồi xuống sô pha, chỉ ly trà:“Uống thử xem sao.”
Mục Táp nhấp một ngụm, vị không tệ, chua chua ngọt ngọt, thông cổ mát họng,đặc biệt vị chanh khiến tinh thần khoan khoái, cô bèn gật
đầu:“Uống ngon lắm.”
Tống Vực mỉm cười.
“À, vừa rồi chúng ta lên đây, có gặp mấy nhân viên, em cảm thấy họ
nói chuyện với anh khá thoải mái, hi hi ha ha đủ kiểu, có vẻ không hề sợ anh. vậy khi làm việc, anh và cấp dưới đều dùng phương thức đó để trao
đổi sao?” Mục Táp hỏi.
“Ừm, công ty anh xem trọng tài năng và sự tự do sáng tạo, không đặt
nặng vấn đề cấp bậc. Mọi người trong công ty đối xử với nhau như bạn
bè.” Anh cười giải thích,“Bọn họ đều là nhân tài, là tinh anh trong lĩnh vực, chuyên môn của mình, luôn làm nên những việc khiến người khác thán phục. Tất nhiên, tài cao đi kèm tính bướng, nên rất khó quản thúc họ.”
Điểm ấy Mục Táp hiểu, cô thường nghe nói, công ty chuyên về IT có văn hóa hơi khác biệt so với những công ty bình thường. Họ xem trọng sự tự
do sáng tạo, không muốn bị gò ép trong những khuôn khổ sáo rỗng . Chẳng
phải năm đó Steve Jobs đã thiết kế ra laptop Apple nổi tiếng ngay trong
chính gara nhà mình sao……
“Vậy lúc họp hành, họ có thường xuyên cãi nhau không?” Cô hỏi.
Tống Vực gật đầu:“Những khi có mẫu thuẫn, bọn họ luôn cứng đầu, kiên
quyết bảo vệ ý kiến của mình, không chịu lui nhường. Nếu nghiêm trọng có thể dẫn tới đánh nhau.” Lúc Mục Táp cười xì ra tiếng, anh từ tốn nói
thêm,“Tuy nhiên, bọn họ đánh xong thì lại khoác vai nhau đi ăn khuya,
vui đùa ầm ĩ đến tận sáng. Trở lại văn phòng, họ cùng ngủ trên sô pha,
thi nhau xem ai ngáy to hơn.”
“Nếu bọn họ không phục anh, anh sẽ giải quyết thế nào?”
“Thì bình tĩnh đàm phán cùng họ. Nếu anh sai, anh sẽ xin lỗi, hứa
sẽ rút kinh nghiệm. Còn nếu đúng thì anh cố gắng thuyết phục họ.”
“Anh sẽ không đánh nhau với họ chứ?” Không biết vì sao, Mục Táp chợt nhớ đến tin đồn Tống Vực có khuynh hướng bạo lực.
Tống Vực khoanh tay trược ngực, rũ mí mắt, trầm tĩnh săm soi đầu gối
của mình. Anh thấp giọng cười một tiếng, ngữ điệu thản nhiên :“Cũng
có…Nhưng là chuyện của nhiều năm trước .”
Uống trà xong, Mục Táp dạo quanh phòng một vòng, rồi tới bàn làm việc của Tống Vực, lia mắt khắp một lượt, trông thấy phía dưới cái chặn giấy thủy tinh có tờ giấy ghi chép. Cô nhấc cái chặn giấy lên, lấy tờ giấy
ghi chép, bên trên viết một bài thơ.
Trùng hợp là bài thơ cô thích.
“Đời người cần có niềm tin. Phải giữ ước mơ cùng hi vọng. Sau cơn mưa sẽ có cầu vồng. Ta hãy vui vẻ hát ca. Dũng cảm dấn thân cho điều cao
quý .”
“Xem gì thế?” Tống Vực lặng yên đứng sau lưng cô, trong
