từng thấy hắn nói. Dù hắn ôm hận trong
lòng hay nói ra cũng vậy, căn bản là nàng chỉ biết nghĩ đến mình, muốn
hắn cưng chiều mình mà không chịu hiểu hắn đang nghĩ gì. Vậy thì nàng
định sẽ yêu thương hắn thế nào đây? Tự cho bản thân không đủ xinh đẹp,
không đủ nữ tính, kỳ thực là nàng không đủ hiểu người ta, căn bản không
biết trong lòng người ta rốt cuộc đang nghĩ gì.
- Điều đáng yêu nhất là đến câu nói khi bị trêu chọc tàn nhẫn của họ cũng giống nhau. Ta còn nhớ Tiểu Phong Ninh từng nói với ta. Khi Hiểu Ất nói câu đó, nó biết, hắn có khả năng thế nào và nó chọn hắn làm chủ là hoàn toàn đúng.
- Hắn đã nói gì? - Câu này là Cung Diệu Hoàng hỏi. Hắn chau mày, giọng buồn bã.
- Hai năm. - Bạch Trì Như Ý giơ hai ngón tay ra, bắt chước tư thế Long
Hiểu Ất căm hận nói năm đó: - Cho ta hai năm. Ta nhất định sẽ trả lại số lương thực đã vay phiên thổ các ngươi không thiếu dù chỉ một hạt.
Cung Diệu Hoàng lim dim đôi mắt phượng, cười mỉa mai:
- Hắn còn ngông cuồng hơn cả tiểu vương ta. Hai năm ư? Không thiếu dù chỉ một hạt ư? Hứ! Hắn về kinh thành kiểm tra sổ sách bộ Hộ thì sẽ biết bản thân mình ngốc nghếch thế nào khi buông ra câu nói điên khùng đó.
Dù cho Long Hiểu Ất có bản lĩnh thông thiên thì cũng không thể bù hết số
lương thực thâm hụt trong quốc khố trong thời gian hai năm, lại còn nghĩ đến chuyện trả phiên quốc ư? Trả hết sao? Nói thì dễ nhưng trừ khi đi
cướp lương thực. Hơn nữa rốt cuộc hoàng gia gia muốn giao giang sơn này
cho hoàng tử làm thâm hụt quốc khố hay người cháu giỏi dùng binh đang đi ký hòa ước thì còn khó nói lắm. Cung Diệu Hoàng hắn đã từng nói, hắn
không muốn làm cái bóng của người khác. Hắn không phải là vật thay thế
Thập cửu điện hạ. Tuyệt nhiên không phải. Hoàng gia gia không hề coi hắn là vật thay thế… không hề.
Hắn sải bước về hướng phủ đệ, như thể đang vội chứng minh điều gì đó. Chân
hắn vừa bước lên bậc thang thì thấy người đưa tin của hắn ở kinh thành
đang đứng trước cổng. Người này thấy hắn vội khấu đầu.
- Diệu tiểu vương gia, Diệu tiểu vương gia, chuyện lớn không hay rồi.
- Kinh thành xảy ra chuyện gì? Mau nói!
- Khởi… khởi bẩm Tiểu vương gia, Thánh… Thánh thượng… Thánh thượng băng hà rồi.
-… - Cung Diệu Hoàng nắm chặt hai tay run rẩy.
- Diệu tiểu vương gia mau về kinh đi ạ. Kinh thành không có Vương gia thì sẽ loạn mất. Huyên vương gia đã phong tỏa tin tức Thánh thượng băng hà, không cho người báo tin cho Vương gia biết. Hạ quan đã phải mất bao
công sức mới đem được tin tức đến. Hạ quan phải tranh thủ thời gian đến
ngay đây, chỉ sợ Vương gia không kịp về kinh. Huyên vương gia đó vô cùng ghê gớm, một tay che cả bầu trời, tước ngôi đoạt vị.
Cung Diệu Hoàng còn chưa kịp bình tĩnh trước tin tức kinh thiên động địa ở
kinh thành thì quân vương phiên quốc đã sai người mời hắn vào cung ngay
trong đêm đó.
Long Tiểu Hoa sợ hãi kéo Tiểu Như Ý về phòng mình đóng cửa lại. Nàng cẩn
thận lấy gói vải đen mà ba bông hoa trông giữ ra mở từng lớp từng lớp.
Ngọc ấn màu xanh lục sáng lấp lánh khiến Tiểu Như Ý suýt nữa kêu lên vì
kinh ngạc.
- Cô! - Tiểu Như Ý đứng bật dậy. Bà không thể không biết ngọc ấn trung thổ này có ý nghĩa gì.
- Suỵt! - Long Tiểu Hoa bịt miệng bà: - Tôi cũng không biết làm sao thứ
này lại xuất hiện trên xe của tôi. Từ thành Lâm Dương đến đây, tôi không dám nói cho ai biết, tôi…
Đôi mắt xám của Tiểu Như Ý nhìn đi hướng khác. Bà nghĩ đến lá thư mà con trai mình đã nhờ Vô Ưu mang đến:
- Phụ thân của Hiểu Ất quả là khốn khiếp. Trước khi chết vẫn còn muốn tác quái.
- Hả? Điều này thì liên quan gì đến cha chồng hoàng đế ạ?
- Cô đúng là đồ ngốc! Cô còn chưa nhận ra là ông ta muốn hãm hại cô sao?
- Hãm… hãm hại tôi sao?
- Ngọc ấn này phải giao cho người kế vị. Ông ta không hề công khai giao
ngọc ấn cho bất cứ ai. Cô giải thích thế nào về việc nó lại xuất hiện
trong tay cô?
- Ý bà là…
- Trừ khi cô có dụng ý ăn trộm ngọc ấn. - Tiểu Như Ý cắn môi, chau mày: - Huống hồ, không có ngọc ấn, Long Hiểu Ất ở kinh thành không thể đăng
cơ. Điều quan trọng nhất là… nếu như hắn đăng cơ thì cô sẽ phải chết.
- Tôi sao?
- Chính thất của hắn tự ý mang ngọc ấn sang nước láng giềng với dụng ý tư thông. Cho dù hắn là hoàng đế cũng không có cách nào cứu được cô. Một
khi hắn lên ngôi, người khác nhìn thấy trong tay hắn không có ngọc ấn
thì người đầu tiên phải nghĩ đến là cô. Cô nghĩ rằng mình còn đường sống sao? Cô nghĩ xem tại sao Hiểu Ất không lập tức lên ngôi mà lại còn
phong tỏa tin tức ông ta qua đời: - Phải chọn một trong hai thứ ngai
vàng và đàn bà. Lão hoàng đế này còn xấu xa hơn cả tác giả viết dâm thư
như bà. Nếu Hiểu Ất có ngọc ấn thì nha đầu này sẽ khó mà thoát khỏi liên quan.
- …
Lập công một lần, đủ hưởng cả đời. Cách nghĩ của nàng chỉ đơn giản như vậy
thôi. Nàng nghĩ rằng mình có thể giúp hắn, thật không ngờ lại trở thành
tảng đá lớn nhất ngáng đường hắn.
- Vậy tôi có thể giao ngọc ấn này cho người khác không?
- Giao cho người khác ư? Cháu của cô sao? - Tiểu Như Ý phì cười: - Người
có ngọc ấn là người thừa kế hợp pháp, là người có đủ