ó là bác sĩ hàng đầu thế giới, ông ấy đã thực
hiện rất nhiều ca thành công, vì vậy hi vọng được cứu của bệnh nhân sẽ rất cao
nếu được bác sĩ Tember trực tiếp phẫu thuật. Nhưng...như các bạn đã biết, điều
này thực khó...ngay đến chúng tôi cũng chưa một lần được tiếp xúc với ông ấy.
Mọi người im lặng.
Bác sĩ tiếp tục:
- Tình trạng của bệnh nhân hiện giờ đang rất nguy
kịch, bắt đầu rụng tóc và chảy máu cam liên tục rồi. Nếu không phẫu thuật
sớm...thì e rằng...
Hoàng Hiểu Vương đập tay
xuống bàn khiến mọi người giật bắn mình:
- Vậy giờ phải thế nào thưa bác sĩ?
Ông bác sĩ lại đứng dậy,
lấy một tập giấy đến trước mặt cậu:
- Cách còn lại duy nhất chính là phải phẫu thuật dù không
có bác sĩ Tember Jack.
Cậu nhìn vào tờ giấy đồng
ý phẫu thuật, đã có ghi tên sẵn Dương Lạp Lạp.
- Tỉ lệ thành công là bao nhiêu?
- 5 %
Mọi người giật bắn mình.
- Ông định giết con bé à?- Hoàng Hiểu Vương hét lên.
Bác sĩ cau mày nhìn:
- Đó là cách duy nhất, một là cô ấy sẽ chết, hai là
đồng ý phẫu thuật, may mắn sẽ cứu cô ấy. Tùy các cô cậu.
Lục Trúc lấy tay bịt
miệng khóc, 5 % thì sao có thể đây, phải làm thế nào đây?
Ông bác sĩ đi ra khỏi
phòng, mọi người đờ ra trong chốc lát. Hoàng Hiểu Vương ngồi thẫn thờ, cậu
không dám tin nổi điều này, nó thật kinh khủng biết nhường nào.
....
Cô y tá đang chỉnh lại
đường truyền, Dương Lạp với tay kéo áo chị:
- Chị ơi!
Cô y tá giật mình quay
sang lo lắng:
- Sao vậy? Em không khỏe à?
Cô mỉm cười:
- Dạ không, chị nói cho em biết em bị bệnh gì đi?
Cô y tá bối rối, cô đứng
thẳng người, lấy tay vuốt lại tóc mái ra sau, cười gượng:
- Em không bị sao cả đâu, chỉ ốm thôi.
Dương Lạp bỗng chợt cười
toe toét:
- Chị nói dối, anh hai bảo là anh ấy không dám nói nên
nhờ chị nói hộ dùm em mà.
Cô y tá ngạc nhiên cúi
sát xuống hỏi:
- Thật không?
Dương Lạp gật đầu. Cô y
tá cũng thành thực vì tin lời cô:
- Em bị bệnh máu trắng giai đoạn cấp tính.
Dương Lạp cứng đơ người,
thời gian đông cứng lại năm giây, cô sốc nặng.
“ Máu trắng? Là cái bệnh bạch cầu mình học ở sách
sao?”
Một cơn gió vô tình thổi
qua, cô nhìn ra cửa sổ, đúng lúc chiếc lá vàng trên cây lìa cành, rơi bộp xuống
đất. Cô hoảng sợ trùm kín chăn: “ Không, không, mình không thể chết được,...”
" Sợ hãi, sợ hãi
quá, không, tôi không muốn chết, không muốn chết mà."
Cô òa lên khóc, đau đớn
bị dồn nén trong từng giọt nước mắt trong suốt, cô bấu chặt vào thành giường,
cố gắng thoát ra khỏi nơi này nhưng vô vọng, người cô không có một chút sức
nào. Lại ngã ra giường, cô ngả đầu xuống gối, lấy tay vuốt tóc, một nắm tóc
vương lại trên bàn tay, cô hét lên:
- Không, không............
Bên ngoài, mọi người nghe
tiếng kêu thất thanh của cô thì chạy sộc vào, Trân Trân ôm chầm lấy bạn, khóc
nức nở:
- Cậu bình tĩnh nào, bình tĩnh nào.
Dương Lạp đẩy ra, cô như
người hoảng loạn, ánh mắt tuyệt vọng:
- Tôi không muốn chết...không muốn chết mà.
Hoàng Hiểu Vương đau khổ
định lại gần an ủi em thì em đã gồng người lên, ném gối tới tấp về phía cậu:
- Cút đi, các người cút hết đi...
Cô khuỵu xuống, khóc thảm
thiết, đau đớn quá, trái tim này đau như bị cắt ra vậy.
Cậu ra hiệu cho mọi người
đi ra, còn mình cậu ở trong phòng, cậu nhìn em đang khóc quằn quại trên giường,
mái tóc rối xù lên, khuôn mặt nhợt nhạt:
- Anh xin lỗi.
Cô nín khóc, im lặng. Một
cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào.
- Anh biết phải làm sao đây? Tất cả là tại anh không
tốt.
Cậu nói mà nước mắt muốn
vỡ òa ra.
Dương Lạp đưa cặp mắt
tuyệt vọng nhìn người đang đứng trước mắt mình. Cô nhào tới ôm chầm lấy cậu,
tiếng khóc nghẹn ứ ở cổ:
- Anh ơi! Em chưa muốn...chết mà...
Nếu lúc này có thể ôm
chặt lấy anh mãi mãi, để anh không còn có thể rời xa cô nữa thì thật tốt biết
mấy, nhưng sự thật thì...
Hoàng Hiểu Vương nghe hơi
thở run rẩy của em, người cậu như cứng đờ ra,...cái cảm giác này là sợ hãi phải
không? Sợ hãi người mình thương yêu nhất sẽ biến mất...
Một cơn gió lại thổi tới,
Dương Lạp buông anh ra, nhẹ nhàng nằm xuống, trùm kín chăn, giọng cô yếu ớt:
- Em muốn một mình.
Cậu đứng nhìn một hồi lâu
rồi lặng lẽ đi ra.
Bất cứ ai trên trái đất
này, khi biết mình sắp từ biệt cõi đời, cũng đều có một cảm giác chung: Đó là
cô đơn.
....
Mưa, những hạt mưa rơi tí
tách bên khung cửa, tiếng mưa nghe thật êm dịu. Dương Lạp nằm trên giường bệnh,
nhìn ra ngoài bầu trời u ám. Từ lúc biết căn bệnh mình đang mang bên người, cô
như người mất hồn. Ánh mắt không còn trong veo như ngày nào nữa, mà giờ đây như
trở nên tang thương đến lạ. Cô mới 18 tuổi, 18 tuổi còn quá trẻ để phải chịu
nỗi đau này. Cô dựa đầu vào gối, thấy dễ chịu hẳn.
“ Vậy là mình sắp chết.”
Cô cười nhạt nhẽo, biết
đâu được, dòng đời mà, không thể lường trước được. Cô bỗng nhớ đến hoàng hậu?
Bà ấy là mẹ của cô? Đúng là trái đất hình tròn. Cô cất tiếng gọi:
- Tiểu Trân?
Bên ngoài, Trân Trân chạy
vội vào, cô lo lắng:
- Có chuyện gì sao?
Dương Lạp mỉm cười, nụ
cười đối với Trân Trân sao giờ nó lại buồn thế kia?
- Mọi người đâu cả rồi?
- Chu Thiên đi mua cháo r
