trứng ra đặt giữa bàn, Dương Lạp cũng đẩy nồi cơm lại. Sau khi thức ăn đã được
bày biện trên bàn, hai cô gái hí hửng ăn cơm.
- Chà, trình độ nấu nướng của cậu càng ngày càng lên
ha?
Trân Trân cười toe nhìn
cô bạn đang tấm tắc khen:
- Mình mà lại!
Bỗng có tiếng chuông điện
thoại.
- Alo ạ?
[ Tiểu Lạp à?'>
- Anh gọi có việc gì thế?
[ Chúc mừng sinh nhật em nhé!'>
Dương Lạp bất giác nở một
nụ cười:
- Cũng là sinh nhật anh mà.
[ Ha ha...sang 18 tuổi rồi, lớn rồi, phải luôn cười
nhé cô nhóc của anh.'>
- Vâng, anh cũng vậy, bớt bắt nạt người khác đi nghe
chưa?
[ Sao em lại suy nghĩ về ông anh dễ thương của em như
thế chứ?'>
- Anh mà dễ thương cái gì? Em cũng chúc anh sinh nhật
vui vẻ nhé ông anh yêu quý.
[ Cảm ơn em nhiều lắm. Mà hôm nay mọi người có tổ chức
cho em không?'>
- Có ạ, bọn Chu Thiên sẽ ra, anh cũng vào tham gia
nhé!
[ Hưm...anh xin lỗi, không được rồi, hôm nay anh hẹn
với Tiểu Lục, cô ấy định chúc mừng anh, nên anh không đến được rồi.'>
Thắt, tim lại thắt vào
đau rồi? Anh ấy không đến?
- Vậy...ạ? Vậy...chào anh nhé, em đang ăn cơm...
[ Ừ chào em.'>
Cúp máy rồi, tự nhiên lại
hụt hẫng thế này? Anh ấy không thèm đến sinh nhật của mình ư?
- Sao vậy? - Trân Trân ngạc nhiên vì vẻ mặt của cô.
- Không, ăn đi, anh ấy chúc mừng mình thôi.- Cô thoáng
giật mình.
Hai người nhanh chóng xử
lí xong bữa ăn. Dương Lạp buồn thiu bước lên phòng.
Trời lại lạnh, lạnh vậy
mà sao giờ dường như tim cô muốn đóng băng luôn rồi. Cứ như thể trái đất đang
quay lưng lại với cô vậy, những người cô yêu thương đang dần biến mất.
Trưa. Trời lạnh.
Trân Trân ngồi ở phòng
khách xem ti vi, tiếng chuông cửa réo ầm ĩ, cô chạy lại mở cửa.
- Ôi chị tôi!
Chu Thiên nhảy lên bậc ôm
chầm lấy Trân Trân, cô nghẹt thở buông ra:
- Em làm cái gì vậy?
Cậu gãi đầu cười như chú
khỉ con:
- Làm gì đâu? Em nhớ chị thôi mà.
- Thôi vào nhà đi thằng nhóc.
Trân Trân đóng cửa lại
khi lũ nhóc đã vào hết trong, cô tròn mắt đếm đi đếm lại số người:
- Sao ít thế này?
- Chỉ có từng đây đứa đi được thôi chị ạ, lũ còn lại ở
nhà phụ bố mẹ nó rồi.
- Woa, nhà chị Trân đẹp quá ta?
Lũ nhóc cứ nhao nhao cả
lên. Chu Thiên nhảy tót lên cái ghế sofa:
- Chị Lạp đâu rồi chị?
- Để chị đi gọi.
Cô chạy lên cầu thang, gõ
cửa phòng:
- Tiểu Lạp, Tiểu Lạp, bọn nhóc ra rồi, xuống đi.
- Rồi, ra ngay.
Dương Lạp bước ra, vẫn là
hình ảnh thường ngày, mái tóc dài buông xõa, bộ quần áo thể thao bó sát người,
cô tung tăng bước xuống, bọn nhóc vừa thấy cô đã òa lên:
- Chúc mừng sinh nhật chị Lạp.
Cô mỉm cười cảm ơn, bọn
nhóc còn bưng ra một hộp quà rất to:
- Happy birthday to you.
Cô cảm động mở ra, một
con gấu bông màu trắng rất to, có khi phải bằng người cô ấy chứ?
Cô ôm nó ra, woa, đẹp
thật!
Mọi người vỗ tay hưởng
ứng nhiệt tình. Trân Trân vỗ tay nói lớn:
- Nào mấy nhóc, mỗi người phụ chị một việc nhé.
Cô quay sang Dương Lạp:
- Bà đi lên phòng tui có chuyện muốn nói.
Dương Lạp hơi ngạc nhiên
nhưng cũng lên theo Trân Trân.
“ Cạch”
Cô bạn đóng kín cửa, kéo
rèm và ngồi lên giường, đối diện với Dương Lạp, cầm chặt tay cô:
- Này bà!
- Sao hả?- Dương Lạp tròn mắt.
- Chúc mừng sinh nhật nhé!
- Oài, cái này bà chúc nhiều rồi mà.
- Không phải, mà là năm nay bà thực sự lớn rồi, tui
lại càng lo cho bà hơn.
Dương Lạp mắt rưng rưng,
bỗng nhiên cô thấy thương Tiểu Trân quá, cô ấy lúc nào cũng nghĩ cho cô cả.
- Mình biết rồi mà!
Trân Trân ôm chầm lấy cô:
- Mãi là bạn tốt đấy nhé.
- Mà quà của bà đây.- Trân Trân lấy từ trong túi áo ra
một chiếc hộp nhỏ làm bằng vải nhung, rất đẹp, đặt vào tay Dương Lạp kèm theo
một nụ cười. Cô mở ra xem.
- Kẹp tóc?
Một chiếc kẹp tóc đính
hạt rất lung linh, lại rất nhỏ nhắn, trông dễ thương hết sức. Dương Lạp cảm
kích ôm chầm lấy bạn cảm ơn rối rít.
- Tui chả có gì nhiều, chỉ có chiếc kẹp này tui thấy
rất hợp với bà nên mua tặng bà luôn. Cũng không đắt lắm đâu.
Chiếc kẹp tóc giống như
minh chứng cho tình bạn của hai người vậy.
Dưới nhà có tiếng gọi
lớn:
- Chị Lạp, chị Trân, xong rồi ạ.
Hai người chạy xuống, một
bàn thức ăn ê chề bày ra, đủ các món sơn hào hải vị, Dương Lạp trố mắt ngạc
nhiên:
- Gì thế này? Tất cả là do các em làm à?
Lũ nhóc được dịp vênh
váo:
- Tất nhiên rồi, không tụi em thì ai vào đây nữa?
Cô cốc đầu cho mỗi đứa
một cái, rồi cả bọn cùng bật cười.
Ngày hôm nay, trời trong
không một gợn mây, không một gợn gió, không một gợn nắng, yên ả một cách lạ.
Chỉ có một thứ không yên chút nào, vẫn đang có những cơn gió lạnh thổi buốt giá
trong tâm can người ấy. Nhất định mùa đông năm nay Nhị Hà sẽ có tuyết rơi,
Dương Lạp thích nhất là tuyết, vì nó trắng, vì nó tinh khiết và không bị vấy
bẩn bởi bất cứ thứ gì.
Cô thấy người khó chịu,
“lại ” mệt nữa rồi. Cô nhìn mọi người trước mặt nhạt dần, những tiếng nói,
tiếng cười cùng như vang vô hồn bền tai, đau đầu quá, choáng váng quá! Mờ dần,
tất cả mờ dần...và...
“ Rầm”
Dương Lạp ngã ra đất khi
vừa ôm chai rượu sam- panh.
Tiếng nhốn nháo hốt hoảng
của mọi người trôi dần vào ý thức cô. Mọi thứ trở n