Polaroid
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322305

Bình chọn: 7.5.00/10/230 lượt.

không tạo thành tiếng khóc, nước mắt nhòe mắt đắng.

cô không đủ can đảm đối diện với ánh mắt của Dương Lạp...

Lại một mình.

Căn phòng vắng lặng.

Yên tĩnh.

Dương Lạp hít hà một chút

gió trời đi vào từ cửa sổ, trong tay cô cầm một bức thư màu trắng tinh.

Cô ngước nhìn, nó trắng

không tì vết, chỉ có một dòng chữ hoa viết tay ngoài phong bì. " chữ bà ấy

đây sao?"

Cô đưa tay lướt nhẹ qua

dòng chứ, cứ như thể nó còn mới nguyên vậy, ấm áp quá!

“ Soạt”

Cô mở phong bì thư, lấy

ra một bức thư viết trên giấy trắng, nhìn qua có vẻ nó khá dài. Mùi mực vẫn còn

thơm, cô tựa lưng vào gối, hai tay dang rộng lá thư. Thoáng nhìn nét chữ viết

tay rất đẹp, dường như người viết đã rất nắn nót để viết ra nó.

Nắng chiều tà bắt đầu

xuyên qua lớp rèm mỏng manh, rọi vào giường bệnh, lên bức thư kia.

“ Ngày 16 tháng 6 năm 2013.

Thân gửi Dương Lạp.

Cho phép mẹ được gọi con là

con và được xưng là mẹ con.


Con gái của mẹ, chắc rằng khi

con đọc bức thư này, con đang ở một mình đúng không?


Còn mẹ, khi viết lá thư này

cho con, đó là một ngày mưa, mưa rả rích không ngớt, trong thư phòng, dành một

chút thời gian rảnh rỗi, mẹ muốn gửi gắm tâm sự của mình cho con.


Đã mười bảy năm trôi qua kể từ

ngày mẹ con ta rời xa nhau. Đó là cái ngày mà mẹ thấy mình ngu ngốc nhất trên

đời này. Mẹ đã từ bỏ hai sinh linh ngây thơ bé nhỏ của mình để chạy theo mối

tình say đắm kia. Thực sự mỗi khi nhớ về các con, mẹ đã rất tuyệt vọng.


Mẹ đã có tất cả, có tình yêu,

có danh vọng nhưng lại không có các con, đó là nỗi mất mát lớn nhất của mẹ.


Mẹ biết mẹ có lỗi với các con

rất nhiều, mẹ là người tồi tệ nhất trên đời này, mẹ cầu mong ở các con một sự

tha thứ.


Mẹ nhớ lúc ấy ở bệnh viện An

Dương, mẹ đã sinh các con trong sự cô đơn và tuyệt vọng tuyệt đối. Vì không có

ba con bên cạnh, chắc con cũng tự hỏi không biết ba mình là ai? Tiểu Lạp, mẹ

thật sự xin lỗi, ba con đã không may qua đời trước khi mẹ đẻ các con, vì căn

bệnh máu trắng...”


Dương Lạp sững sờ, lá thư

rơi bộp xuống tấm nệm.

“ Máu trắng?”

“ Lại là máu trắng.”

“ Ba bị máu trắng ư?”

Cô bất giác cười nhạt,

căn bệnh này đã cướp mất ba cô ư? Và bây giờ, nó tiếp tục hành hạ đứa con gái

của ông, cái này gọi là di truyền phải không?

Cô đã luôn nghĩ về cha

mình, đã thắc mắc không biết ông ấy là ai mà anh không một lần nhắc đến. Và tại

sao?

Tại sao ông bỏ hai anh em

cô?

Nhưng giờ sự thật đã sáng

tỏ, ông chết, chết vì căn bệnh máu trắng đó.

Cô lấy hết dũng cảm cầm

tiếp bức thư lên đọc:

“ Lúc ấy, mẹ thực sự đau đớn và mất hết

niềm tin, nhà chúng ta quá nghèo, ba các con bị bệnh tật hành hạ, mẹ lại có

mang sắp sinh. Quá chán nản, mẹ đã bảo với ba con rằng: Em mệt mỏi lắm rồi, em

phải làm sao đây?


Và ba con mỉm cười, nụ cười

đẹp nhất từ trước đến giờ, ba chỉ nắm chặt lấy tay mẹ, cười và ra đi mãi mãi.

Mẹ đã uất hận đến chết, mẹ gào khóc trong sự uất ức vô cùng, căm hận có sao

phận trời lại áp đặt đến gia đình ta như vậy.


Và người ấy xuất hiện, chắc

con đã biết, là Bệ Hạ bây giờ, ông ấy đã đón nhận mẹ, giúp mẹ vượt qua khó

khăn...Chợt một ngày, ông ấy ngỏ lời cầu hôn mẹ, mẹ đã thật sự bất ngờ, không

ngờ một người có thân phận thấp hèn như thế này lại được Thái Tử cầu hôn ( Lúc

đó ông ấy vẫn còn là thái tử). Mẹ không thể diễn tả được cảm xúc khi ấy...


Con có hiểu không? Nó giống

như một sự cứu rỗi, và mẹ đã đồng ý, mặc những lời miệt thị của mọi người trong

và ngoài hoàng tộc. Ông ấy vẫn quyết bảo vệ và đòi kết hôn với mẹ bằng được.

Cuối cùng Hoàng Hậu cũng đành đồng ý và mẹ được lập làm chính thất Thái tử Phi.

Ông ấy đã ôm mẹ vào lòng, mẹ cảm tưởng như là trong vòng tay ba con vậy. Mẹ đã

rất sung sướng...Tình yêu ấy như nở hoa trong trái tim mẹ...


Một thời gian sau, Hoàng gia

ép Thái tử phải lập thêm một Phi tử khác theo chế độ lúc bấy giờ. Áp lực hoàng

tộc khiến chúng ta vô cùng khổ sở, rốt cuộc thì cũng phải tuân theo quy luật.

Thứ phi được chọn là con gái của Tổng thống đương nhiệm. Đó là một người phụ nữ

trẻ đẹp hơn hẳn mẹ về cả sắc lẫn tài. Mẹ cảm thấy vô cùng tự ti con ạ, nhưng

ông ấy đã nhanh chóng an ủi mẹ và hứa chỉ dành chọn tình yêu cho mẹ. Chỉ một

khoảng ngắn, Thứ phi có mang và đẻ một Tiểu Hoàng tử, cả hoàng tộc lấy làm vui

vẻ. Bù lại mẹ lại chẳng thấy gì, Hoàng Hậu nhiều lần gặng hỏi mẹ sự tình nhưng

mẹ cũng chỉ biết nín nhịn, không biết trả lời thế nào. Và đứa trẻ ấy ngày một

khôn lớn, nhưng lại không nhận được một chút tình thương nào của Bệ Hạ. Nó rất

hận mẹ, vì ông chỉ yêu thương một mình mẹ. Còn mẹ nó và nó thì ông chẳng đoái

hoài đến, mẹ cũng nhiều lần gợi ý nhưng ông nhất quyết không nghe. Mối thù giữa

thằng bé và mẹ ngày một lớn...”


Dương Lạp ngừng đọc, cô

lại suy ngẫm về “ Tiểu Hoàng Tử” nói trong bức thư? Đó có phải là gã Hoàng Tử

đợt trước không? Hóa ra vì vậy mà hắn ghét cô như vậy. Cũng vì mối thù với bà

ta. Mà không ngờ sống trong Hoàng Tộc cũng chẳng vui vẻ gì, bà ta cũng phải

chịu quá nhiều áp l