nhìn cậu cảm động
hết sức, mắt rưng rưng:
- Đại ca...cho em thật...sao ạ?
Hoàng Hiểu Vương quay
người bỏ đi, Hạ Lực đứng lại đó, tim rung động: “ Đại ca thật tuyệt vời.”
Đứng trước cửa lớp 11B,
cậu dáo dác tìm Lục Trúc: “ Cô ấy đâu nhỉ?”
Thấy cô đang ngồi làm gì
đó trên bàn, cậu liền đi lại:
- Em đang làm gì vậy?
Lớp 11B nhìn cậu như nhìn
người ngoài hành tinh. “ Gã đó vô duyên quá, ngày nào cũng vào lớp mình.” “
Thằng đó bị sao thế? fan của Tiểu Lục à?” “ Gã khùng, như thằng bị bệnh...”
Họ bàn tán sôi nổi về
cậu. Lục Trúc không thèm nhìn:
- Sao vậy? Cậu chưa đi uống nước cam à?
Lục Trúc giận rồi, trông
lại càng đáng yêu, cậu xoa đầu cô, đặt lên bàn cốc nước cam, rồi gục đầu xuống
bàn đối diện với cô:
- Uống đi bé con của anh...
Không hiểu sao tim Lục
Trúc đập thình thịch, cô quay mặt đi:
- Tôi không uống đâu.
- Em đừng giận nữa mà, anh biết lỗi rồi, anh đưa Hạ
Lực uống một cốc rồi mà.
Cậu làm bộ mặt hối lỗi,
hai con mắt long lanh nhìn khiến cô phải bật cười, cốc đầu cậu:
- Đừng có nhìn tôi với ánh mắt đó.
Cậu đứng dậy, dí sát cốc
nước vào mặt cô:
- Nào, em uống đi rồi anh về lớp.
Cô ngoan ngoãn uống cốc
nước, cậu vui vẻ trở về lớp, tiếp theo là Dương Lạp, cô nhóc này mới bướng bỉnh
đây.
Những cơn gió vẫn thổi
nhè nhẹ bên những tán lá cây xanh, sân trường Hòa Diện thỉnh thoảng lại cuộn
lên những chiếc lá khô xào xạc, mùa đông đến rồi sao? Vừa nhanh vừa bất ngờ.
Dương Lạp ngồi thiu thiu nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng xao xuyến lạ. Từ chuyện
chảy máu cam ngày hôm qua, người cô lại mệt mỏi. Độ này cô đâu làm gì mà ốm
nhiều vậy đâu? Mà ngày mai là sinh nhật hai anh em rồi, nếu mà cứ như vậy thì
không tốt chút nào.
Chiều buông nhanh quá,
vừa thi xong, không có việc gì để làm cả, cô lôi quyển ghi chú ra, quyết định lập
thời gian biểu.
“ Để xem nào, tan học là 5 giờ 30 phút, về đến nhà là
6 giờ. Mình sẽ tắm đầu tiên, tầm 6 giờ 30 phút thì xong, thay phiên cho Tiểu
Trân, mình dọn cơm, ăn đến 7 giờ 20 phút là xong, rồi rửa chén, dọn nhà đến 8
giờ tròn thì xong. Xong mình sẽ dọn lại phòng, viết nhật kí đến 9 giờ 30 phút.
Rồi đi ngủ sớm. Vậy ngày hôm nay thế là ổn. Còn ngày mai thì sao nhỉ?”
Đang suy nghĩ chợt có cốc
nước cam đặt trước mặt, cô ngạc nhiên nhìn lên:
- Anh...?
- Em uống đi!
Dương Lạp nghĩ lại chuyện
trưa nãy, thật không thể chấp nhận được, cô quay mặt làm lơ. Hoàng Hiểu Vương
kéo ghế ngồi đối diện với cô:
- Em vẫn giận anh à? Anh xin lỗi mà...
- Ai biểu anh quá đáng chi?
- Ừ ừ, anh biết lỗi của mình rồi, em uống đi mà.
Dương Lạp vẫn lắc đầu
nguầy nguậy, cô quyết không tha thứ cho anh. Hoàng Hiểu Vương đến chịu thua,
cậu đứng lên, bỏ đi:
- Tùy em, anh xin lỗi rồi đó, không uống thì vứt đi.
Dương Lạp chẳng nói năng
gì cả, cô mệt mỏi lắm rồi. Đang tính sáng mai sẽ đi mua quà tặng anh vậy mà
không ngờ anh chẳng kiên nhẫn một chút nào cả. Trân Trân ngồi bàn trên, chợt
quay xuống nói:
- Này, chốc nữa về, tôi dọn dẹp với nấu cơm cho nhé,
bà đừng làm gì cả, lên phòng ngủ luôn nhé.
Dương Lạp hơi ngạc nhiên:
- Sao vậy? Tôi với bà phân công làm mà.
Trân Trân nháy mắt:
- Thôi nào, mai sinh nhật bà mà, để tôi làm người tốt
đi.
Dương Lạp hiểu ý, cô mỉm
cười.
Vậy là tối đó, tất cả
công việc do một mình Trân Trân đảm nhiệm, Dương Lạp chỉ có lên giường và trùm
chăn ngủ thôi. Cô vắt tay lên trán nghĩ ngợi, rất hồi hộp cho buổi ngày mai,
không biết mọi người sẽ làm gì nhỉ? Anh chắc sẽ đi chơi với Tiểu Lục, còn mình
thì sao? Thoáng chốc cô nghĩ đến Nam Dĩnh...liệu...liệu cậu ấy có nhớ đến cô
không?
........
Sáng sớm chủ nhật, những
giọt sương đêm vẫn còn đọng trên lá, con đường thay màu áo mới, tiếng chim hót
véo von như một bản nhạc chào ngày mới. Một buổi sớm mùa đông đầu tiên, và hôm
nay là ngày ra đời của hai thiên thần bé nhỏ.
Dương Lạp mở cửa sổ đón
không khí trong lành vào phòng mình, bầu trời xanh quá! Cô dọn dẹp lại phòng
của mình, gấp chăn và vệ sinh cá nhân. Không hiểu sao cô thấy rất tràn trề sức
sống, nghe từng mạch máu đang chảy dồi dào trong cơ thể mình.
“ Bịch”
Một chiếc phong bì bị rơi
ra khỏi ngăn bàn, một chiếc phong bì màu trắng, màu trắng tinh khiết không vấy
một chút bẩn nào. Cô nhặt lên xem: “ Gửi con gái của mẹ, hãy đọc trong tâm
trạng thoải mái con nhé!”. Của bà ta? Là bức thư bà ta gửi cô khi ở trại trẻ An
Dương. Cô nghe tiếng tim mình đang đập thình thịch, đôi tay run run. Có nên mở
ra đọc không? Cô hốt hoảng đút trở lại ngăn bàn: “ Chưa, mình chưa thể đọc
được.” Cô chạy vội xuống nhà, muốn quên đi bức thư kia, thực sự cô chưa muốn
đọc nó chút nào. Thấy Trân Trân đang chuẩn bị bữa sáng, cô vẫy tay mỉm cười:
- Hey, ngày vui vẻ!
Cô cũng mỉm cười đáp lại:
- Tất nhiên rồi, mừng cậu 18 tuổi nhé.
“ 18 tuổi? mình 18 tuổi rồi ư?” Cô thấy lòng xuyến
xang lạ kì? Vậy là đã lớn rồi phải không?
- Hôm nay mình hẹn bọn Tiểu Thiên ra rồi, chắc trưa nay
sẽ đến nơi thôi.
- Ủa vậy à?- Dương Lạp ngồi xuống bàn ăn, sắp xếp và
lau lại bàn.
- Ừ, tất cả sẽ ra để chúc mừng sinh nhật hai cậu mà.
Trân Trân bưng bát canh