ên trắng xóa, trắng như
tuyết, không còn thấy gì nữa...
.......
Tiếng xe hơi phanh kít
trước cửa nhà, bóng dáng bé nhỏ của Lục Trúc đang vội vã chạy ra, Hoàng Hiểu
Vương đứng đó, mỉm cười dịu dàng. Lục Trúc để xõa mái tóc ngắn, mặc chiếc váy
dài đến đầu gối màu xanh nhạt. Cô thở dốc:
- Xin lỗi, tôi đến muộn.
Hoàng Hiểu Vương mỉm cười
lấy tay xoa đầu cô:
- Không sao đâu nhóc con, anh cũng mới đến mà.
Cô ngoan ngoãn như một cô
bé mới lên ba vậy, để cậu ôm ghì vào lòng:
- Từ giờ em không được rời xa anh nữa nhé! Có em ngày
hôm nay là hạnh phúc lắm rồi.
Lục Trúc không nói gì, cô
chỉ thấy lòng rất ấm áp, cô ngước mặt, cặp mắt long lanh:
- Đi bộ nhé.
Hoàng Hiểu Vương giật bắn
mình, cậu sửng sốt:
- Đi bộ á? Chứ không phải chúng ta sẽ đi xe dạo quanh
thành phố à?
- Thôi nào, đi bộ đến gần đây có một bờ biển đẹp lắm.
Cậu hơi ngại, ăn mặc bảnh
bao thế này mà lại phải đi bộ sao? Mà nhìn cái bộ mặt đang năn nỉ của cô ấy
kia, cậu không sao từ chối được, nền đành gật đầu đồng ý.
Họ đi bộ, lần thứ hai
trong đời Hoàng Hiểu Vương phải đi bộ. Mà đi bộ cũng có cái thú vị của nó ấy
chứ, cậu được ngắm nhìn Lục Trúc kĩ hơn, đôi mắt của cô ấy đang hướng về phía
trước, hàng lông mi dài cong vút, chiếc mũi thon cao cùng đôi môi hồng nhỏ
nhắn. Cậu lại đỏ mặt, cô ngạc nhiên quay ra nhìn cậu khó hiểu:
- Sao cậu lại nhìn tôi chằm chằm thế?
Hoàng Hiểu Vương chỉ cười
đáp lại cô. Cô ấy đáng yêu như một thiên thần vậy. Ráng chiều đã phủ nhè nhẹ.
Một màu tà tà của mùa đông Nhị Hà.
Biển với những làn sóng
xô bờ đẩy những hạt cát trắng tinh lên bờ, Lục Trúc sung sướng chạy ra nghịch
nước, cô bỏ đôi guốc gò bó trên bờ, nhấc váy chạy ra mép biển, tung tăng nghịch
những cơn sóng xô đến, gấu váy bị nước bắn ướt, mái tóc cũng đọng lại những hạt
nước li ti, cô cười rạng rỡ, dang tay về phía cậu:
- Lại đây, vui lắm.
Hoàng Hiểu Vương lắc đầu,
cậu thấy trò này quá trẻ con. Bỗng một đợt sóng lớn xô đến, trùm lên cả người
của Lục Trúc như muốn nuốt chửng cô vậy. Cậu hốt hoảng, cởi bỏ chiếc áo khoác,
chạy nhanh hết sức có thể về phía cô, nước biển bỗng chốc lạnh buốt, cậu đỡ
người cô đứng dậy, ướt cả rồi, nước chảy tóc tách từ tóc xuống cả người. Nhưng
cô vẫn mỉm cười nhìn cậu:
- A mát thật đấy.
Cậu ôm chầm lấy cô:
- Đồ ngốc, em làm vậy biết nguy hiểm lắm không hả?
Trong ráng chiều nhè nhẹ,
họ ôm nhau, một chàng trai và một cô gái ôm nhau rất lâu, trông họ như một bức
tranh thủy mặc lớn. Cô khẽ đẩy người cậu ra, nhìn vào tròng mắt màu café của
cậu, nó đẹp mê hồn, có sức hút mãnh liệt, nó đang đắm đuối nhìn cô. Tim cô đập
thình thịch, nước biển quá đầu gối, váy cô chạm vào nước, hơi lành lạnh. Cô
kiễng chân, tay víu lấy hai cánh tay cậu và...một nụ hôn, cô hôn cậu, trong 15
giây, lần đầu tiên cô ấy chủ động hôn cậu. Hoàng Hiểu Vương cứng đờ người, cậu
sững sờ đến mức không thốt nên lời.
- Chúc mừng sinh nhật.
Cô lại cười, nụ cười đẹp
rực rỡ trong hoàng hôn đang phủ nhẹ. Một lúc sau cậu mới tỉnh lại, sung sướng
nhấc bổng cô lên:
- Ôi cô nhóc của anh...anh yêu em nhiều lắm.
“ Ring...ring...”
Trên bờ, trong túi áo
cậu, chiếc điện thoại vô hồn kêu...lên những tiếng não nề...
.......
Bệnh viện Hàn Dương vẫn
ồn ào như thường ngày, y tá, bác sĩ, bệnh nhân đi lại nườm nượp, mùi thuốc
kháng sinh sộc lên khắp nơi, cả bọn Trân Trân ngồi ngoài hành lang, mệt mỏi, lo
lắng, bàng hoàng và sợ hãi. Đột nhiên Dương Lạp ngất, cô nằm sõng soài trên sàn
nhà, mắt nhắm tịt. Lúc ấy mọi người thực sự sợ hãi, liền gọi cấp cứu đưa cô đi
ngay. Tiểu Thiên lo lắng hỏi:
- Chị Lạp có bị sao không?
Trân Trân ngồi thừ người,
rõ ràng cô ấy đang rất khỏe mạnh, sao đột nhiên lại phải cấp cứu thế này, đã
hai giờ đồng hồ trôi qua rồi, phòng cấp cứu vẫn đóng kín cửa, cô buồn rầu:
- Chị...không biết...
Bỗng cánh cửa bật mở, cả
bọn lao đến hỏi rối rít:
- Bác sĩ, cô ấy có sao không ạ?
Ông bác sĩ quệt mồ hôi,
cau mày:
- Sao lại để tình trạng đến mức này?
- Tình trạng...gì ạ?- Trân Trân tròn mắt ngạc nhiên.
- Bệnh nhân bị bệnh máu trắng từ lâu lắm rồi, đây là
giai đoạn cấp tính rồi...
“ Máu trắng”
“ Máu trắng”
Hai tiếng “máu trắng” cứ
vang lên bên tai mọi người, sao lại...như thế?
Cô bủn rủn cả chân tay,
víu vào áo bác sĩ, run run:
- Bác...sĩ nói gì...thế ạ?...cô ấy khỏe mà...
Ông có vẻ khó chịu:
- Khỏe gì? Rất may là chúng tôi vừa cứu chữa kịp thời,
tình trạng này phải phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Trân Trân nghe xong thì
ngất lịm, Chu Thiên đỡ lấy người cô, cậu cũng không khỏi bàng hoàng vì điều vừa
rồi...
....
Nhà hàng tối nay được
Hoàng Hiểu Vương bao cả, trước ánh nến lung linh, trước hàng ngàn vì sao đang
sáng lung linh trong mắt hai người, cậu đắm đuối nhìn Lục Trúc, cô cũng nhìn
lại, nở một nụ cười vầng trăng khuyết, lúc này đây dường như hai người hòa làm
một. Bản nhạc lại vang lên thật du dương, thật dịu dàng, lãng mạn làm sao.
Hoàng Hiểu Vương nghĩ đã đến lúc cậu làm điều này.
Bất chợt nhạc ngừng lại,
Lục Trúc thoáng ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy nhỉ?
Rồi điện phụt tắt, xung
qua
