nh tối om, nến cũng bất giác bị thổi tắt, không còn nhìn thấy gì nữa.
Lục Trúc hoảng hốt.
“ phụt”
Điện được bật lên, cô sững
sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, Hoàng Hiểu Vương trong chiếc áo sơ mi đen, mái
tóc màu hạt dẻ của cậu bay lơ thơ, đang quỳ dưới chân cô, trên tay cậu là một
chiếc hộp vuông nhỏ, và bên trong nó, là một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn bằng bạc,
đính một hạt kim cương sáng lấp lánh, dường như là đang tỏa ra ánh hào quang
rực rỡ. Cậu mỉm cười dịu dàng:
- Lấy anh nhé, em.
Cô sững sờ, nhìn chừng
chừng vào cậu, đôi mắt trong veo, mái tóc ngắn thổi bay, cô vẫn tròn xoe mắt
nhìn. Lúc này, nhạc lại được ngân lên, cả nhà hàng trở nên êm đềm, lãng mạn
biết bao. Cô vẫn cứng đờ người, Hoàng Hiểu Vương vẫn mỉm cười, ánh mắt trông
chờ câu trả lời của cô.
- Em sẽ lấy anh chứ?
Cậu nhắc lại lần thứ hai.
“ Ring...ring...”
Chợt chuông điện thoại
kêu inh ỏi, Hoàng Hiểu Vương cau có, không ngờ lại bị phá đám vào ngay lúc này.
Nhưng là điện thoại của Lục Trúc, cô thở phào nhẹ nhõm, may mà có người gọi
đúng lúc này, nếu không tim cô vỡ tung ra mất thôi.
- Alo ạ?
[ Huhu...phải Tiểu Lục không?'>
- Trân Trân à? Sao vậy?
[ Sao Hoàng Hiểu Vương không nghe máy? Hắn ta đâu
rồi?'>
- À, cậu ấy đang ở đây.- Cô liếc mắt nhìn Hoàng Hiểu
Vương.
[ Bảo cậu ta đến bệnh viện Hàn Dương ngay,...nhanh
lên!'>- Trân Trân hét lên trong điện thoại rồi tắt máy.
Lục Trúc đưa mắt hoang mang
nhìn cậu:
- Trân Trân...cô ấy bảo, bảo...cậu đến bệnh viện Hàn
Dương ngay.
Hoàng Hiểu Vương đứng
phắt dậy, cậu kéo tay cô chạy ra khỏi nhà hàng, vẫy một chiếc taxi:
- Đến bệnh viện Hàn Dương nhanh nhất có thể.
Người tài xế gật đầu rồi
phóng ga đi ngay.
Lục Trúc run run bám vào
tay áo cậu:
- Có chuyện...gì thế?
Hoàng Hiểu Vương vò đầu
bứt tai, điều cậu lo lắng nhất cuối cùng đã đến rồi, thật tồi tệ. Cậu chống tay
nhìn ra ngoài đường, không buồn trả lời Lục Trúc. Lòng cậu giờ rối như tơ vò,
chiếc nhẫn cũng nằm im trong túi...ánh sáng hào quang vụt tắt...
Tại bệnh viện Hàn Dương.
Bầu trời xanh, tấm rèm
cửa sổ cũng xanh, bình hoa dành dành đặt trên bàn cũng xanh, bộ quần áo cô mặc
cũng một màu xanh.
Dương Lạp nằm thẫn thờ
trên giường, chiếc gối được kê cao lên cho cô nửa nằm nửa ngồi. Mùi thơm dìu
dịu của hoa khiến tâm trạng cô hoàn toàn trống rỗng. Cô đưa mắt nhìn xung
quanh, sao tất cả mọi người lại ở đây thế này?
Anh này, Tiểu Lục, Tiểu
Trân, Tiểu Thiên và cả tụi nhóc đang chăm chú nhìn cô. Cô nhìn rõ những giọt
nước mắt vội vã còn vương trên mắt của Tiểu Trân và Tiểu Lục. Cổ họng cô đắng
ngắt, cô với tay về phía bàn. Lập tức Hoàng Hiểu Vương chạy đến đỡ cho cô cốc
nước, cô thoáng ngạc nhiên:
- Sao mọi người lại tụ hội đông đủ thế này?
Trân Trân làm bộ gãi đầu,
cười nhưng trông nụ cười ấy gượng gạo biết nhường nào:
- À, đến chăm sóc cậu ấy mà.
“ Không phải, tuyệt đối không phải? Mình bị làm sao?
Chắc chắn mình bị làm sao rồi?”
Cô cười đau khổ, mắt nhìn
lơ đễnh:
- Các người còn định lừa tôi đến bao giờ nữa?
Lục Trúc lại thút thít
khóc, từ khi chạy cùng Hoàng Hiểu Vương đến đây, điều đầu tiên cô nghe thấy đã
khiến cô suýt xỉu rồi. Không ngờ điều tồi tệ này lại xảy đến.
Trân Trân cũng không kìm
nổi nước mắt nữa, cô tựa vào vai Chu Thiên rấm rức khóc. Dương Lạp ngỡ ngàng
đến tuyệt vọng.
Máu, máu lại chạy ra từ
mũi nữa rồi. Cô giơ tay lên quệt, màu của máu đỏ tươi.
“ Bác sĩ!...bệnh nhân chảy máu mũi!”- Tiếng cô y tá
gọi lớn ngoài hành lang.
Hoàng Hiểu Vương vội vàng
đưa khăn giấy lau cho cô, nhưng cô hất ra, mặc kệ cho nó chảy, chảy qua khóe
miệng, xuống cổ...chảy vào trái tim ngây dại của cô.
Sau khi bác sĩ tiêm liều
thuộc ngưng tụ máu cho cô, cô nằm xuống định thần ngủ. Mái tóc lơ thơ bay trong
cơn gió nhẹ, đôi môi nhợt nhạt khẽ hấp háy thở, Hoàng Hiểu Vương lấy tay vuốt
tóc em.
Và khi cậu mở lòng bàn
tay ra, một nắm tóc rụng trên tay cậu. Cậu đau khổ siết chặt nó, chặt đến mức
móng tay bấm vào da thịt đau nhói.
“ Chết tiệt, anh muốn khóc...”- Cậu rên rỉ trong phòng
bệnh chỉ có hai người, nhưng phải cố kiềm chế, không được khóc lúc này, điều đó
càng khiến mọi thứ rối tung lên mà thôi.
.....
Bác sĩ nhìn chằm chằm vào
những người đang ngồi trước mặt mình, toàn những cô cậu trẻ tuổi, ông đưa mỗi
người một cốc nước rồi hỏi:
- Các cô cậu còn học cấp ba phải không?
Hoàng Hiểu Vương giật
mình:
- Vâng...ạ!
Ông cười hiền hậu rồi chỉ
vào tấm phim chụp X-Q:
- Đây là cột sống của bệnh nhân Dương Lạp Lạp, nhưng
các bạn đã biết, nó không bình thường, các đốt sắp xếp rất khó hiểu, không có
trật tự. Điều này rất khó để thực hiện phương pháp cấy ghép tủy...
- Tại...sao ạ?- Trân Trân mắt nhìn ngây dại.
- Việc rút tủy thì có thể làm được nhưng cấy thì đối
với chúng tôi là không thể, trong số các bạn đã xét nghiệm, không ai có mẫu tủy
phù hợp với bệnh nhân. Với lại, các bác sĩ chuyên khoa của cả nước này, tôi
không chắc ai có thể thực hiện ca phẫu thuật này dù có tủy phù hợp.
- Nếu là Tember Jack?- Hoàng Hiểu Vương bất ngờ hỏi.
Ông bác sĩ ngồi xuống
ghế, ôn tồn:
- Vâng, đ
