đã sớm không còn trong trắng rồi…
- Nha đầu thối, im miệng!
Cung Diệu Hoàng chẳng thèm để ý đến cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.
Hắn khoanh hai tay trước ngực, hắng giọng rồi ra điều kiện trao đổi:
- Không được viết về nam nhân vật phụ khác.
Hả? - Tác giả viết tiểu thuyết cấm và độc giả trung thành nhìn nhau rồi
cùng quay đầu lại nhìn Cung Diệu Hoàng nhưng chỉ thấy hắn nhướng mày,
nghi ngờ nhìn họ.
- Không hiểu ý sao? Ý của tiểu vương là nếu tiểu vương là nam nhân vật
chính thì người đàn bà kia chỉ dành cho một mình tiểu vương, không được
viết về nhân vật khác. Tiểu vương muốn một mình nắm giữ.
Tiểu Như Ý nhìn Cung Diệu Hoàng đầy tính sở hữu trước mặt. Đôi mắt phượng
của hắn lim dim, đôi môi cong, lộ rõ vẻ oai phong. Bà ngây người rồi
bỗng lên tiếng:
- Ồ! Thật độc tài! Thật không biết lý lẽ! Thật đàn ông! Như vậy đi. Ta
muốn viết về một cậu cháu gian tà bá đạo khiến tiểu thẩm thẩm không trở
mình nổi.
Nhưng Long Tiểu Hoa nghĩ đến vấn đề hiện thực. Nàng kéo vạt áo Tiểu Như Ý thì thầm:
- Không viết nam nhân vật phụ không ổn đâu.
- Có gì không ổn chứ? - Tiểu Như Ý nghi ngờ hỏi.
- Bà nghĩ thử xem. Nếu là tiểu thẩm thẩm thì ít nhất cũng có thúc thúc.
Bà để hắn ra yêu cầu, không viết nam nhân vật phụ. Bà có biết tiểu
thuyết bây giờ đều cần có nam nhân vật chính đạo. Bà chỉ viết một nam
nhân vật chính thì sẽ rất nguy hiểm.
- Ồ! Đúng rồi. Nếu là tiểu thẩm thẩm thì phải có thúc thúc xuất hiện ngăn chặn tình cảm của hai người phát triển chứ.
- Đúng thế.
- Không sao. Để hắn chết đi là xong.
- … Bà… bà định cho ai chết đi…
- Vị thúc thúc đó chết luôn từ hồi còn trẻ. Như vậy sẽ không có nam nhân vật phụ nữa.
- … Bà đối xử với nhân vật nam phụ trong tiểu thuyết của chính mình như
vậy sao? - Chỉ một câu nói là giết chết phu quân của nàng rồi. Thật quá
đáng! Một tác giả không có nhân tính! Lợi dụng người đàn ông của người
ta xong thì qua cầu rút ván. Hóa ra không chỉ trong hoàng cung mới thấy
cảnh người nay cười, không ai thấy cảnh người xưa khóc. Híc!
- Đúng đấy. - Nhân vật nam được cưng chiều thừa thắng xông lên, giơ ngón
tay ngọc yêu cầu: - Còn một chút vấn đề. Tiểu vương cảm thấy không có
hứng thú lắm trong căn phòng này.
- Ừm ừm ừm! Ta cũng có nghĩ đến điều này, thế nên lần này muốn có một chút đột phá thì phải tìm một nơi thật mới mẻ.
- Xì! Tôi không đi đâu hết!
- Ta không cần để ý đến cảm nhận của cô. Ta chỉ cần nam nhân vật chính thôi.
- ….
Được thôi. Bà tiếp tục trọng nam khinh nữ đi. Xì! Cũng là nhân vật chính,
tại sao đãi ngộ dành cho nàng lại kém hơn nhân vật nam nhiều như vậy
chứ? Phì! Thế nên mới nói, tiểu thuyết cũng thế, bạch mã hoàng tử cũng
thế, đều là lừa đảo cả.
Sau khi bàn xong chuyện đổi địa điểm trong cuốn sách, Tiểu Như Ý giữ lời
hứa, dẫn hai đứa trẻ thích chơi đùa bị đói suốt mấy ngày đi ăn đồ ăn đêm của phiên thổ.
Trong cung toàn là thịt dê nướng, quá chú trọng đến chuyện dinh dưỡng, vốn
không xem trọng hương vị. Thịt dê nướng thật sự nên dùng than đen để
nướng, rắc chút muối rồi phun rượu nho của phiên quốc lên. Cho thêm
hương liệu vào có thể làm mất mùi hôi. Thái thịt dê nướng thành những
lát mỏng, ăn cùng với rau sống trần. Cắn một miếng mới thấy vị tươi ngon tuyệt vời.
Cầm hai gói thịt dê đưa cho hai người trung nguyên. Tiểu Như Ý tự hào chỉ
vào người cầm cưa mà có thể thái thịt dê thành lát mỏng tang phía sau
nói:
- Hai người thấy chưa? Lần này thì hai người thấy người phiên thổ cũng có món ăn ngon đấy chứ? Đây mới gọi là công phu thật sự! Cực kỳ ngon!
Những thứ trong cung có là gì? Lấy ra tiếp đãi người trung nguyên, thật
tội nghiệp! Vương thượng của chúng ta bị mấy người trung nguyên các
người làm hỏng rồi. Cứ toàn học thứ lễ nghĩa gì đó. Ta thật không hiểu
nổi. Dân dã thì có gì không tốt chứ? Đồ ăn ngon, uống bát rượu lớn, cắn
miếng thịt lớn. Miếng thịt này phải dùng cưa để cắt mới ngon. Dùng con
dao nhỏ gì đó trong cung mà thái thì có thái đến mục thớt. Lúc đó thì
thịt cũng nguội lạnh rồi. Ăn ăn ăn đi. Mau ăn đi cho nóng. Không để
nguội được đâu.
Thấy Tiểu Như Ý giới thiệu đặc sản quê hương hấp dẫn như vậy, Cung Diệu
Hoàng và Long Tiểu Hoa nhìn nhau rồi cùng đưa miếng thịt cuốn trong tay
lên miệng cắm. Miếng thịt mềm, thơm ngon, rau sống vẫn giòn, thịt còn cả bì được rưới nước xuýt lên, càng ngon hơn nữa.
Long Tiểu Hoa cắn hai ba miếng đã hết sạch miếng thịt cuốn trong tay. Nàng
vỗ vỗ bụng rồi lại đón lấy xiên thịt dê nướng, nhấp một chút rượu nho
trong túi. Đi theo Tiểu Như Ý thưởng thức những món ăn và trò chơi đường phố của phiên thổ. Những người ở đây thoải mái nhảy múa không cần theo
những quy tắc trong cung đình. Họ nhảy múa không cần đúng điệu nhưng
khiến cho người khác cảm thấy cực kỳ tự nhiên. Quan trọng nhất là…
- Oa! Hóa ra không phải cô nương phiên quốc nào cũng có bộ ngực lớn.
Cũng có những cô nương có bộ ngực bình thường. Họ cười đùa và nhảy múa rất tự nhiên.
Tiểu Như Ý ngoái đầu lại nói:
- Ai quy định phiên quốc chúng ta chỉ có thể sinh ra những cô nương ngực
lớn chứ. Một đất nước thì kiểu người